Anh nợ em cả tuổi thanh xuân
2022-08-24 01:30
Tác giả:
Alone
blogradio.vn - Anh xin lỗi em rất nhiều, nỗi đau mất em là một nỗi đau mà anh không thể nào quên được. Anh mong em ở nơi phương xa hãy luôn giữ nụ cười bởi vì khi em cười em là một gái xinh đẹp nhất. Anh yêu em “tình yêu đầu tiên và cũng là tình yêu cuối cùng của anh”.
***
Anh không biết lá thư này có thể đến được với em hay không? Anh không biết là ở phương xa đó em có nhớ đến anh hay không? Còn anh thì vẫn ở đây, vẫn còn nhớ đến em rất nhiều, nỗi nhớ này làm sao anh có thể quên được đây hả em?
“Anh yêu em” là câu nói anh đã từng hứa rằng anh sẽ luôn nói mỗi ngày dành cho em và câu nói đó liệu ở phương xa em có nghe được hay không? Anh nhớ em nhiều lắm anh nhớ mọi thứ về em anh nhớ nụ cười của em, anh nhớ gương mặt xinh đẹp của em, nhớ hình bóng của em,…Đêm về anh thấy ngôi nhà thật lạnh lẽo vì thiếu đi em; thiếu giọng nói của em; thiếu đi sự quan tâm, chăm sóc của em.
Trước tiên anh muốn gửi lời cảm ơn đến em. Cảm ơn tất cả mọi thứ mà em đã dành cho anh. Cảm ơn em đã khiến anh từ một người sống ích kỷ biết quan tâm đến mọi người. Cảm ơn em đã cho anh biết thế nào là hạnh phúc của một tình yêu đích thực. Cảm ơn em đã chữa lành tâm hồn đầy tổn thương của anh và cuối cùng điều anh muốn nói nhất là cảm ơn em đã đến bên cuộc đời anh.
Sau đó lời xin lỗi anh gửi đến em. Anh xin lỗi vì đã để thanh xuân của em trôi qua vô ích chỉ vì chờ đợi anh. Anh xin lỗi vì chưa kịp trao cho em chiếc nhẫn cưới mà em đã luôn mong muốn từ anh. Anh xin lỗi vì nợ em một lời cầu hôn từ anh. Anh xin lỗi vì chưa cho em một cái đám cưới mà em hằng mơ ước. Anh nợ em tuổi thanh xuân của một người con gái.
Anh nhớ ngày đầu gặp em trong chuyến tour tham quan du lịch. Lúc đó thật mắc cười em nhỉ? Không hiểu sao lúc đó cả hai chúng ta rất ghét nhau, em luôn nói anh đã một đứa kiêu ngạo, ra vẻ ta đây chẳng hề quan tâm đến mọi người. Còn anh ghét em vì em là con gái mà lúc nào cũng hung dữ, lúc nào cũng chọc tức anh. Đúng như mọi người nói “ghét của nào trời trao của đấy”. Đúng là em chưa từng là gu của anh mà anh không hiểu tại sao anh lại yêu em mất rồi.
Có lẽ anh sa vào tình yêu đó là khi cả hai chúng ta đang ở trong rừng, lúc đó em đã rất hoảng sợ và anh lại đến bên em nắm lấy tay em an ủi, động viên em cố gắng vượt qua. Từ đêm hôm đó, anh không hề quên đi cảm giác ở cạnh bên em và em cũng vậy đúng không?
Anh cũng thật là ngốc khi không nhận ra mình đã có tình cảm với em, anh đã khiến em phải khóc về sự vô tâm của mình. Ngày cuối cùng của tour du lịch đó, anh đã tỏ tình với em và có lẽ lúc đó em đang hoài nghi về thứ tình cảm mà anh dành cho em vì em biết trước đó người anh thích lúc đó là một cô gái khác, anh phải thừa nhận một điều là anh có cảm nắng cô ấy vì cô ấy là mẫu người phụ nữ mà anh đã từng thích. Còn bây giờ người anh yêu là em, chỉ có em không bất kỳ ai có thể thay thế em trong trái tim của anh được. Cuối cùng anh đã chứng minh được là tình cảm anh dành cho em là thật lòng và anh thầm cảm ơn ông trời đã giúp anh có được em.
Chúng ta đã yêu nhau được 4 năm rồi phải không em? 4 năm không phải là khoảng thời gian cũng không quá ngắn và cũng không quá dài nhưng đó là khoảng thời gian đã khiến chúng ta hiểu nhau hơn và cũng là khoảng thời gian mà em đánh đổi bằng cả thanh xuân của mình.
Em đã ở bên cạnh anh những lúc anh khó khăn nhất, em sẵn sàng yêu anh khi bản thân anh chưa có sự nghiệp ổn định vì anh mãi chạy theo đam mê của chính mình. Anh đã hứa với em rằng anh sẽ kết hôn với em khi anh đã có tất cả mọi thứ trong tay thế nhưng mọi thứ thật tồi tệ khi anh có mọi thứ thì em đã rời xa anh mãi mãi.
Tại sao lúc đó anh lại khiến chúng ta phải cãi nhau rồi anh lại bỏ đi không nghe điện thoại của em để em phải đi tìm anh trong đêm khuya. Và rồi vào đêm định mệnh đó đã khiến em rời xa anh mãi mãi. Cũng chính anh là người đã gây ra lỗi lầm vào đêm hôm đó, giá như lúc đó anh bình tĩnh hơn cùng em giải quyết vấn đề thì có lẽ điều này sẽ không xảy ra. Nếu nó không xảy ra thì có lẽ giờ này em đã có được một đám cưới hoàn hảo mà em đã từng mơ ước và nếu điều này không xảy ra thì chúng ta đã được ở bên cạnh nhau, cùng nhau vẽ nên bức tranh về một ngôi nhà hạnh phúc điều mà em đã từng nói với anh.
Anh xin lỗi em rất nhiều, nỗi đau mất em là một nỗi đau mà anh không thể nào quên được. Anh mong em ở nơi phương xa hãy luôn giữ nụ cười bởi vì khi em cười em là một gái xinh đẹp nhất. Anh yêu em “tình yêu đầu tiên và cũng là tình yêu cuối cùng của anh”
© Zoie - blogradio.vn
Xem thêm: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Ánh nắng mùa đông (Phần 2)
Cô ấm ức, cô tủi thân, cô đau khổ, cô mệt mỏi, cô bất lực. Anh không nói, không hỏi cứ vậy ôm cô thật lâu, dùng bàn tay to lớn của mình bao bọc lấy cô, truyền hơi ấm cho cô.

Món canh nhót dân dã mẹ nấu
Hồi ức đẹp đẽ về những mùa nhót tuổi thơ ùa về. Tôi với chị dằng dai, rủ rỉ... Bồn chồn nhớ quê…. Rồi tôi bỗng thèm được ăn món canh nhót dân dã mẹ nấu năm nào!

Có một Sài Gòn không ai nỡ rời đi
Với tôi, thành phố này ngạc nhiên đến kỳ lạ, lại đẹp đến ngỡ ngàng…

Ánh nắng mùa đông (Phần 1)
Tớ hi vọng chúng ta sẽ mãi bên nhau như thế. Tớ không thích kết bạn, cũng không thích hợp để làm bạn của ai cả nhưng cậu là người đầu tiên đứng trước mặt tớ và bảo vệ cho tớ, vậy nên cậu là ngoại lệ duy nhất của tớ.

Giấc mơ không tắt – gửi thanh xuân của tôi
Tôi không phải nữ chính trong tiểu thuyết. Tôi không có một cuộc đời được sắp đặt sẵn, không có một chàng trai dịu dàng luôn đứng phía sau ủng hộ mình, không có những tình tiết kỳ diệu biến ước mơ thành sự thật chỉ trong một đêm. Nhưng tôi có chính mình.

4 thứ cản trở phong thủy, phá tan tài lộc: Bạn nên tiễn ra khỏi nhà càng sớm càng tốt
Có những món đồ trong nhà tuy nhỏ, tưởng không quan trọng nhưng lại âm thầm ảnh hưởng đến vận khí cả gia đình.

Phụ nữ hãy trọn tình yêu thương bằng chính bản sắc của mình
Tôi nói với cô bạn: nếu thực trong tâm không tha thứ, buông bỏ được thì hãy ra đi, cuộc sống này ngắn ngủi lắm, sống cạnh nhau chỉ là những dằn vặt, sai lầm chồng chất sai lầm thì cuộc sống lãng phí quá.

Sau cơn mưa nắng sẽ về
Kể từ lúc biết tin căn bệnh quái ác sẽ tuyên án tử hình cho tuổi xuân còn đang dang dở của em, hình như tôi chưa từng thấy em để cho đôi chân mình được ngơi nghỉ ngày nào.

Mình muốn một tình yêu như vậy!
Họ không nói nhiều, không can thiệp quá sâu vào cuộc sống của nhau, không lãng mạn ngọt ngào, không hứa hẹn, không sở hữu, cứ thế hiện diện bên nhau, lắng nghe, an ủi.

Lỡ duyên
Trăng treo lẻ bóng bên đồi Gió ru khúc cũ nghẹn lời chia phôi Người đi để lại bồi hồi Ta ngồi đếm mãi một thời đã xa