Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng 7, cô đơn chạm vào tim

2017-07-06 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Tháng 7, ta vẫn cô đơn. Có lẽ vì ta không dám chạm vào trái tim của ai nữa. Ta vẫn nhớ về một khoảng thời gian hạnh phúc nào đó trong quá khứ với một người nào đó mà ta thương. Ta buồn và rồi ta khóc...

***

Tháng 6 qua rồi, những cơn mưa ngâu bắt đầu mùi ướt át của tháng 7. Ta bật radio và nghe những bản tình ca mới. Ngồi nhìn ra cửa sổ, thấy những chú chim bay nhảy cùng nhau, ta tự hỏi, ta còn cô đơn?

Thi thoảng ta đi chơi cùng bạn bè, hàn huyên về những điều hay ho trong cuộc sống, nghe bạn ta thở dài về chuyện tình yêu, ta trở thành quân sư đắc lực của nó. Ta quên mất sự cô đơn của mình sau những làn khói nhàn nhạt của ly socola nóng vẫn lên không khí nơi góc nhỏ. Thời gian vẫn xô bồ, mưa vẫn tí tách rơi và ta vẫn một mình dù xung quanh ta là bạn.

Đôi khi ta ngồi cười một mình, hay khóc chẳng vì lý do nào hết. Ta thích nằm trong phòng với một bộ phim hay, bịch bỏng ngô và ly coca lạnh tê người. Ta thường ôm trọn một cuốn tiểu thuyết nào đó từ sang cho tới khuya, tưởng tượng mình là “cô ấy” sánh vai cùng “anh ấy” và ngủ thiếp đi.

Tháng 7, cô đơn chạm vào tim

Sớm mai thức giấc ta nheo mắt nhìn bầu trời sau một ngày mưa, hát nghêu ngao vài câu. Ta quên mất cách làm đẹp của một người con gái. Môi đỏ, mi cong, da trắng là cái gì đó quá đỗi xa xỉ đối với ta. Ta chỉ biết làm vài chiếc bánh xinh xinh, hay pha chế đủ các kiểu nước từ bạc hà hay thứ gì đó tương tự vậy. Rồi cười phá lên khi làm sai công thức và phát minh ra một thứ có vị thật kinh khủng.

Tháng 7, ta vẫn cô đơn. Có lẽ vì ta không dám chạm vào trái tim của ai nữa. Ta vẫn nhớ về một khoảng thời gian hạnh phúc nào đó trong quá khứ với một người nào đó mà ta thương. Ta buồn và rồi ta khóc...

Tháng 7, ta vẫn cô đơn. Ta thích bó mình trong một góc quen thuộc, không gặp gỡ, không nói chuyện với ai, cũng không quan tâm hay chú ý một ai. Ta với ta, một khoảng trời riêng to lớn.

Tháng 7 đến rồi, sự cô đơn vẫn còn đó, lòng người bỗng chốc thấy lâng lâng, tiếng radio vẫn vang lên, trong vô thức ta ngước nhìn bầu trờ cao rộng, ta mỉm cười, cô đơn thôi mà, có sao đâu!

© Nỗi Buồn Nhỏ - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta bây giờ đã là người cũ từng thương

Chúng ta bây giờ đã là người cũ từng thương

Cậu bây giờ đã chẳng còn muốn cùng tớ bước đi. Nhưng cậu à, nơi thành phố ồn ã này, có những ngày, tớ vẫn vô cùng nhớ cậu, vẫn hy vọng là cậu ở cạnh bên. Tiếc rằng, tớ và cậu chỉ là người cũ từng thương.

Tại sao ngày ấy cậu đối xử tốt với tôi?

Tại sao ngày ấy cậu đối xử tốt với tôi?

Năm đó có thể vì sự trẻ con và tự ti của chính mình mà tôi đã nổi giận đùng đùng và chỉ nghe từ một phía. Đổi lại là bây giờ, tôi sẽ không làm như vậy, tôi sẽ hỏi cậu “Tại sao ngày ấy cậu đối xử tốt với tôi?”.

Mong tôi của ngày hôm nay sẽ vững tin hơn tôi của ngày hôm qua

Mong tôi của ngày hôm nay sẽ vững tin hơn tôi của ngày hôm qua

Đời người là một con đoạn đường dài, đi qua những ngày bão tố sẽ là những tháng ngày bình yên. Đi qua những nhọc nhằn, vất vả là những ngày hun đúc ý chí và niềm tin. Tôi chỉ mong tôi của ngày hôm nay, sẽ vững tin hơn tôi của ngày hôm qua.

Mùa thu mang màu nắng

Mùa thu mang màu nắng

Với cô, Vy luôn là cô bạn thân nhất, là tình bạn mà cô muốn giữ gìn nhất. Còn với Việt, anh như mùa thu, anh ấm áp nhưng sự ấm áp ấy sẽ đẹp đẽ khi đứng cạnh Vy. Và mùa thu của cô, chắc hẳn rồi sẽ đến thôi, mùa thu mang màu nắng.

9 dấu hiệu cho thấy bạn đang yêu

9 dấu hiệu cho thấy bạn đang yêu

Bạn lạc quan và vị tha hơn khi bắt đầu yêu một ai đó, dù họ có hành động kém duyên, bạn vẫn thấy dễ thương.

Ở nơi gặp được anh

Ở nơi gặp được anh

Chắc anh sẽ vui và bất ngờ lắm khi nhìn thấy nó. Rồi chắc anh sẽ dẫn nó đi Đại Nam, đi Suối Tiên, đi ăn mấy món ngon thật ngon mà anh từng ước có nó ở đó để dẫn mình đi…

Thành phố ngày có anh

Thành phố ngày có anh

Thành phố những ngày có anh Nhìn đâu cũng màu hạnh phúc.

Đã có anh đây rồi

Đã có anh đây rồi

Em ơi đừng buồn nữa Đã có anh đây rồi.

Chúng tôi đã học được cách trân trọng nhau sau rất nhiều những lần thinh lặng

Chúng tôi đã học được cách trân trọng nhau sau rất nhiều những lần thinh lặng

Vậy là, chúng tôi đã trở thành một đôi, nắm cùng nhau bước vào cánh cổng Đại học trong niềm tiếc nuối vì đã bỏ lỡ nhau cả quãng thanh xuân dài trong quá khứ nhưng có lẽ chúng tôi đã học được cách trân trọng nhau sau rất nhiều những lần thinh lặng và sẽ khiến những năm tháng Đại học sắp tới đẹp đẽ như những năm tháng học trò vậy. Những năm tháng có nhau của tôi và cậu.

Mình từng thân đến thế, sao gượng gạo thế này?

Mình từng thân đến thế, sao gượng gạo thế này?

Ngày bạn thân có bạn thân mới, chắc hẳn ai cũng sẽ giống tôi, giằng xé giữa hai sự lựa chọn. Nhưng đôi khi từ bỏ lại là câu trả lời bản thân thấy hợp lí nhất lúc đó. Từ bỏ một mối quan hệ thân thiết thật ra vô cùng khó, khó bởi chính những kỉ niệm đã có với nhau. Nhưng giữa chúng tôi từ khi nào không còn sự kết nối mà là gượng gạo thì cố gắng đến mấy tình bạn ấy vẫn sẽ vỡ tan.

back to top