Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thư gửi người xa giữa những cô đơn và nhung nhớ

2020-09-29 01:25

Tác giả: Mộc Lan


blogradio.vn - Em sợ một ngày nào đó khi tình cảm không còn nguyên vẹn, khi cuộc sống có quá nhiều điều lo toan mình sẽ không còn đủ kiên nhẫn và bao dung cho nhau...

***

Trong những ngày tháng đóng cửa biên giới vì đại dịch Covid-19, biết bao người tha hương chưa được trở về nhà, biết bao gia đình chia xa chưa được đoàn tụ. Ngồi viết những dòng này giữa những cô đơn và nhung nhớ người thương của em, mong anh mạnh khỏe sớm trở về bên cạnh em.

Gửi cho chồng của em khi chúng ta đang sống xa nhau trong những ngày tháng cách ly đằng đẵng của đại dịch Covid 19!

Anh yêu ạ! Em chẳng biết nên bắt đầu từ đâu khi mà có nhiều điều rất muốn bày tỏ với anh. Dù rằng chúng ta vẫn nhìn thấy nhau hằng ngày qua video call, nhưng em vẫn thấy còn quá nhiều điều chưa thể nói với anh. Em cũng không chắc những lời này có nên chia sẻ với anh khi em viết xong hay không nữa. Cũng có thể là không hoặc để đến một lúc nào đấy thích hợp hơn em sẽ cho anh đọc được. Vì em không muốn anh lo lắng, cũng không muốn anh phải mất ngủ nhiều hơn vì em.

Anh à! Em vẫn nhớ từng chi tiết lần đầu tiên chúng ta gặp nhau trong quán cà phê tĩnh lặng. Lần đầu tiên ấy em đã thực sự cảm nhận đây có thể là người đàn ông của đời em mà em đang chờ đợi. Khẳng định với anh không phải là tình yêu sét đánh đâu nhé! Em tự nhận thấy mình là kẻ cao ngạo trong tình yêu. Em cũng từng cho người ta cơ hội tìm hiểu, tuy nhiên những người không gây được ấn tượng với em từ lần đầu thì có lẽ mãi về sau cũng không thu hút được em. Anh thu hút em bởi sự điềm tĩnh, ân cần và chu đáo ngay từ buổi đầu ấy. Em cần chính là sự trưởng thành đĩnh đạc ở người đàn ông. Nhưng đôi khi chính điều đó làm em cảm thấy khó chịu đấy chồng à vì anh làm em trở nên trẻ con và thiếu sót. Trước khi gặp anh, em đã từng nghĩ mình hiền lành thế này có khi sẽ yêu phải một người con trai cá tính, hơi bốc đồng và lạnh lùng như trong mấy bộ phim ngôn tình ấy. Và cuộc sống sẽ trở nên thật phiêu lưu. Ai ngờ lại vớ được chồng hiền lành hết cả phần em thế này, biến em trở thành kẻ chưa trưởng thành. Nhưng chỉ là nghĩ vẩn vơ thế thôi. Chứ thực lòng em vẫn cầu một gia đình nhỏ ấm êm, hạnh phúc, cuộc sống cứ êm đềm thôi có quá nhàm chán không chồng nhỉ? Bởi vì tuổi thơ em đã chịu nhiều sóng gió và nước mắt rồi.

Ngày mới quen nhau, em vẫn luôn kiêu ngạo cho dù có nhớ và muốn nhắn tin trước cho anh cũng cố kìm chế để giữ cái sự tự tôn. Em chưa từng trải qua một mối tình thực sự nào trước khi gặp anh cho nên anh chính là mối tình đầu của em. Thời gian chúng ta ở bên nhau không nhiều, kỷ niệm cũng chưa đủ nhiều để lưu giữ lại. Nhưng em đã rất cảm động khi anh nói sau này kỷ niệm của chúng ta sẽ xây dựng dần. Em hiểu là tình yêu anh dành cho em là chắc chắn. Em cũng hiểu anh là người có trách nhiệm. Đôi khi em còn nghi ngờ tình cảm của mình, nghi ngờ tương lai của chúng ta cũng vì em sợ. Em sợ một ngày nào đó khi tình cảm không còn nguyên vẹn, khi cuộc sống có quá nhiều điều lo toan mình sẽ không còn đủ kiên nhẫn và bao dung cho nhau...

Trước khi cưới, em đã từng nghĩ mình sẽ vì anh, vì tương lai của chúng ta mà có thể chấp nhận xa nhau một thời gian. Nhưng rồi bây giờ mỗi tối em đều không thể ngon giấc vì nỗi nhớ anh, vì thương anh. Và vì em luôn cảm thấy bản thận kém cỏi nên không đủ năng lực để kéo anh về bên em hoặc dũng cảm rũ bỏ tất cả để đến bên cạnh anh. Khi tình yêu đã lớn thì nhu cầu hạnh phục cũng tăng theo, không chỉ là ở bên cạnh nhau mà em còn muốn chăm sóc cho anh, chăm lo cho anh những bữa cơm ngon, chăm sóc, nhắc nhở anh mỗi khi anh ốm mệt. Em chỉ muốn mình thật bận rộn trong những ngày này để vơi bớt nỗi nhớ anh. Em cũng đã nghĩ hay là mình từ bỏ những đeo đuổi vô vọng để bước đến bên anh. Nhưng mà em lại không đủ can đảm từ bỏ 10 năm đèn sách. Lúc nào em cũng tự hỏi những bước đi và con đường mình đi liệu có đúng, có phù hợp? Em liệu có quá hèn nhát khi không dám làm lại từ đầu?

Đã bao đêm nay mỗi lần đi ngủ em đều khóc. Vì nhớ anh, thương anh hay thương chính bản thân mình? Em đang không biết mình cần phải làm gì nữa. Trước khi có anh thì em mong muốn bản thân có thể thỏa sức vươn cánh ra ngoài kia với thế giới rộng lớn bao la. Nhưng khi có anh thì ước mong đau đáu nhất của em là được ở bên anh. Em không muốn để anh thấy những giọt nước mắt của em vì anh đã đủ bận rộn, đau đầu và lo lắng. Anh biết không em là kẻ quen tự lập, kiêu hãnh nên khi có ai đó nói rằng em sống nhờ chồng thực sự là em vô cùng buồn. Em mong muốn là bệ đỡ của anh chứ không muốn trở thành gánh nặng cho anh. Em cũng muốn gánh vác một phần gánh nặng về tài chính, muốn chia sẻ với anh mọi thứ. Nhưng với tình hình hiện tại của em thì em chỉ đủ sức lo cho bản thân thôi.

Nhiều lúc em luôn tự hỏi bản thân mình muốn gì, mình cần gì? Em không khuyên anh về hay ở mặc dù em biết nếu em cứng rắn chắc chắn anh sẽ về bên em. Nhưng em không muốn anh luyến tiếc bất cứ điều gì, không muốn anh bỏ dở sự nghiệp. Em không đủ giỏi hay đủ quyết tâm để sang bên cùng anh, có lẽ do cả hai!

Chỉ mong đại dịch sớm qua đi để chúng ta có thể đoàn tụ. Chứ mỗi lần nhìn vợ chồng người ta mà em ghen tỵ lắm. Em biết anh sẽ chung thủy, sẽ không phản bội em. Nhưng đôi lúc em chỉ ước rằng cho dù có giận dỗi nhau thì cũng có thể ôm hôn nhau làm hòa chứ không phải cách xa như thế này. Em buồn lắm chồng à! Nhưng biết sao được em vẫn sẽ cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa để được bên cạnh chồng. Em cảm ơn chồng nhiều lắm vì đã luôn kiên nhẫn và dịu dàng với em, cho dù anh cũng là một ông giáo nhiều lời, nhưng chưa bao giờ anh to tiếng với em cả. Thiếu hơi ấm của chồng khó ngủ thật đấy! Mong anh mạnh khỏe đấy nhé! Có phải em rất ít nói em yêu anh? Nhưng mà trong trái tim em anh đã chiếm phần to lớn lắm rồi đấy! Còn hơn cả yêu ý chứ!!!

© Mộc Lan - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Replay Blog Radio: Tháng 10 - người đi (Dành tặng những trái tim yêu xa)

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thế giới sau con hẻm

Thế giới sau con hẻm

Nắng lại vàng, gió vẫn lay và phía sau con hẻm ngập rác, hết rác rồi thì sẽ lại mộng mơ thôi. Giống như tâm hồn tôi, đã rất lâu rồi mới tìm thấy ánh nắng rực rỡ.

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Dù sau này năm tháng trôi qua, khi vô tình gặp lại, cậu vẫn là chàng thiếu niên có nụ cười ngọt ngào nhất. Cảm ơn vì đã làm cho những tháng ngày học trò vô tư của tôi trở nên rực rỡ và trở thành một miền ký ức tươi đẹp của sau này. Cảm ơn cậu, chàng trai.

Thanh xuân không trở lại

Thanh xuân không trở lại

Minh trở lại trường cũ cấp Hai, nhìn qua cửa sổ cái bàn thứ hai nơi Nguyên ngồi, kí ức nào đó chợt ùa về, dữ dội, như cơn mưa hối hả của chiều nay. Nhìn lớp học thật lâu, đôi khi miệng của Minh thốt ra hai từ “Nguyên ơi”.

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Nhưng rồi một ngày khi những tia nắng chiếu xuyên cửa phòng em, em mới biết mình đã bỏ lỡ bao nhiêu khoảnh khắc đẹp, nhận ra dù có bao nhiêu mối tình em đã mất niềm tin như thế thì cũng có sao. Em sẽ lại bắt đầu bình yên hơn hôm qua thôi.

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ lặng thinh không nói Đôi tay nhỏ xinh với lấy vạt áo mẹ đẫm mồ hôi Miệng bi bô những câu chữ con gói trong lòng “Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại”.

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Tôi gọi người là ‘thiên thần may mắn’ mà cuộc đời đã yêu thương ban tặng cho tôi. Cảm ơn người vì tất cả những điều tốt đẹp đã dành cho tôi. Và tôi muốn nói cho người biết “Cảm ơn vì đã luôn nắm chặt tay em”.

Miền Trung ơi, thương lắm!

Miền Trung ơi, thương lắm!

Tôi chưa bao giờ ngừng tự hào khi là một công dân Việt Nam, chưa bao giờ cảm thấy tình người ấm lên từng ngày như bây giờ khi đọc được những khoản tiền cứu trợ và thở nhẹ phào khi một ai đó được bình an trở về trong cơn lũ.

Em sẽ không vì phút yếu lòng ở bên một người không tình yêu

Em sẽ không vì phút yếu lòng ở bên một người không tình yêu

Đôi khi có những thứ làm chúng ta cứ ngỡ sẽ chẳng thể nào vượt qua nhưng đó chỉ là điều chúng ta suy nghĩ. Rồi thời gian sẽ trả lời tất cả. Thời gian sẽ giúp chúng ta xóa nhòa mọi thứ. Những người đã không còn muốn đi bên chúng ta nữa thì hãy để họ ra đi. Hãy giữ lại cho mình chút tự trọng cuối cùng. Đừng vì một chút yếu lòng mà đem cuộc đời mình vào một cuộc tình không tình yêu.

Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà

Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà

Rồi ba dặn "Xa quê nhiều vất vả Phải biết tự chăm sóc mình con nha Dù khó khăn cũng đừng nên gục ngã" Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà.

Ngày cha trở lại đời con

Ngày cha trở lại đời con

Dù ba vẫn cái kiểu vui vẻ hóm hỉnh như ngày xưa, nhưng con thấy rất rõ, thời gian không thật sự “phẫu thuật” cho vẻ ngoài của ba, mà là đã “phẫu thuật” cho tâm hồn của ba rồi.

back to top