Cảm xúc ấy chưa đặt tên
2021-05-11 01:30
Tác giả:
Cấn Thị Hằng
blogradio.vn - Giá như anh ngồi một mình em sẽ nhanh bước về phía ấy để được nhìn anh hoặc chỉ lại gần thôi. Đôi chân muốn đi thật nhanh thật nhanh để chỉ cần nhìn thấy đôi mắt ấy dù chỉ là từ xa thôi, nhưng lí trí thì không có lí lẽ, nó lại nói thôi đi đừng đi nữa.
***
Giữa bao bộn bề cuộc sống, giữa bao tấp nập ngược xuôi dữa dòng đời, giữa bao thăng trầm cảm xúc, giữa bao kỉ niệm ùa về, họ vô tình chạm đôi mắt tìm kiếm nhau. Và cũng nhạt nhòa vì cũng không còn cùng nhau đi chung con đường ấy, không còn tay nắm chặt tay, không còn được ôm anh giữa mùa đông lạnh ngắt, không còn cùng ngắm cảnh Hồ Tây ngày đông giá lạnh nữa. Cảm xúc ấy chưa đặt tên...
Anh! đã lâu lắm rồi em không gọi anh như vậy, điện thoại cũng chả còn lưu tên nữa, và nỗi nhớ đã nhạt nhòa lắm rồi... Đôi lúc cảm xúc bất chợt ùa về khi bộn bề cuộc sống, em nhớ anh!
Em đã từng phải mất rất lâu để cân bằng lại nhịp sống, đã mất rất lâu em quên bớt kỉ niệm, và em đã mất rất lâu để thôi không mong nhớ, để em quên cái nắm tay khi trời đông lạnh giá, để em quên cái ôm khi em phiền lòng, chỉ có anh là người lắng nghe em, và chia sẻ. Sao lúc ấy, ôm anh thôi mọi thứ tan biến ngay trong chốc lát, chắc có lẽ anh là điểm tựa và một bờ vai cho em khi em cần...
Thoáng đã mấy năm trôi qua, dù trong lòng lắng đọng đi tất cả, nhưng khi em đi ngang qua Hồ Tây thấy chiếc cần câu phía xa, thấy dòng nước đang dập dềnh sóng, thấy những cơn giá mát thổi ngang qua, em chợt rùng mình, có lẽ em lạnh ...em nhớ anh! Em giật mình vì cảm xúc ấy nó chợt tới lúc nào không rõ, phải chăng, trái tim em nó cảm nhận được đâu đó có anh chăng???
Em vội vã đưa mắt tìm kiếm, nhìn phía sau lưng phía trước mặt và phía xa, chẳng có anh, chắc nó chỉ là nỗi nhớ được gọi tên thôi!

Nhưng lần này trái tim đã đúng, anh ngồi phía bên kia đường, quán cà phê mà hai đứa đã từng ngồi nhiều năm về trước, bên cạnh anh là một cô gái, không biết là người yêu hay bạn nhưng hai người nói chuyện tự nhiên và rất vui... Giá như anh ngồi một mình em sẽ nhanh bước về phía ấy để được nhìn anh hoặc chỉ lại gần thôi. Đôi chân muốn đi thật nhanh thật nhanh để chỉ cần nhìn thấy đôi mắt ấy dù chỉ là từ xa thôi, nhưng lí trí thì không có lĩ lẽ, nó lại nói thôi đi đừng đi nữa.
Em đã chỉ dám đứng bên này và nhìn phía anh, lúc em đi ngang qua chầm chậm, em đã nhìn phía cửa, chắc có lẽ anh đã nhận ra em, và ngẩng đầu như muốn tìm kiếm và gọi tên.
Khi em đi về phía trước anh đã gọi tên em, ngoảnh lại như muốn trốn tránh ánh mắt của nhau, và nhẹ nhàng nói: Anh khỏe không, lâu lắm rồi không gặp anh!
Anh nói cũng trong sự ngỡ ngàng không kém, Anh khỏe, lâu không gặp em, anh ngồi cà phê với bạn, và thường xuyên đến đây, còn em thì sao?
Em hơi bận nên ít khi đi anh ạ , thật tình cờ gặp anh hôm nay. Anh vào với bạn đi, em có chút việc em đi trước
Em quay đi vì trốn ánh mắt và nụ cười ấy, thực lòng em nhớ anh lắm...
Mai anh gặp em được không? Anh với gọi theo
Em không trả lời, em bước vội để che đi những giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má, không anh ạ, em không gặp anh nữa đâu...
Cuộc sống, đôi khi ta không hiểu trái tim, bởi nó có lí lẽ riêng, nhưng cũng chỉ làm cho ta thêm nặng nề cảm xúc mà thôi. Thà đừng gặp, và thôi mong nhớ có lẽ khiến cảm xúc ấy nhẹ vơi đi... Hãy cứ chỉ là bất chợt cảm xúc vậy thôi anh nhé…
Em nhớ anh.
© Cấn Thị Hằng - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?






