Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vút bay trong gió

2014-02-24 07:07

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun


Nó chợt nghe thấy có cái gì đó vừa vút bay trong gió. Khẽ mỉm cười vì nó biết ở một nơi khác cũng có một người đang mỉm cười. 

Mưa suốt từ sáng khiến mọi thứ đều ướt nhẹp. Và tâm trạng nó cũng vậy, như một cái bánh mỳ ỉu. Ừ thì chả có chuyện gì ra hồn cả, nhưng cũng chẳng to tát lắm đến mức đáng để than vãn với một ai đó. Nhưng nó cứ buồn. Cái cảm giác này thật tồi tệ. 

Rời khỏi lớp học thêm tiếng Anh càng khiến một ngày tồi tệ của nó càng thêm thảm hại. Tại sao nó có thể thốt ra một câu hỏi ngu như thế cơ chứ? Bị cả lớp cười ồ lên, thầy giáo thì… xấu hổ chết đi được, chỉ mong có cái lỗ nào nứt ra để chui vào cho đỡ xấu hổ. 

Buồn tê tái. Sầu tái tê. Giờ nó chỉ muốn lang thang đâu đó, bắt một tuyến bus bất kỳ, nhét tai phone rồi thả mình trong playlist yêu thích và cứ thế ngồi cho đến khi nào chán thì thôi, xuống ở bất kỳ một điểm dừng nào mà nó muốn. 



Nó ghét đi học. Hay là nghỉ học quách đi, học làm gì nhiều. Đi kiếm một việc làm thêm gì đấy rồi tích góp rồi mở một shop cà phê teen. Nó vẫn luôn mơ ước có một cửa hàng như vậy của riêng nó. Nó xác định cả rồi. Nếu không đỗ Đại học thì nó sẽ làm như vậy. Cái cuộc đời nó nhạt nhẽo thế. Kệ. Đang chán đời! Ai mà chả muốn vui vẻ, có ai muốn bị buồn như thế này đâu. Haiz… 

Nó cứ lang thang vơ vẩn vẩn vơ. Đầu óc nghĩ đâu đâu. Dù sao thì nó cũng sẽ chỉ buồn nốt ngày hôm nay thôi, ngày mai sẽ không buồn nữa. Thật! Thề! Nó là ai nào? Nó là Hải Linh cơ mà. Bất chợt một bóng dáng quen quen… Có phải không nhỉ? Không được, không được. Sao lại là lúc này cơ chứ? Sao lại đúng lúc nó thảm hại nhất chứ? Quay ngoắt 180 độ, nó đi về phía ngược lại, thật nhanh.  

“Hy vọng không nhìn thấy mình. Cầu trời lạy Phật. Lạy thánh Ala. Lạy thánh… gì gì cũng được. Đừng để bạn ý nhìn thấy con.” – nó khổ sở lẩm nhẩm. 

Lén lén quay lưng lại, không thấy bóng dáng đó đâu. Chắc là đi rồi. Phù! Nó thở ra nhẹ nhõm. Ít nhất ông trời vẫn còn thương xót nó. 

Nhận dạng đối tượng khiến nó phải quay đầu bỏ chạy: “Bạn ý” tên đầy đủ là Phạm Hải Anh. Hải Anh học cùng trường với nó và có đầy đủ tư chất của một hot boy. Đẹp trai kiểu dễ thương, tốt bụng, hài hước, hát hay, đánh guitar cực siêu, là thành viên đội bóng đá của trường, luôn lạc quan, biết cách quan tâm đến mọi người, nụ cười tỏa nắng luôn hiện hữu trên môi. Dù học hành không thuộc loại xuất chúng nhưng ai cần chứ, chỉ chừng ấy thôi cũng đủ để Hải Anh có cả tá đuôi bám theo hàng ngày rồi. 



Nó và Hải Anh cùng tham gia Câu lạc bộ tiếng Anh ở trường, nhưng hai đứa chả mấy khi nói chuyện với nhau. Những lần nó và Hải Anh nói chuyện chỉ là mượn sách vở, hỏi lịch học, hỏi bài tập… toàn chuyện học hành. Hết! Cứ như kiểu cậu ấy tốt với tất cả mọi người trừ nó vậy. Haha. Nó cười nhạt. Ừ, nó thích Hải Anh. Thích ngay từ lần đầu gặp mặt. Nghe rất vô lý với một con bé không bao giờ tin vào tình yêu sét đánh như nó. Thế mà đó lại là sự thật. Ừ thì, thích thật đấy nhưng chắc nó sẽ không bao giờ nói ra đâu. Không bao giờ. Con gái mà. Nếu Hải Anh thực sự thích nó thì Hải Anh sẽ nói ra thôi. Nó, một con bé ngốc xít chỉ biết nhìn người ta từ xa. Có cái hội nào như thế trên Facebook không nhỉ, để nó vào thích. 

Lại nhắc đến Facebook, nó suốt ngày ra rồi lại vào Facebook của Hải Anh. Thỉnh thoảng mới dám bình luận một vài cái status của Hải Anh, chỉ sợ người khác biết. Khổ thế chứ! Thỉnh thoảng nó lại tá hỏa lên vì cứ nghĩ Hải Anh có người yêu rồi. Cũng đúng thôi, xung quanh Hải Anh có cả tá các bạn xinh xắn (hơn nó), giỏi giang (hơn nó), kute (hơn nó) thế cơ mà. Thỉnh thoảng, lại thỉnh thoảng, Hải Anh bình luận status của nó khiến nó sướng rơn (ngốc quá). Cứ ngồi đọc đi đọc lại đến thuộc làu mà vẫn cứ ngồi nhìn. Mà thôi, để Hải Anh sang một bên đi, ngày hôm nay nó không muốn buồn thêm vì bất kỳ một chuyện nào nữa đâu. Về, đi ngủ biết đâu ngày mai sẽ khá khẩm hơn. 

Tác giả: Kim Oanh

Được thể hiện qua giọng đọc:  Jun

Kỹ thuật: Jun

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Gieo Nhân Nào Gặt Quả Nấy (Blog Radio 865)

Gieo Nhân Nào Gặt Quả Nấy (Blog Radio 865)

Nhân quả vẫn tồn tại dù bạn có tin hay không. Và chắc chắn đến thời điểm đủ duyên, những nhân chúng ta gieo sẽ trổ quả.

Thấu Hiểu Trái Tim Mình (Blog Radio 864)

Thấu Hiểu Trái Tim Mình (Blog Radio 864)

Khi những khó khăn, bão tố không ngừng ập đến ta có đủ can đảm để tĩnh lại và nghĩ xem tại sao đến giây phút này ta vẫn còn đang sống.

Yêu Sẽ Tìm Cách, Không Yêu Sẽ Tìm Lý Do (Blog Radio 863)

Yêu Sẽ Tìm Cách, Không Yêu Sẽ Tìm Lý Do (Blog Radio 863)

Hãy dũng cảm một lần nói ra câu chia tay và hiên ngang rời khỏi cuộc đời người đó. Bắt đầu cuộc sống mới của mình để không lãng phí năm tháng thanh xuân người con gái

Vẫn Yêu Người Cũ (Blog Radio 862)

Vẫn Yêu Người Cũ (Blog Radio 862)

Tôi luôn cảm thấy cô đơn trong chính căn nhà của mình, nên tôi hay lên mạng tìm kiếm một cái kết nối gì đó. Tôi cần một ai đó, người lạ cũng được, để họ lắng nghe tôi lúc này.

Nhật Ký Chữa Lành (Blog Radio 861)

Nhật Ký Chữa Lành (Blog Radio 861)

Sáng nay thức dậy, lòng tôi bỗng trào dâng một tình yêu dành cho chính mình. Tôi muốn mặc đẹp hơn, bất chấp công việc hôm nay thế nào. Một cảm giác yêu thương và hân hoan.

Nhờ Gió Gửi Đến Em Nụ Cười An Yên (Blog Radio 860)

Nhờ Gió Gửi Đến Em Nụ Cười An Yên (Blog Radio 860)

Tôi từng quanh quẩn hoài với những hồi ức, ngần ngại chẳng dám xóa bỏ chúng khỏi cuộc đời. “Từng ấy kỉ niệm, từng ấy niềm vui cơ mà, sao mà có thể từ chối sự hiện diện của chúng đây…” Tôi từng đắn đo nhấn nút “xóa tất cả” những tấm hình, những câu chuyện đã lưu, những dòng tin nhắn đã gửi. Nhưng lại lấp lửng chẳng dám chạm tay vì sợ nhỡ đâu một ngày lại tìm đến nó, cần đến nó như để tìm thêm một chút động lực thì sao?

Mình Sống Đời Mình Chẳng Ảnh Hưởng Đến Ai (Blog Radio 859)

Mình Sống Đời Mình Chẳng Ảnh Hưởng Đến Ai (Blog Radio 859)

Ngày đó ông bà cũng không ưng dượng, vì hoàn cảnh nhà dượng khó khăn lại đông anh em, trên có mẹ già, dưới có em nhỏ ông bà sợ dì lấy dượng sẽ phải chịu khổ, ra sức can ngăn, nhưng dì thương dượng lại cứ mãi cứng đầu cứng cổ đến cùng.

Nơi Tình Yêu Bắt Đầu (Blog Radio 858)

Nơi Tình Yêu Bắt Đầu (Blog Radio 858)

Mưa ngớt. Không khí mát mẻ và trong lành, khác hẳn với những ngày nắng như thiêu như đốt suốt một tuần ròng rã. Chim hót véo von trên cành na, nhảy nhót chuyền cành làm cho những hạt mưa còn đọng lại rớt xuống trên đầu chú mèo nhỏ xinh, tinh nghịch đang rình rập, nô đùa.

Đi Xa Hơn Để Trưởng Thành Hơn (Blog Radio 857)

Đi Xa Hơn Để Trưởng Thành Hơn (Blog Radio 857)

Với những ai từng xa nhà, xa gia đình, xa bạn bè thân thiết đã từng cảm thấu nỗi lòng của những đêm đông thương nhớ hơi ấm vị quê nhà. Đó là nỗi nhớ những bình dị thân thương, những con đường trước nhà, khóm hoa đầu ngõ, âm sắc quê hương, lòng thương nhớ mẹ cha. Và đó cũng chính là những cảm xúc khó nói nên lời của Thảo Uyên.

Đứng vững vàng trên đôi chân nhỏ bé (Blog Radio 856)

Đứng vững vàng trên đôi chân nhỏ bé (Blog Radio 856)

“Nước mắt lưng tròng, tôi đọc hết lần này đến lần khác, nhưng không thể không chấp thuận rằng, thanh xuân là một cuốn sách quá đỗi vội vã”. Khi màn đêm buông xuống cũng là lúc con người ta tháo ra những ngụy trang trên gương mặt của mình. Cởi bỏ dáng vẻ vô tư, lộ ra đôi mắt đỏ hoe; rũ bỏ nụ cười gắng gượng trên môi, giọt nước mắt đã lăn dài trên má.

back to top