Vững vàng nhé, những chiến sĩ tuyến đầu!
2021-08-12 01:30
Tác giả:
Khánh An ( Hồng Minh)
blogradio.vn - Tôi hạnh phúc và tự hào vì trong mọi hoàn cảnh, bên cạnh chúng tôi luôn có các bạn. Mãi vững vàng và luôn mạnh mẽ tiến bước trong cuộc chiến với Corona nhé, blouse trắng ơi.
***
Tôi đã từng đọc được một câu chuyện về một bác sĩ trong thời chiến ở miền Bắc nước ta những năm Mỹ ném bom ác liệt nhất. Chuyện kể rằng anh rất tuân thủ quy định về tránh bom, cứ nghe còi báo động là chạy nhanh xuống hầm và khi nào có lệnh báo yên mới lên. Thế nhưng có một lần bom thả tơi bời, ai nấy chen nhau xuống hầm thì không thấy anh bác sĩ đâu. Thì ra do đang cấp cứu bệnh nhân, anh quyết không rời vị trí, vì "Khi đứng bên bệnh nhân, tôi không bao giờ sợ hãi, mặc cho xung quanh lửa cháy, người kêu la bỏ chạy", anh nói.
Câu chuyện này đã gây ấn tượng rất mạnh với tôi về những ai làm nghề bác sĩ, khoác trên mình chiếc áo blouse trắng thanh khiết và cao quý, những người có y đức và luôn hết mình vì bệnh nhân. Từ lúc đó, tôi đã thầm ngưỡng mộ vô cùng những “thiên sứ áo trắng” ấy, cho đến những ngày khi dịch Covid 19 xuất hiện thì tôi đã thật sự cảm phục và tự hào khôn tả về những cánh blouse trắng của nước nhà.
Bốn lần dịch Covid 19 bùng phát là bốn lần những y bác sĩ lại căng mình làm tuyến đầu để giúp nước nhà chống dịch với sự giúp đỡ của lực lượng bộ đội, công an, tình nguyện viên… Những công việc vòng ngoài như kê khai y tế, truy vết, lấy mẫu… thì các y bác sĩ tuyến đầu sẽ được hỗ trợ và làm giúp, nhưng khi mặc đồ bảo hộ, bước vào bên trong các bệnh viện điều trị Covid, bệnh viện dã chiến thì không ai còn có thể giúp được nữa.
Lúc này, họ chỉ có thể dựa vào bàn tay, khối óc, kết hợp với những kiến thức y khoa đã được học để cứu chữa cho bệnh nhân. Họ chiến đấu với những diễn biến của căn bệnh do vi rút gây nên để có thể đưa người bệnh từ cửa tử trở về. Trong trận chiến ấy, họ đứng bên giường bệnh và chung vai sát cánh cùng bệnh nhân để qua những phút nguy nan nhất.
Không biết bao nhiêu bữa ăn đã bị bỏ lỡ khi có tiếng báo hiệu chuyển biến xấu ở giường bệnh.
Không đếm được những ca trực mệt nhoài, căng thẳng mà không có thời gian kết thúc chắc chắn.
Cũng không biết trong những giấc ngủ chập chờn, vội vã giữa ngày thăm khám cho bệnh nhân Covid 19 có giúp các y bác sĩ vơi đi mệt nhọc hay không.
Khi đã xách đồ đạc đi chống dịch, ai cũng chỉ có thể hẹn ngày về khi dịch bệnh đã được khống chế, chứ không hề có một mốc ngày giờ nào cụ thể. Cái riêng, những công việc cá nhân và gia đình đã tạm gác lại hết để nhường chỗ cho cái chung, sự nghiệp chung lúc này, cùng đất nước và nhân dân chống dịch.
Vẫy tay chào ra đi, họ biết đã và đang mang trên mình nhiệm vụ, trọng trách nặng nề nhưng hết đỗi vinh quang và ý nghĩa. Từ giây phút đó, ai ai cũng nỗ lực hết mình, không quản ngại mọi khó khăn, bởi lẽ tất cả đều hiểu chống dịch như chống giặc.
Bao giọt mồ hôi đã đổ sau lớp áo y bác sĩ . Những tấm lưng có khi phải bỏng rát vì mặc đồ bảo hộ liên tục trong thời gian dài Cùng với đó cũng có bao giọt nước mắt phải gạt vội khi chuyện trò cùng con cái qua màn hình điện thoại hay nghe tin dữ về người thân mà chẳng thề về kề cận.
Thật sự khó để có thể diễn tả hết những hy sinh, những nỗi lòng của những người đang đứng đầu trận tuyến. Thế nhưng vì giúp đời, giúp người, vì bao bệnh nhân đang trông đợi với mục tiêu cuối cùng là có thể ngăn chặn rồi đẩy lùi dịch bệnh Covid 19 quái ác, họ đã ngày đêm bám trụ lại.
Có những người đã 2, 3 tháng, thậm chí đến 4, 5 tháng hoặc hơn vẫn chưa thể về nhà nhưng chẳng ai than thở hay bỏ cuộc. Đọc thông tin báo số liệu ca dương tính mới với những con con số chưa giảm, những đôi mắt sau lớp kính bảo hộ khẽ giật mình, rồi thảng thốt xót thương.
Các y bác sĩ biết rằng cuộc chiến với vi rút vẫn đang hồi cam go và chưa thể dừng lại ngày một ngày hai, họ lại khẽ nắm chặt bàn tay quyết tâm. Và khi có người bệnh mới đến, họ lại đem hết sức mình cứu chữa, chẳng nề hà sớm trễ.
Lúc bình thường, các y bác sĩ là những người giúp đỡ cho người bệnh điều trị, chăm lo sức khỏe của mình. Thời dịch hoành hành, khi tổ quốc và nhân dân cần, họ lại là người đứng ra làm lực lượng tuyến đầu chống dịch, bảo vệ tính mạng người dân. Dù có khó khăn thế nào, nhưng ai ai cũng một lòng tin tưởng rằng rồi dịch bệnh sẽ được đẩy lùi và đất nước, nhân dân lại trở về với cuộc sống bình an như trước.
Mọi thử thách, gian nan của những ngày hiện tại nhất định sẽ được đẩy lùi, và mọi người gặp nhau sẽ không còn phải e dè, xa cách sau lớp khẩu trang hay kính chắn giọt bắn nữa. Tuy viễn cảnh tươi đẹp ấy chưa thể ngày một ngày hai trở thành hiện thực, nhưng nhất định nó sẽ xảy ra sớm thôi vì cả đất nước Việt Nam đang đồng lòng cùng nhau đẩy lùi “giặc Covid” này. Cùng với sự hết lòng của đội ngũ y bác sĩ và các thành viên của tuyến đầu, nhân dân tuyến sau một lòng ủng hộ, giúp đỡ, nhất định sẽ giành được thắng lợi. Những giọt mồ hôi, nước mắt của hôm nay sẽ trở thành những giọt nước mắt hạnh phúc trong ngày ca khúc khải hoàn không xa ấy.
Xin cám ơn và tri ân những thiên sứ áo trắng ngàn lần. Những sự hy sinh và đóng góp to lớn của đội ngũ các y bác sĩ thời gian qua không thể nào diễn tả hay đo đếm được. Đó là những nghĩa cử thật ấm áp và cao đẹp mà người bệnh cũng như người dân sẽ luôn ghi nhớ trong lòng trong đại dịch và cả sau này, khi đại dịch đã qua nhiều năm.
Tôi hạnh phúc và tự hào vì trong mọi hoàn cảnh, bên cạnh chúng tôi luôn có các bạn. Mãi vững vàng và luôn mạnh mẽ tiến bước trong cuộc chiến với Corona nhé, blouse trắng ơi.
© Khánh An ( Hồng Minh) - blogradio.vn
Xem thêm:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

















