Cảm ơn vì đã không bỏ lại Sài Gòn
2021-08-06 01:24
Tác giả:
Sunshine91
blogradio.vn - Sài Gòn sẽ trở lại đúng chất của Sài Gòn nhanh thôi và rồi Sài Gòn sẽ đến cảm ơn từng người một bằng nhiều hình thức khác nhau. Sài Gòn sẽ lại tấp nập, ồn ào sau chiến thắng đại dịch Covid 19.
***
Tháng 11 năm 2020, người Miền Nam có mặt cùng mưa bão tàn phá nặng nhất ở các tỉnh Miền Trung để được trao tặng những món quà chở nặng yêu thương của người dân Sài Gòn, được nắm tay nhau, được ngồi nghe bà con kể về những giây phút kinh hoàng như cận kề cái chết. Tấm chăn, máy lọc nước, những gói mì tôm…,và các nhu yếu phẩm khác. Chở sao cho hết tấm lòng của người Sài Gòn đâu đó xót xa và muốn san sẻ cùng khúc ruột miền Trung tan hoang sau bão lại chồng bão. Và chỉ 8 tháng sau, tháng 7 năm 2021 đồng bào miền Trung lại chắc chiu từng quả bầu, quả bí, từng mục măng, lửa quạt nồng xôn xao cả một khu phố gom góp cho miền Nam thêm sức mạnh để chống lại Đại dịch Covid 19.
Những mặt trận Quảng Bình, Quảng Trị, Huế...những ngày tháng trước là nơi tập kết để các đoàn cứu trợ có mặt chuẩn bị mọi thứ nhu yếu phẩm cho kịp đưa vào tâm bão, nơi nhiều hộ gia đình cô lập tứ bề. Thế nhưng có ai ngờ, chính tại những nơi của những ngày đầu tháng 7 này, những người dân miền Trung yêu dấu lại tất bật nướng cá, gom các nông sản, đóng gói cẩn thận gửi cho Sài Gòn những ngày dịch Covid - 19 bùng phát.
Những người dân miền Trung – nơi hậu phương gửi những tấm chân tình cho người dân nơi chiến tuyến – Sài Gòn, những hình ảnh phụ nữ Quảng Ngãi đi chợ mua thịt gửi cho miền Nam kèm câu nói dân dã mà thấm đượm “Gửi các em ăn dần nhé”, “Sài Gòn ơi, cả nước vẫy chào chiến thắng”.
Mỗi ngày nghe bản tin về Sài Gòn có các ca mắc Covid càng ngày một nhiều, người dân lại lo lắng và thấp thỏm, những cuộc gọi liên tục “Sài Gòn thế nào rồi, ráng giữ gìn sức khỏe nha, có mua đồ ăn được không, hạn chế ra đường nghe chưa”, bởi họ không những thương người dân Sài Gòn nghĩa tình của 7 tháng trước mà họ còn thương cả người thân của họ đang mưu sinh nơi chiến tuyến này.
Chỉ có ai đang ở Sài Gòn những ngày tháng này mới thật sự hiểu được tâm sự của người Sài Gòn, trĩu nặng và âu lo như thế nào. Covid - 19 tấn công, số ca dương tính ban đầu thống kê từ 2 con số, 3 con số giờ đây tăng 4 con số, làm cho người lạc quan nhất cũng hoang mang, sinh hoạt đảo lộn.
Giữa lúc Sài Gòn đang trọng thương, Sài Gòn buồn, Sài Gòn đau, Sài Gòn lo cháy lòng thì bạn bè miền Trung, miền Tây, đồng bào Tây Nguyên và khắp mọi miền đất nước chắt chiu bao yêu thương gửi qua những chuyến hàng nghĩa tình.
Những đoàn xe cứu trợ không ngừng lăn bánh trên những cung đường đèo dốc, không hoãn ngày đêm mệt mỏi, vượt hàng ngàn cây số, một lòng tiến về Sài Gòn bằng cả trái tim. Những cái chào trang nghiêm của chú CSGT như nhắn gửi Sài Gòn hãy kiên cường, mạnh mẽ và chiến thắng. Những nụ cười rạng ngời của hơn 1000 các y, bác sĩ tình nguyện lên đường vào Sài Gòn cùng cung tay chống dịch với tinh thần quả cảm: "Chống dịch như chống giặc", với mục tiêu cao cả nhất là “Không để ai bị bỏ lại phía sau”.
Không phải ai cũng nhận được sự cứu trợ, nguyên góp của người dân Miền Trung qua những chuyến xe, nhưng mỗi khi nhìn những đoàn xe cứu trợ, mang dòng chữ “Tiếp sức TP Hồ Chí Minh chống dịch Covid 19 – Tỉnh X”, “Chuyến xe 0 đồng – Hướng vào Sài Gòn” lần lượt tiến vào Sài Gòn, tôi cảm nhận được tấm lòng ấm áp từ nơi hậu phương xa xôi, Sài Gòn xin chân thành cảm ơn.
Cám ơn những người dân mọi miền Tổ quốc đã cho người dân Sài Gòn cảm nhận được vị ngọt của sự sẻ chia qua từng con cá, từng trái bầu, những bó rau lang, cảm nhận được bữa cơm đậm tình thương nhớ, nhớ về vùng đất miền Trung nắng cháy nhưng người miền Trung tình nghĩa dạt dào, nhớ về bữa cơm quê nhà đầm ấm mà chính người miền Trung đang ở Sài Gòn nhận được.
Sài Gòn một lần nữa xin chân thành cảm ơn tất cả và nhất định tin rằng; bằng tất cả tấm chân tình của mọi người dân trên cả nước hướng về Sài Gòn, Sài Gòn sẽ thêm sức mạnh vượt bậc và chiến thắng đại dịch Covid - 19 này; đúng như Bác Hồ từng dặn dò:
“Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên”.
Sài Gòn sẽ trở lại đúng chất của Sài Gòn nhanh thôi và rồi Sài Gòn sẽ đến cảm ơn từng người một bằng nhiều hình thức khác nhau. Sài Gòn sẽ lại tấp nập, ồn ào sau chiến thắng đại dịch Covid 19.
© Sunshine91 - blogradio.vn
Xem thêm: Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố | Special Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







