Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chú chó vàng dũng cảm

2013-09-07 00:15

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Hằng Nga

Ban đầu vì hiểu lầm một chút nên Chó Vàng giận chị Mái. Nhưng rồi khi đàn con của chị Mái gặp nguy hiểm, chó Vàng đã không sợ nguy hiểm mà đã xông ra che chắn cho mẹ con gà. Sự dũng cảm của chó Vàng thật đáng tuyên dương.

***

Buổi sáng đầu hè. Mặt trời vừa lên.

Trong khu vườn rộng nhiều cây cối, những tia nắng vàng len qua kẽ lá chiếu xuống mặt đất. Tại một bụi chuối nơi góc vườn, Chó Vàng nằm lim dim đôi mắt lười biếng, hai chân chú ta duỗi thoải mái, cái đuôi khẽ cụp lại. Thỉnh thoảng một bên tai trái khẽ vểnh lên, cái miệng chốc chốc cứ nhăn lại, trông đến là buồn cười. Thì ra chú ta đang nằm mơ.Trong giấc mơ, chú gặp một cô bạn Chó Xù rất xinh đẹp. Chó Xù có bánh quẩy thơm lừng, ngỏ ý mời chú ăn cùng.

cho vang

Đang e thẹn, ngại ngùng thì hỡi ôi, những tiếng cục… cục, rồi cảm giác như bị những thứ gì đó hắt lên thân mình đã đánh thức chú.Thì ra mụ Gà Mái trong lúc mải bới đất tìm mồi cho đàn con đã sơ ý để đất cát bắn lên người chú. Chú bật dậy, tức giận gầm gừ:

-    Này chị Mái, chị đang làm cái gì vậy?

-    Kìa chú Vàng! Chú làm sao lại tức giận vậy? Tôi đang dẫn lũ nhỏ đi kiếm ăn, từ sớm tới giờ chúng chưa được ăn gì cả. - Chị Mái từ tốn.

Chó Vàng liếc qua người rồi tức giận quát:

-    Gừ…! Chị tưởng tôi cũng đã được ăn gì chắc? Tôi vừa chợp mắt được lát chị lại đánh thức tôi, đã vậy lại còn làm đất bẩn bắn lên người tôi. Bộ lông của tôi rất đẹp giờ sao lại thế này?

Nói rồi chú ta liền không ngừng lắc mạnh người, lông xù lên khiến đất cát bắn ra tung tóe.

Chị Mái dịu giọng:

-    Ồ! Thực tình tôi không để ý nên đã làm ảnh hưởng đến bộ lông của chú! Cho tôi xin lỗi!

Chó vàng không chịu lại gầm lên:

-    Xin lỗi! Xin lỗi à! Chị gây ra chuyện mà giờ chỉ nói một câu xin lỗi thôi sao? Từ nay kiếm được đồ ăn gì, chị phải chia cho tôi. Nếu không tôi sẽ… Nói rồi Vàng ta liếc qua lũ con của chị tỏ vẻ thèm thuồng.
Gà Mái hoảng sợ, giang rộng đôi cánh, xù lông che chở cho đàn con.

Bác Mèo Mun đang ngồi nghỉ dưới gốc cau. Chứng kiến cảnh này, thấy tình hình căng thẳng liền vội vàng bước tới.

-    Này chú Vàng, có chuyện gì thì bình tĩnh giải quyết. Chị Mái cũng chỉ là vô tình không để ý. Chú thương tình bỏ quá cho mẹ con chị ấy. Với lại chúng ta tuy khác giống loài, không cùng tính cách, không chung sở thích nhưng chung sống trong một mảnh vườn nên hãy khoan dung và bảo vệ nhau.

Nói xong, bác quay sang phía mẹ con chị Mái tỏ ý bảo chị đi.

Ở nơi này, bác Mèo Mun là người lớn tuổi nhất và cũng là người có uy nhất.  Thấy bác ta nói vậy, Chó Vàng không phản ứng gì nữa, lẳng lặng bước lại phía sau bụi chuối nằm xuống nhưng trong lòng vẫn không thoải mái. Trong khóe miệng chú khẽ nhướn lên một nụ cười khó hiểu.

                                                   ***
Trưa hè.

Trời trong xanh. Ánh nắng chói chang. Đàn ve vẫn chăm chỉ kéo đàn, hát vang khúc ca mùa hạ:

                                           Chăm chỉ làm việc
                                          Không sợ thời gian
                                          Không lo mệt mỏi
                                          Là la lá la…
                                          Là la lá la…

Sau bữa trưa, Chó Vàng ra vườn, đến bụi chuối quen thuộc tìm chỗ nghỉ. Nhưng lo sợ bộ lông mượt sẽ bị bẩn. Chú ta lượn một vòng, thận trọng tìm góc bằng phẳng, sạch sẽ nằm lim dim ngủ.

Bỗng một cơn gió thoảng qua khiến cây trong vườn rung rinh, xào xạc. Một quả sấu chín bên cây gần đó rụng, vô tình rơi trúng đầu Chó Vàng, phát ra một tiếng kêu «Bốp… ». Vàng ta giật mình, trợn mắt nhìn lên thì lại chỉ thấy anh Bồ Câu, liền tức tối :

-    À ! Ra là cậu. Cậu cũng ghen tức với bộ lông mềm mượt của tôi, ghen tức vì tôi được ông chủ quý mến nên chơi xấu tôi phải không? Gừ… !

-    Không! Không! Cậu hiểu lầm rồi! Tôi không có làm gì câu cả. Là gió thổi làm sấu rụng đó thôi! - Bồ Câu thanh minh.

-    Không tin được! Là cậu cố tình hại tôi. – Chó Vàng gay gắt quả quyết.

Chị Mèo Mướt nằm cạnh đó phân trần :

-    Anh Vàng ơi! Không phải tại anh Bồ Câu đâu. Chính mắt em thấy là quả sấu bị gió lay nên rụng rơi xuống chỗ anh thôi.

-    Gừ! Được rồi! Nhưng nói cho các cậu biết, nếu như chơi xấu tôi thì không xong đâu. Lần trước, mụ Gà Mái xấu xí, thô kệch, vì ghen ghét tôi nên cố ý để đất cát bắn lên người tôi. Các cậu nên biết điều một chút. Gừ!...

Bồ Câu và Mèo Mướp im lặng nhìn nhau. Còn chưa kịp nói gì thì Chó Vàng lại tiếp lời :

-    À! Mà tôi bảo này. Hôm vừa tôi thấy anh Câu nhường đồ ăn cho mụ Gà Mái. Anh không phải làm vậy đâu. Mụ ta tích trữ được nhiều đồ ăn lắm! Mụ ta suốt ngày tham lam chỉ đi kiếm ăn thôi. Các anh xem kìa!
Nói rồi, Vàng ta chỉ tay về phía bụi dong giềng. Ở nơi ấy, Gà Mái đang cần mẫn cào đất tìm đồ ăn cho con. Thỉnh thoảng kiếm được mồi, chị ta lại kêu: Cục… Cục… gọi đàn con. Lũ con nhao nhao ăn ngon lành khiến chị vui mừng quên hết mệt mỏi, tủm tỉm cười.

***
dan ga

Buổi chiều.

Ông mặt trời đang dần khuất sau núi. Những vệt nắng đỏ vẫn xuất hiện trên nền trời. Những áng mây xanh vẫn lững lờ trôi.

Trong vườn, mọi sinh vật trở về sau ngày làm việc mệt mỏi. Chúng tụ tập trong những góc vườn sôi nổi chuyện trò. Mấy chú Ve rối rít gọi nhau, những chú Dế Mèn vẫn miệt mài kéo lên bản nhạc cuối ngày. Mấy cô Bướm rôm rả kể nhau nghe những câu chuyện vui, thỉnh thoảng lại dang những đôi cánh xinh đẹp che miệng thẹn thùng.

Tuy nhiên, xa xa phía chân đống rơm vàng, Gà Mái mẹ vẫn dẫn đàn con chăm chỉ kiếm mồi. Thỉnh thoảng kiếm được hạt thóc nào trên nền đất, chị lại gọi con.

Tất cả đang rất náo nhiệt, rất tưng bừng…

Bỗng nhiên, tiếng : « Quạ….ạ…..ạ! Quạ…ạ…ạ! » bất ngờ từ đâu vang vọng trên nền trời. Âm thanh ấy mỗi lúc một gần hơn, nghe rõ hơn và vô cùng rùng rợn. Nó như báo hiệu điều chẳng lành.

Tất cả các con vật đều ngừng mọi hoạt động, im lặng lắng nghe động tĩnh. Ngay cả Chó Vàng đang tung tăng chơi đùa bên gốc bưởi cũng nhìn lên bất động.

Quạ Già hung hãn chao nghiêng đôi cánh, lượn lờ mấy vòng trên đống rơm, nó như đã xác định được vị trí con mồi.

Vào thời khắc ấy, như đoán ra được điều gì, Gà Mái hoảng sợ vô cùng giang đôi cánh rối rít gọi con. Bầy con nhanh như cắt lao đến ẩn nấp trong đôi cánh của mẹ. Đôi mắt Gà Mái ngấn nước, khóe mắt hằn lên sự kiên quyết nhưng đầy đau khổ, thất vọng.

Khi Quạ Già đậu trên ngọn rơm và hướng con mắt về chỗ mẹ con chị Mái, các con vật chứng kiến đều nín thở, mắt tròn xoe, miệng há hốc. Bác Mèo Mun hoảng hốt quan sát không chớp mắt. Các con vật hô hào nhau định xông lại phía Gà Mái thì bác Mèo Mun ngăn lại, dặn dò phải bình tĩnh.

(...)

Tác giả: Phạm Minh Hường

Được thể hiện qua giọng đọc: Hằng Nga

Kỹ thuật :  Hằng Nga


Bạn cũng có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngụy trang bằng những nụ cười

Ngụy trang bằng những nụ cười

Con người giỏi nhất là ngụy trang. Không có sinh vật nào có nhiều cảm xúc phức tạp như con người. Đến một lúc nào đó, dù buồn, vui, đau khổ gì, người ta cũng ngụy trang bằng những nụ cười. Đó là cách để người ta thích nghi với một cuộc sống bề bộn.

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Thanh xuân chúng ta ai cũng có mối tình khắc cốt khi tâm để rồi đánh mất và chỉ còn biết ngẩn ngơ tiếc nuối “giá như”. Thời gian là một đường thẳng, những gì đã qua chẳng thể quay lại bao giờ.

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Có người đã đánh đổi cả tuổi trẻ, buông bỏ hoài bão, đánh rơi cuộc sống yên bình với hy vọng đổi lấy một cuộc sống hạnh phúc hơn. Đôi khi người ta lựa chọn sai lầm mà sai lầm nào cũng phải trả giá.

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Có câu ai rồi cũng khác nhưng bạn có bao giờ dừng lại một chút để nhận ra mình khác như thế nào? Hàng ngày đối mặt với cái tôi của hiện tại, chính chúng ta cũng chẳng nhận ra mình đã khác xưa nhiều đến thế.

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

back to top