Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dấu chân online 95 : Vòng quanh thế giới trên xe đạp ( Phần 2 ) - Biên giới chỉ có trên giấy tờ

2013-07-28 10:55

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Jun

  Sự thanh bình, vắng vẻ trên những con phố ở thủ đô Viêng Chăn được thay thế bằng con đường cao tốc 6 làn đầy xe tải và ô tô. Quên đi cảm giác thanh bình vốn có ở Lào, chúng tôi bắt đầu chịu áp lực từ những dòng xe vun vút chạy qua với tốc độ 120km/h. Nhiều lúc tôi phát hoảng khi những chiếc xe container 24 bánh như một khối sắt khổng lồ lướt qua khiến tôi loạng choạng tay lái.

Tuần thứ 3 - Khám phá đất nước và con người Lào

Có thể nói, Lào là một đất nước lí tưởng để đạp xe. Những con đường dài hun hút chỉ lác đác vài bóng xe qua, bản làng nối tiếp bản làng, tôi có cảm giác như thời gian chưa chạm đến nơi này. Mỗi nơi chúng tôi đi qua, những người dân hai bên đường luôn vẫy tay và nói “Sabaidee" (Xin chào), còn lũ trẻ thì thường chạy bám theo xe chúng tôi, hoặc cố gắng đuổi theo để chạm được vào tay chúng tôi.

Người Lào là những vị chủ nhà rất hồn hậu và luôn cố gắng làm hài lòng bạn, chính vì vậy họ rất ít khi nói “No", kể cả với những điều họ không biết hoặc không hiểu, họ luôn nói “Yes", hoặc đơn giản là gật đầu. Nụ cười là điều dễ bắt gặp ở mọi lúc, mọi nơi. Tôi đã nhận ra điều này khi đến khám dạ dày tại một bệnh viện ở thị xã Phonsavan.



Từ bác sĩ, y tá đến nhân viên bán thuốc, ai cũng niềm nở và giúp đỡ chúng tôi tận tình. Ban đầu tôi cứ nghĩ họ đối xử đặc biệt với chúng tôi vì tôi là khách du lịch và lại đi với một “ông Tây", nhưng tôi nhận thấy họ cũng ân cần không kém với những người dân địa phương đến khám.

Đây là điều hiếm khi thấy tại các bệnh viện Việt Nam. Ba tuần đi dọc nước Lào thật không đủ để tôi khám phá hết vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và con người ở đây.

Sự thanh bình của đất nước này như một tấm khăn thấm hết những bận rộn và lo toan của cuộc sống đô thị mà tôi vẫn mang theo từ bấy lâu. Như một thứ thanh lọc tâm hồn, tôi chợt nhận ra vẻ đẹp của sự bình an trong chính mình vào một buổi chiều ngồi ngắm hoàng hôn trên dòng sông Mê Kông. Và đó chính là trải nghiệm tuyệt vời thứ 4 mà chuyến đi kỳ lạ này mang đến cho tôi.

Còn những vẻ đẹp nào nữa của thiên nhiên và của con người mà tôi chưa được chiêm ngưỡng? Còn những miền đất nào nữa đang chờ đón tôi? Sự tuyệt vời và cả những điều tồi tệ, thật khó mà biết bất ngờ nào sẽ đến, nhưng tôi thấy mình tràn đầy năng lượng và sẵn sàng chờ đón những thử thách cam go phía trước.

Ngày thứ 23

Chúng tôi tạm biệt Lào sau 3 tuần đi dọc đất nước hướng về thủ đô Bangkok của Thái Lan. Có ai đó nói rằng: “Biên giới chỉ tồn tại trên giấy tờ”, điều này không hoàn toàn đúng, nhất là chặng đường từ Lào qua Thái Lan. Sự thanh bình, vắng vẻ trên những con phố ở thủ đô Viêng Chăn được thay thế bằng con đường cao tốc 6 làn đầy xe tải và ô tô. Quên đi cảm giác thanh bình vốn có ở Lào, chúng tôi bắt đầu chịu áp lực từ những dòng xe vun vút chạy qua với tốc độ 120km/h.



Nhiều lúc tôi phát hoảng khi những chiếc xe container 24 bánh như một khối sắt khổng lồ lướt qua khiến tôi loạng choạng tay lái. Không thể chịu căng thẳng như vậy mãi, chúng tôi quyết định lựa chọn con đường nhỏ chạy vòng qua các làng, việc này sẽ mất nhiều thời gian hơn, nhưng bù lại chúng tôi sẽ cảm thấy thư thái hơn.

Con đường mòn không một bóng xe dẫn chúng tôi đi qua những cánh đồng mía rộng bạt ngàn, qua những thửa ruộng vừa hết mùa thu hoạch rồi tiếp tục uốn lượn qua những ngôi làng nhỏ ở phía Bắc Thái Lan. Ai cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy chúng tôi, nhưng không nồng nhiệt chào đón như người Lào, những người dân Thái chỉ lẳng lặng nhìn theo mà không nói gì.

Bài và ảnh : Thùy Anh và Guim Valls Teruel

Được thể hiện qua giọng đọc: Jun

Kỹ thuật : Jun

Khám phá ngay chuyến du lịch Ngất ngây biển trời Boracay 
(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

back to top