Xóm bãi rác
2015-05-15 01:00
Tác giả:
Mặt trời mọc rồi lặn, ánh sáng chói chang rồi lại tắt như những thăng trầm trong cuộc đời của họ. Nhưng giữa màn đêm vẫn le lói dù chút ít ánh sáng phía trời xa. Là ánh trăng nhàn nhạt hay những vì sao lấp lánh trên bầu trời. Thứ ánh sáng ấy tuy yếu ớt nhưng chẳng bao giờ tắt cả. Cũng như niềm hi vọng của những con người nơi đây, mong manh nhưng không bào giờ vụt mất.
Những trận gió mùa đông bắc lại tràn về. Đã chớm hè, chắc là đợt gió mùa cuối cùng quét ngang qua đây nhưng sao vẫn lạnh đến tê tái. Từng đợt gió cứ ào ào rít qua hàng cây. Tiếng lá chuối bay phần phật, rách tươm. Mấy cây xoan dại kẽo kẹt, ngả nghiêng như chực đổ bất cứ lúc nào.
Trời rét. Lại mưa, đúng cái tính chất của gió mùa cuối vụ, ẩm ương, khó chịu. Dưới hàng xoan bên vệ đường nơi dẫn vào bãi rác, mấy túp lều lụp xụp được người ta làm bằng đủ những thứ vật liệu có thể kiếm được gần đó, hắt ra những tia sáng leo lét của ánh đèn dầu. Ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn cao áp cổng bãi rác làm mọi vật xung quanh càng trở nên hiu quạnh.
Giữa đám lụp xụp đó có một chiếc lều bé xíu, tối thui, vọng ra mấy tiếng nói con nít:
"Anh ơi, em lạnh quá".
"Sao gió to thế hả anh? Cái chỗ kia thủng to quá, gió thổi lạnh quá anh ơi".
"Lại bị dột chỗ này nữa anh này, nước nhỏ hết lên đầu em rồi".
"Ừ, để mai anh vá lại chỗ ý cho gió không lùa vào nữa, giờ tối quá rồi”.
Tiếng nói có vẻ run run. Chắc là bị rét.
Mà cũng phải, mưa gió như thế người ta áo dầy, áo mỏng còn rét huống chi mấy đứa nhỏ phong phanh chiếc áo cộc với tấm vải mỏng làm chăn. Túp lều nhỏ đó là của 3 anh em thằng Tèo. Nó là anh lớn mới 9 tuổi, dưới nó là đứa em gái 7 tuổi và thằng út mới lên 6. Chúng nó trôi dạt về cái bãi rác này từ vài tháng trước. Nghe chúng nó kể, ba mẹ chúng nó đều bệnh chết cả, chẳng còn người thân, rồi chúng nó lang thang đến cái xứ này nhặt rác, xin ăn để sống qua ngày.

Ảnh: tranngoctung
Mấy người ở đây thương tình dựng cho túp lều nhỏ để có chỗ trú mưa, trú nắng. Gọi là cái lều nhưng chỉ là mấy thanh gỗ chống lên rồi dùng những tấm băng rôn, khẩu hiệu cũ kiếm được trong bãi rác mà đắp vào. Miếng to, miếng nhỏ chồng chéo lên nhau sao cho kín. Ấy vậy mà vẫn hụt bên nọ, thiếu bên kia. Mỗi khi có gió là lại tốc vài ba chỗ, phải lấy cả lá chuối che lại rồi dùng que để nẹp vào.
Những người sống quanh đây đều là dân nhặt rác cả, họ cũng nghèo kiết xác, chỉ kiếm đủ bữa ăn qua ngày, vì thương hoàn cảnh lũ nhỏ mà giúp đỡ nhưng cũng chỉ làm được đến thế, đùm bọc nhau mà sống. Thế mà chúng nó cũng đã vượt qua được cái mùa đông khắc nghiệt nơi đây.
Những cơn gió cứ gào thét suốt đêm, mưa vẫn rơi rả rích. Cả cái xóm bãi rác dần chìm vào bóng tối. Túp lều bé xíu ấy cũng dần im đi tiếng nói thì thào, chỉ còn tiếng ếch nhái thi thoảng vọng về và tiếng trở mình xuýt xoa vì rét.
Sáng hôm sau, trời đã tạnh mưa. Gió mùa cuối vụ đến và đi đêu nhanh. Những tia nắng xuyên qua hàng cây sưởi ấm mặt đất, long lanh, chói lóa khi chiếu vào những giọt nước còn đọng trên phiến lá. Cái xóm nhỏ lại lục đục trở dậy và bắt đầu công việc thường ngày.
Có tiếng người lớn vọng vào căn lều lũ nhỏ:
“Tèo, dậy chưa cháu? Xe rác đến rồi, đi nhanh không hết bây giờ”.
“Dạ, bác Năm, con dậy rồi, con đi ngay đây ạ”.
Thằng Tèo vơ vội chiếc bao tải với cái que sắt rồi chạy nhanh về phía bãi rác. Hai đứa em nó cũng lấy vội đồ nghề mà đi theo anh.
Ngày nào cũng thế, cứ 6h sáng là xe rác sẽ vào bãi để đổ và cũng là lúc những con người xóm rác bắt đầu công việc mưu sinh của mình. Cuộc sống của họ phụ thuộc hoàn toàn vào cái bãi rác này. Họ nhặt nhạnh đủ thứ, tất cả những gì có thể bán được để bán lại cho đại lý đồng nát kiếm sống qua ngày. Những hôm ít rác, lục lọi hết ở cái bãi rác mà còn sớm họ lại mỗi người một ngả tỏa vào trong phố kiếm thêm, có khi tối mịt mới trở về. Vất vả là thế những cũng chỉ đủ làm no cái bụng mỗi ngày chứ chẳng bao giờ để ra được cả. Vậy nên có người ở đây cả đời mà vẫn chỉ có căn lều cũ nát để dừng chân.
Bác Năm là người lớn tuổi nhất ở đây. Bác không có con cái, đã mưu sinh ở cái bãi rác này hơn 20 năm rồi. Tóc đã bạc, sức đã yếu nhưng bác vẫn ngày ngày bới móc nơi bãi rác. Âu cũng vì cuộc sống.
Hôm nay ít rác, đầu trưa mà đã chẳng còn gì để nhặt, ba anh em thằng Tèo trở về căn lều nhỏ, ăn tạm chiếc bánh mỳ lót dạ rồi hăm hở ra xem xét lại căn lều.
Hôm qua gió to quá, cái lỗ hổng rách càng lớn hơn. Lúc sáng, bác Năm nghe nó nói lều bị gió lùa nên buổi chiều cũng không vào phố mà qua phụ anh em nó lợp lại. Cũng may, lúc sáng nó kiếm được tấm bạt khá to, còn lành lặn đủ để vá cái lỗ hổng này vào. Hai bác cháu hì hục chằng buộc cuối cùng cũng xong. Căn lều đã không còn hổng nữa. Hai em nó ríu rít chạy chơi xung quanh, chốc chốc lại chui vào lều nhòm ra từ lỗ hổng.
Ánh nắng chiếu qua khe hở vào căn lều tối tăm thành một đường sáng rõ rệt, như một cây gậy phát sáng nhưng không sao mà bắt được. Đường sáng thoắt ẩn, thoắt hiện khi anh nó và bác Năm kéo cái bạt để che lỗ hổng. Chúng nó cứ thích thú mà nhìn như cái gì kì diệu lắm. Rồi chợt chúng kêu lên:
“Anh ơi,gậy sáng biến mất rồi”.
“Chúng biến mất thì đêm về các cháu mới không còn rét nữa. Bác Năm khẽ mỉm cười giải thích”.
Chúng nó tròn mắt nhìn bác Năm nghi hoặc.
“Cứ đợi đến đêm đi các cháu sẽ thấy”.
Bác Năm vẫn cười mà thuyết phục. Đêm đó, gió vẫn thổi nhưng không còn to như đêm trước, mưa cũng đã ngừng rơi. Hai đứa nhỏ vẫn háo hức với những gì bác Năm nói lúc chiều, cứ trông lên cái lỗ hổng lúc sáng mà chờ đợi. Ấm thật, không còn rét nữa, mà nước mưa cũng không còn rớt trên đầu chúng nữa. Thằng út thích thú nhảy lên:
“Hay quá, hôm nay không còn rét như hôm qua anh nhỉ”.
Thằng Tèo khẽ xoa đầu em cười nói:
“ừ, không rét nữa rồi,còn bây giờ thì ngủ đi, mai còn dậy sớm đi nhặt rác nữa”.
Căn lều lại chìm trong im lặng. Màn đêm yên tĩnh bao phủ lên xóm bãi rác nghèo, đâu đó vẫn tiếng ếch nhái kêu ồm ộp. Lũ trẻ chìm dần vào giấc ngủ một cách ngon lành, không còn những cái cựa mình xuýt xoa vì rét nữa.
Ngày qua ngày, cuộc sống vất vả nhưng bình yên trôi qua trên xóm rác. Những con người nơi đây vẫn cần mẫn bới tìm nguồn ánh sáng cho cuộc đời mình. Dẫu cực nhọc, vất vả nhưng họ chưa bao giờ nản cả. Tất cả họ vẫn mơ về một tương lai tươi sáng hơn đang chờ phía trước. Và họ vẫn cố gắng hết mình, hết những gì có thể. Cả bác Năm, cả 3 anh em thằng Tèo, họ đùm bọc nhau mà sống. Những chiếc xe chở rác vẫn lũ lượt ra vào, những con người ấy vẫn trèo lên, trượt xuống giữa những đống rác mà bới, mà tìm.

Ảnh: tranngoctung
Một ngày như mọi ngày, những con người khốn khổ vẫn cần mẫn mưu sinh trên bãi rác. Những chiếc xe chở rác vẫn lũ lượt vào ra. Anh em thằng Tèo cùng bác Năm cũng vẫn mải miết tìm kiếm nguồn sống như bao con người nơi đây. Vất vả từ sáng tới tối, họ trở về căn lếu lụp xụp của mình với vẻ mệt nhọc, nhưng khuôn mặt vẫn ánh lên điều gì đó rạng rỡ vì hôm nay nhặt được nhiều. Thằng út lon ton chạy trước mặc cho anh chị nó lệ khệ với bao tải rác sau lưng. Trẻ con vẫn hồn nhiên như thế, vẫn chưa biết cái gì là cơm áo gạo tiền, chưa biết cái gì là lo lắng. Chỉ biết khi đói, lúc rét và than thở với anh nó. Vẫn vô tư nô đùa với mọi thứ xung quanh. Đuổi bướm, bắt sâu hay nhặt những bông phi tiêu mà ném vào quần áo những người khác. Thấy chúng bám chặt vào quần áo thì cười phá lên rồi chân sáo chạy mất.
Bỗng thằng út hớt hải chạy lại từ phía túp lều, vừa chạy vừa hét:
“Anh Tèo ơi nhà mình bị sập rồi”.
Thằng Tèo hốt hoảng chạy về phía căn lều. Đến nơi, căn lều đã đổ sập. Còn nguyên cả vết bánh xe tải đằng trước. Chắc có lẽ một chiếc xe chở rác nào đó đã vô tình quệt phải làm sập chiếc lều. Thằng Tèo đứng như trời trồng, mắt nhìn chăm chăm vào đống đổ nát. Nó cứ như thế một lúc lâu, đôi mắt đỏ hoe nhưng không một giọt nước mắt. Là nó quá đau đớn trước mất mát này hay chẳng có gì để mất? Không, là nó lo cho 2 em của nó tối nay sẽ ngủ ở nơi đâu… Còn thằng út thì cứ hết nhìn anh nó lại quay ra nhìn căn lều. Đôi mắt tròn xoe, ngây thơ vẫn hồn nhiên và trong sáng đến lạ. Bác Năm cùng mọi người cũng đã về tới. Bác khẽ vỗ vai ôm nó vào lòng:
“Thôi, từ nay mấy đứa sang nhà ở với bác, căn lều này hỏng hết rồi chắc cũng không qua nổi mùa bão năm nay đâu, con cũng đừng tiếc”.

Ảnh: tranngoctung
Hàng xóm mỗi người một chân một tay giúp lũ trẻ nhặt nhạnh những gìcòn tận dụng được chuyển qua nhà bác Năm. Tối đó, ánh đèn nhà bác Năm sáng hơn, tiếng nói tiếng cười vui hơn ngày trước. Có một gia đình nhỏ ấm cúng hơn trên cái bãi rác này.
Đã vào giữa hạ, thời tiết khó chịu và thất thường. Khi nắng như thiêu như đốt, lúc lại mưa dầm dề, lênh láng. Có lúc đang nắng như đổ lửa bỗng gió mây ùn ùn kéo đến giăng kín trời. Cơn giông chẳng cho ai kịp chạy, cứ đứng trơ ra mà hứng những giọt mưa bỏng rát té vào người vào mặt.
Cuộc sống của những con người xóm bãi rác càng trở nên vất vả hơn. Trời đã tối, ngoài kia mưa vẫn rơi như trút nước, tiếng mưa đập vào mái nhà bồm bộp. Bác Năm vẫn chưa về. Thằng Tèo có vẻ lo lắng. Hôm nay rác ít, bác Năm cùng mọi người vào phố nhặt thêm, nhưng mọi người đã về hết cả, chỉ còn mỗi bác. Thằng Tèo không chịu được nữa dặn 2 em ở nhà cẩn thận rồi lao ra màn mưa.
Ngoài đường, đèn xe loang loáng vút nhanh như để trốn chạy cơn mưa rào mùa hạ. Dưới một gốc cây to, một ông già đang co ro vì lạnh bên chiếc bao tải toàn vỏ chai với giấy vụn. Đám giấy thấm nước ướt nhẹp làm chiếc bao nặng hơn. Là bác Năm, cơn mưa đến quá bất ngờ khiến bác không về nhà kịp. Thằng Tèo tìm thấy bác khi bác đang mất dần cảm giác vì lạnh. Nó cố hết sức dìu bác về nhà. Bên bếp lửa, người bác Năm cứ run lên bần bật. Bác đã quá yếu, lại dầm mưa lâu như thế, cơ thể gần như không chịu nổi. Ba đứa trẻ ngồi cạnh mà lòng đầy lo lắng.
Mấy ngày sau, người bác vẫn lúc nóng, lúc lạnh. Hàng xóm đã giúp mua thuốc cho bác nhưng chẳng có tiến triển gì. Hình như có một điều gì đó rất xấu. Tối hôm đó, bác Năm cố hết sức gọi thằng Tèo lại. thì thào vào tai nó:
“Cả đời bác nhặt rác ở nơi này, chẳng có gì cả, chỉ tiết kiệm được một ít này, nay bác giao nó cho con, con cố gắng chăm sóc các em, đừng để sau này chúng nó khổ như bác. Chắc bác không qua khỏi, bác không có con cái, cuối đời có các con bầu bạn, bác vui lắm, bác coi các con như con của bác, bác muốn trước lúc nhắm mắt xuôi tay, các con gọi bác một tiếng bố được không, cho bác mãn nguyện”.
Thằng Tèo nắm chặt bàn tay gầy guộc của bác Năm mà nước mắt lăn hàng dài trên má. Nó nức nở gọi lên hai tiếng "bố ơi” rồi kéo hai em nó lại. Hai em nó cũng nức nở mà cất lên hai tiếng “bố ơi”. Bác Năm nở một nụ cười mãn nguyện, khóe mắt ứa ra hai giọt nước long lanh. Dúi chiếc hộp nhỏ vào tay thằng Tèo, bàn tay gầy guộc của bác cố nắm chặt ba đứa nhỏ một lần nữa rồi thõng xuống. Thằng Tèo thét lên đau đớn “bố ơi”, những giọt nước mắt mặn chát ướt đẫm bàn tay đã thấm lạnh. Ngoài trời mưa cũng rơi như trút. Hình như cả ông trời cũngkhóc thương cho những mảnh đời khốn khổ này.
Một ngày mới lại lên trên bãi rác nghèo!
© Nguyễn Công Tậu - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.



