Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thư gửi người xa giữa những cô đơn và nhung nhớ

2020-09-29 01:25

Tác giả: Mộc Lan


blogradio.vn - Em sợ một ngày nào đó khi tình cảm không còn nguyên vẹn, khi cuộc sống có quá nhiều điều lo toan mình sẽ không còn đủ kiên nhẫn và bao dung cho nhau...

***

Trong những ngày tháng đóng cửa biên giới vì đại dịch Covid-19, biết bao người tha hương chưa được trở về nhà, biết bao gia đình chia xa chưa được đoàn tụ. Ngồi viết những dòng này giữa những cô đơn và nhung nhớ người thương của em, mong anh mạnh khỏe sớm trở về bên cạnh em.

Gửi cho chồng của em khi chúng ta đang sống xa nhau trong những ngày tháng cách ly đằng đẵng của đại dịch Covid 19!

Anh yêu ạ! Em chẳng biết nên bắt đầu từ đâu khi mà có nhiều điều rất muốn bày tỏ với anh. Dù rằng chúng ta vẫn nhìn thấy nhau hằng ngày qua video call, nhưng em vẫn thấy còn quá nhiều điều chưa thể nói với anh. Em cũng không chắc những lời này có nên chia sẻ với anh khi em viết xong hay không nữa. Cũng có thể là không hoặc để đến một lúc nào đấy thích hợp hơn em sẽ cho anh đọc được. Vì em không muốn anh lo lắng, cũng không muốn anh phải mất ngủ nhiều hơn vì em.

Anh à! Em vẫn nhớ từng chi tiết lần đầu tiên chúng ta gặp nhau trong quán cà phê tĩnh lặng. Lần đầu tiên ấy em đã thực sự cảm nhận đây có thể là người đàn ông của đời em mà em đang chờ đợi. Khẳng định với anh không phải là tình yêu sét đánh đâu nhé! Em tự nhận thấy mình là kẻ cao ngạo trong tình yêu. Em cũng từng cho người ta cơ hội tìm hiểu, tuy nhiên những người không gây được ấn tượng với em từ lần đầu thì có lẽ mãi về sau cũng không thu hút được em. Anh thu hút em bởi sự điềm tĩnh, ân cần và chu đáo ngay từ buổi đầu ấy. Em cần chính là sự trưởng thành đĩnh đạc ở người đàn ông. Nhưng đôi khi chính điều đó làm em cảm thấy khó chịu đấy chồng à vì anh làm em trở nên trẻ con và thiếu sót. Trước khi gặp anh, em đã từng nghĩ mình hiền lành thế này có khi sẽ yêu phải một người con trai cá tính, hơi bốc đồng và lạnh lùng như trong mấy bộ phim ngôn tình ấy. Và cuộc sống sẽ trở nên thật phiêu lưu. Ai ngờ lại vớ được chồng hiền lành hết cả phần em thế này, biến em trở thành kẻ chưa trưởng thành. Nhưng chỉ là nghĩ vẩn vơ thế thôi. Chứ thực lòng em vẫn cầu một gia đình nhỏ ấm êm, hạnh phúc, cuộc sống cứ êm đềm thôi có quá nhàm chán không chồng nhỉ? Bởi vì tuổi thơ em đã chịu nhiều sóng gió và nước mắt rồi.

Ngày mới quen nhau, em vẫn luôn kiêu ngạo cho dù có nhớ và muốn nhắn tin trước cho anh cũng cố kìm chế để giữ cái sự tự tôn. Em chưa từng trải qua một mối tình thực sự nào trước khi gặp anh cho nên anh chính là mối tình đầu của em. Thời gian chúng ta ở bên nhau không nhiều, kỷ niệm cũng chưa đủ nhiều để lưu giữ lại. Nhưng em đã rất cảm động khi anh nói sau này kỷ niệm của chúng ta sẽ xây dựng dần. Em hiểu là tình yêu anh dành cho em là chắc chắn. Em cũng hiểu anh là người có trách nhiệm. Đôi khi em còn nghi ngờ tình cảm của mình, nghi ngờ tương lai của chúng ta cũng vì em sợ. Em sợ một ngày nào đó khi tình cảm không còn nguyên vẹn, khi cuộc sống có quá nhiều điều lo toan mình sẽ không còn đủ kiên nhẫn và bao dung cho nhau...

Trước khi cưới, em đã từng nghĩ mình sẽ vì anh, vì tương lai của chúng ta mà có thể chấp nhận xa nhau một thời gian. Nhưng rồi bây giờ mỗi tối em đều không thể ngon giấc vì nỗi nhớ anh, vì thương anh. Và vì em luôn cảm thấy bản thận kém cỏi nên không đủ năng lực để kéo anh về bên em hoặc dũng cảm rũ bỏ tất cả để đến bên cạnh anh. Khi tình yêu đã lớn thì nhu cầu hạnh phục cũng tăng theo, không chỉ là ở bên cạnh nhau mà em còn muốn chăm sóc cho anh, chăm lo cho anh những bữa cơm ngon, chăm sóc, nhắc nhở anh mỗi khi anh ốm mệt. Em chỉ muốn mình thật bận rộn trong những ngày này để vơi bớt nỗi nhớ anh. Em cũng đã nghĩ hay là mình từ bỏ những đeo đuổi vô vọng để bước đến bên anh. Nhưng mà em lại không đủ can đảm từ bỏ 10 năm đèn sách. Lúc nào em cũng tự hỏi những bước đi và con đường mình đi liệu có đúng, có phù hợp? Em liệu có quá hèn nhát khi không dám làm lại từ đầu?

Đã bao đêm nay mỗi lần đi ngủ em đều khóc. Vì nhớ anh, thương anh hay thương chính bản thân mình? Em đang không biết mình cần phải làm gì nữa. Trước khi có anh thì em mong muốn bản thân có thể thỏa sức vươn cánh ra ngoài kia với thế giới rộng lớn bao la. Nhưng khi có anh thì ước mong đau đáu nhất của em là được ở bên anh. Em không muốn để anh thấy những giọt nước mắt của em vì anh đã đủ bận rộn, đau đầu và lo lắng. Anh biết không em là kẻ quen tự lập, kiêu hãnh nên khi có ai đó nói rằng em sống nhờ chồng thực sự là em vô cùng buồn. Em mong muốn là bệ đỡ của anh chứ không muốn trở thành gánh nặng cho anh. Em cũng muốn gánh vác một phần gánh nặng về tài chính, muốn chia sẻ với anh mọi thứ. Nhưng với tình hình hiện tại của em thì em chỉ đủ sức lo cho bản thân thôi.

Nhiều lúc em luôn tự hỏi bản thân mình muốn gì, mình cần gì? Em không khuyên anh về hay ở mặc dù em biết nếu em cứng rắn chắc chắn anh sẽ về bên em. Nhưng em không muốn anh luyến tiếc bất cứ điều gì, không muốn anh bỏ dở sự nghiệp. Em không đủ giỏi hay đủ quyết tâm để sang bên cùng anh, có lẽ do cả hai!

Chỉ mong đại dịch sớm qua đi để chúng ta có thể đoàn tụ. Chứ mỗi lần nhìn vợ chồng người ta mà em ghen tỵ lắm. Em biết anh sẽ chung thủy, sẽ không phản bội em. Nhưng đôi lúc em chỉ ước rằng cho dù có giận dỗi nhau thì cũng có thể ôm hôn nhau làm hòa chứ không phải cách xa như thế này. Em buồn lắm chồng à! Nhưng biết sao được em vẫn sẽ cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa để được bên cạnh chồng. Em cảm ơn chồng nhiều lắm vì đã luôn kiên nhẫn và dịu dàng với em, cho dù anh cũng là một ông giáo nhiều lời, nhưng chưa bao giờ anh to tiếng với em cả. Thiếu hơi ấm của chồng khó ngủ thật đấy! Mong anh mạnh khỏe đấy nhé! Có phải em rất ít nói em yêu anh? Nhưng mà trong trái tim em anh đã chiếm phần to lớn lắm rồi đấy! Còn hơn cả yêu ý chứ!!!

© Mộc Lan - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Replay Blog Radio: Tháng 10 - người đi (Dành tặng những trái tim yêu xa)

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tầm quan trọng của giáo dục

Tầm quan trọng của giáo dục

Mỗi một hành động mà ta làm với con trẻ khi ở độ tuổi này đều rất quang trọng, nó ảnh hưởng trực tiếp đến tiềm thức của mỗi đứa trẻ. Chúng có thể không nói ra được, nhưng mỗi sự việc mà chúng thấy đều được khắc sâu trong tiềm thức của chúng.

Thời gian không chờ đợi ai

Thời gian không chờ đợi ai

Thời gian có thể là vô hạn, nhưng bản thân bạn là hữu hạn, sai lầm lớn nhất của một đời người là nghĩ mình “có được” thời gian và “vẫn còn” thời gian, bản thân nhiều khi đã lãng phí thời gian cho những việc vô bổ, thời gian cũng chẳng vì ai mà chậm lại bất cứ lúc nào.

Rừng Thiêng

Rừng Thiêng

Cuộc sống dân làng quanh nơi ông Biền sinh sống trở nên đỡ khổ hơn sau chuyến tìm trầm thắng lớn, nhưng trong vòng hai tháng kể từ khi trầm được mang về, trong làng đã có hai người chết

Chúng ta vẫn là bạn tốt nhé, người yêu cũ

Chúng ta vẫn là bạn tốt nhé, người yêu cũ

Có lúc anh trêu em rằng “Biết đâu mình chia tay cả chục năm rồi lấy nhau không nhỉ?", em cũng vẫn có niềm tin vào điều đó, em cười vẫn không dám nói gì thêm. Bây giờ chúng ta ở hai đất nước khác nhau rồi, em cũng mong anh tìm được một nửa của mình thật trọn vẹn, chúng ta vẫn là bạn tốt như vậy anh nhé - người yêu cũ.

5 lưu ý để đa nhiệm không kiệt sức

5 lưu ý để đa nhiệm không kiệt sức

Kể từ sau khi đại dịch nổ ra kéo theo những bấp bênh về tài chính, nhiều người chọn làm hai công việc cùng một lúc để đa dạng nguồn thu nhập, nhỡ bị cắt giảm chỗ này thì vẫn còn chỗ kia bù đắp. Thế nhưng, đảm nhận cùng một lúc hai công việc đòi hỏi bạn cần trang bị nhiều kĩ năng. Dưới đây là một số lưu ý cần nằm lòng để có thể đa nhiệm hiệu quả mà không kiệt sức.

Em hãy là tia nắng

Em hãy là tia nắng

Em hãy là tia nắng Xóa tan những đêm đen Dịu đôi mắt đỏ hoen Trong cơn mơ tôi buồn.

5 kiểu đuôi mắt đọc vị vận mệnh phụ nữ chuẩn không cãi

5 kiểu đuôi mắt đọc vị vận mệnh phụ nữ chuẩn không cãi

Trong nhân tướng học, bất cứ nét tướng nào cũng có thể nói lên cuộc sống, tính cách, số phận của một người.

Chúng ta đều là những kẻ thất hứa

Chúng ta đều là những kẻ thất hứa

Cuối cùng cũng đến năm nay, em đã trở về rồi, cảm xúc của em giờ đã được lành lại, dẫu vết thương lòng vẫn còn sâu, em vẫn không thể quên anh đi được.

Tạm biệt anh, chàng trai năm 20 em từng yêu

Tạm biệt anh, chàng trai năm 20 em từng yêu

Cảm ơn anh đã cho em biết thế nào là yêu một người, cảm ơn anh cũng cho em biết thế nào là quên đi một người. Cảm ơn vì đã dạy em biết cách mạnh mẽ hơn. Tạm biệt anh, chàng trai năm 20 em từng yêu.

Những nỗi niềm xa quê

Những nỗi niềm xa quê

Muốn về quê nhưng còn biết bao nhiêu hoài bão còn phía trước, biết bao nhiêu chi phí cho cuộc sống còn phía trước nên phải quyết tâm bám trụ nơi này, tôi phải cố gắng từng ngày để không phải biến mình trở thành một người chỉ biết hì hục mỗi ngày kiếm cơm.

back to top