Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu lạ lùng

2013-07-29 09:38

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Jun

Ba tháng sau khi chạm môi ở Tatora, tôi không gặp lại Phong. Tôi cố tình tránh né anh ta. Không thể chối rằng Phong là một kẻ hôn rất khá. Nhưng tất cả chuyện đó xảy ra trong bar, với xúc tác của hai li Cosmopolitan và một chai Regina mà anh ta mời tôi. Không, có cả cái tính ngông cuồng của tôi nữa. Tôi hiểu rất rõ những gì xảy ra trong bar, hãy để chúng ở yên đấy. Phong sắp kết hôn. Tôi không muốn lằng nhằng với họ. Hơn nữa giữa Phong và tôi chẳng có gì để nói. Chẳng lẽ “Chào anh, anh có khoẻ không? Hôm hôn em về anh có bị chị ấy phát hiện không?”. Tôi không dở hơi đến vậy.

Khói thuốc.

Nhật Hạ là nhân viên mới của bộ phận Creative.

Tôi không hiểu vì sao người ta tuyển một cô bé 19 tuổi với vẻ ngoài xinh xắn nhưng lãnh đạm như Nhật Hạ. Cô làm việc nửa buổi với hầu hết công việc sáng tạo được đem về nhà. Sếp của Hạ khen cô khá lắm, chững chạc hẳn so với tuổi 19. Còn tôi thì thấy Nhật Hạ già, đúng hơn là 29 hay 39 mới đủ để đánh giá hết phong cách chỉn chu vượt mức của cô.

Chẳng mấy khi tôi thấy Hạ cười. Hoặc vì chúng tôi làm hai bộ phận khác biệt, chỉ thỉnh thoáng mới gặp nhau ngoài cửa hoặc trong thang máy.



“Để em!” - Đó là câu nói đầu tiên mà Nhật Hạ nói với tôi trong party của toàn team. Tôi mời thuốc một anh chàng da xanh bủng beo. Anh ta từ chối đây đẩy. Nhưng Hạ thì chỉ nói đơn giản - “Để em giúp anh An”. Và cô hút.

Một số người không nhỏ ngạc nhiên khi thấy Hạ đốt thuốc “rất ngọt”. Cô hút không nhiều. Nhưng nhìn vào cũng đủ biết ko phải tay mơ. Gương mặt Nhật Hạ trắng trẻo, mắt nâu lạnh, tóc hoe vàng vì cháy nắng. Hạ nhấp một vài hơi rồi tắt thuốc. Vẫn khoác lên mình thái độ của một con cá lững lờ trôi dòng nứoc. Cô ngồi trong im lặng, thỉnh thoảng mỉm cười lấy lệ. Một vài lúc lại hí hoáy trả lời tin nhắn trong điện thoại. Tôi tự hỏi, không biết trong đầu cô bé này đang mải mê theo đuổi những gì?


Bar Tatora

Tôi không nghĩ rằng mình sẽ bắt đầu nói chuyện với Phong – Marketing Manager bằng cách đó: Tôi giật điếu thuốc mà anh ta cố ép sếp trực tiếp của tôi hút. Chính xác hơn, tôi để ý đến Phong nhiều nhất trong số nam thanh nữ tú của công ty. Chúng tôi làm ở hai bộ phận khác nhau, công việc khác, mục tiêu cũng khác. Nhưng tôi không thể rời mắt khỏi anh ấy mỗi khi chúng tôi chạm mặt. Trong linh cảm của mình, tôi biết, Phong cũng vậy.

Anh ta gần 30 tuổi, đeo kính trắng, ngoại hình hoàn toàn bình thường. Và vì rất bình thuờng giống biết bao những người bình thường khác, anh ta sắp kết hôn. Tôi biết chuyện trưởng phòng Marketing nhờ dỏng tai nghe lỏm những câu chuyện của đám nhân viên. Họ là nguồn thông tin béo bở cho tôi. Còn tôi thì không muốn trở thành nạn nhân của họ nên tôi im lặng càng nhiều càng tốt. Đôi lúc tôi hỏi về cuộc sống của họ, nhưng chỉ thế thôi, họ không bao giờ biết được tôi đi chơi với những ai, tối hôm qua làm gì, mua cái váy kia hết bao nhiêu tiền, tốn chừng nào cho bộ móng hồng xinh xắn…



“Tối nay 9h ở Tatora” – Tin nhắn của đám bạn thân.

Tatora là một quán bar mới mở, nghe đồn cũng khá được. Quan trọng là nó mới nên tạm thời chưa có ai sờ gáy, khách cũng không đông cứng.

“Ok” rồi nhấn reply.

9h30pm

Chúng tôi ngồi ở một bàn ngay chân cầu thang. Nhạc hiphop xập xình. Một vài đứa bạn đã ra nhảy với nhau. Lơ đãng với khói thuốc và tôi nhận ra Phong từ ngoài cửa bước vào. Anh ta đi với một đám bạn. Tôi không muốn giáp mặt, nhưng quá trễ, Phong nhận ra tôi và tiến đến. Còn tôi thì không thể có phép tàng hình hoặc viện cớ vào toilet mà đẩy rạp một đám đông đang nhún nhảy để chạy đi!

Tác giả :  Sưu tầm

Được thể hiện qua giọng đọc : Jun, Nhím Xù

Kỹ thuật : Jun


Click nghe truyện teen Cảm động nhất : Mèo

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Đôi khi tôi thấy địa cầu này chỉ đơn giản là một không gian tọa độ và cuộc đời mỗi người là một phương trình. Nếu xét như thế thì hai chữ "nhân duyên" chính là mối tương quan giữa phương trình này với phương trình khác. Nghe vĩ mô quá nhỉ?

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

back to top