Vấp ngã rồi phải tự đứng lên
2020-05-10 01:25
Tác giả:
Nỗi Buồn Nhỏ
blogradio.vn - Chẳng bàn tay nào kéo ta dậy hay đợi ta lành vết thương... Cuộc sống, ai mà không tiến về phía trước? Tôi cũng vậy.
***
Tôi đã từng ước mình lớn thật nhanh để có thể làm những gì mình muốn, để có thể đi muôn nơi, làm những thứ mình thích mà không cần phải xin phép. Tôi ước rằng mình sẽ lớn lên thật nhanh để kiếm thật nhiều tiền, tự do tự tại. Tôi đã từng như thế, cho đến khi, tôi chợt nhật ra rằng, mình đã lớn thật rồi.
Cuộc sống vẫn cứ xô bồ trôi đi chẳng chờ đợi một ai. Càng lớn, cuộc sống càng phức tạp và mệt mỏi. Bước chân ra xã hội với những nỗi lo, cạm bẫy, với lòng người toan tính. Cuộc sống ấy thật sự chẳng dễ dàng gì. Khi đó, chỉ mong mình bé lại, về với tuổi thơ. Tôi tiếc những ngày thắng vô lo, vô nghĩ, chỉ nghĩ đến những ước mơ là bật cười, được quan tâm, chở che trong vòng tay của gia đình. Một cuộc sống thật bình yên.
Trở về với thực tại, giữa những ồn ào, bon chen, nếu bản thân không cố gắng đương đầu, mạnh mẽ với những khó khăn thì chắc chắn sẽ bị bỏ lại phía sau. Tôi sẽ chờ ai đem lại cuộc sống mà tôi mong muốn đây? Ta chỉ sống một lần trên đời, và cơ hội thì một đi không trở lại, thất bại là chuyện đương nhiên. Nhưng không vì thế mà ngã gục, có trải nghiệm, mới hoàn thiện chính mình.

Cuộc đời mỗi người là một bức tranh. Và trong bức tranh đó có những mảng màu khác nhau mà “người nghệ sĩ” tạo ra giai điệu cho cuộc sống của riêng mình. Ai mà chẳng một lần nhận đắng cay. Tình yêu, bạn bè, sự nghiệp, mọi thứ quay đều như một vòng tròn xung quanh chung ta. Có lúc ta sẽ buông thả mình cho dòng đời đưa đẩy. Chính tôi cũng từng như thế, từng muốn phó mặc cho số mệnh an bài, từng vấp những cái đau điếng, từng bị đời tạt những gáo nước lạnh băng, từng chênh vênh, từng lạc lõng.
Thế rồi, cũng phải đứng lên, nếu không muốn bị nhấn chìm trong sóng gió, thử thách. Tuổi trẻ, thanh xuân đẹp biết bao mà ta phải phí hoài trong những ngày tối tăm. Đừng vì một chút sóng gió mà nghĩ cuộc đời bạc bẽo. Ta vẫn còn những người luôn dõi theo, đợi ta trưởng thành đến da nhăn, đầu bạc. Thất bại trong quá khứ dạy đã qua, quan trọng là hiện tại lấy đó làm bàn đạp để bước tiếp vào tương lai.
Cứ thế, tôi học cách trưởng thành hơn.
Tôi biết bản thân mình phải mạnh mẽ hơn. Tôi không còn ngồi vào một góc khóc thút thít như một đứa trẻ. Tôi học cách nhìn cuộc sống bằng những góc khác nhau, để cho dù có gặp bất kì điều gì không vui đi nữa, tôi vẫn tìm được cho mình khoảng không màu hồng trong bức tranh mình đang vẽ.
Những ngày dài với nỗi buồn, những gánh nặng mệt nhoài chẳng biết nói cùng ai. Kỳ thực, trên cuộc đời này có mấy ai thật sự quan tâm đến mình, vậy nên phải tự mình học cách sống thật tốt, đối đãi tư tế với bản thân mình trước. Tự yêu bản thân mình trước khi người khác yêu lấy mình!
Tôi học cách chấp nhận. Chuyện tình cảm lứa đôi không còn vội vàng, ồn ào khi nhớ về người cũ. Cũng đã tổn thương, cũng đã đau đớn, thôi thì nghĩ đơn giản rằng “hết duyên” đễ vững vàng hơn. Những lời hứa hẹn nghiễm nhiên chỉ còn là gió thoảng hoặc nhớ hoặc quên. Chỉ là muốn được bình yên trong cảm xúc thật của chính mình, không mộng tưởng, không viển vong.
Rồi khi nhận ra, không còn quá nhiều thơi gian để lông bông phí hoài tuổi trẻ một cách vô vị nữa, tôi cảm thấy mình có trách nhiệm với cuộc đời mình. Mọi thứ không còn là những lời ói suông chảy qua kẽ miệng mà tôi phải thực hiện nó. Tự chịu trách nhiệm, không đổ lỗi cho hoàn cảnh hay bất kì ai. Tự gây ra, tự sửa chữa. Va vấp, gục ngã, sai lầm sẽ là bài học. Thanh xuân lớn lao, cứ đi thôi, rồi sẽ đến!
Sau những chuỗi ngày mệt ngoài của sự trưởng thành, một ngày tôi dừng lại, nghĩ về gia đình nhiều hơn, nhớ về ba mẹ nhiều hơn. Và rồi, tôi muốn được về nhà, sà vào vòng tay ba mẹ như những ngày còn thơ bé. Tốc độ thành công của bản thân đông nghĩa với tốc độ già đi của bố mẹ. Bởi những lo toan cuộc sống, khiến con người ta vội vã, chạy đua với thời gian mà quên mất rằng có những tình cảm giản dị nhất, thiêng liêng nhất vẫn còn ở đó, bên cạnh tôi mỗi khi gục ngã, vực dậy bản thân sau những thất bại. khi đó lại chỉ ước rằng, thời gian chậm lại, bản thân thành công hơn để sớm quay về với tổ ấm gọi là nhà.
Trưởng thành là một con đường gian truân và đầy trắc trở. Tự hỏi, ai mà chưa có lần vấp ngã. Lúc ngã, cái đau vẫn là thứ đầu tiên vồ chụp lấy ta. Rồi phải dậy ngay sau đó khi ý thức được nếu ta không bước tiếp, sẽ mãi mãi bị bỏ lại. Chẳng bàn tay nào kéo ta dậy hay đợi ta lành vết thương... Cuộc sống, ai mà không tiến về phía trước? Tôi cũng vậy.
© Nguyễn Thị Lê Vy – blogradio.vn
Xem thêm: Tôi đi tìm niềm vui giữa một trời chen nắng...
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
















