Phát thanh xúc cảm của bạn !

Phố đã lên đèn, chỉ mình em cô đơn

2017-07-05 01:16

Tác giả:


blogradio.vn - Em từng hỏi người: "Em thích nhìn ánh đèn trong đêm. Mỗi ngọn đèn là một gia đình, trong muôn vàn ngọn đèn ngoài kia có ngọn đèn nào là của riêng em?” Người đã trả lời em chưa nhỉ?

***



Nghe bài hát Phôi pha (ca sĩ Bằng Kiều)

Phố lên đèn rồi người ạ! Em đang ở lại một mình trong văn phòng, pha tặng mình một tách Cappuchino, lắng nghe giai điệu của đêm, của những bản nhạc Trịnh sâu lắng.

"Ôm lòng đêm nhìn vầng trăng mới về
Không còn ai đường về ôi quá dài"


Bất chợt có vị mặn trên môi. Lạ thật phải không người? Thường thì em không thích cafe gói - không mang vị thật của cafe. Nhưng giờ thì đó là sự xa xỉ của một kẻ lười biếng chỉ ngồi trong phòng không muốn ra ngoài như em.

Em đang cần một khoảng thời gian và không gian tĩnh lặng để tự tìm cho mình câu trả lời người ạ.

Mà có cần tìm không khi mọi thứ đều rõ ràng như thế?

Vị mặn trên môi - giật mình em nhận ra là mình đang khóc...

Có muộn không cho một nỗi đau?

"Tình yêu vô tội, để lại cho ai
buồn như giọt máu lặng lẽ nơi này
Trời cao đát rộng một mình tôi đi, một mình tôi về"

Lâu rồi, từ ngày người bước vào cuộc sống của em, em đã quen với sự ồn ào bên người, quen cả với sự tĩnh lặng bên người, cả những giấc mơ cũng có người trong đó. Giờ là một khoảng trống mênh mông...

"Những hẹn hò từ đây khép lại
thân nhẹ nhàng như mây"

Phố đã lên đèn, chỉ mình em cô đơn

Giá như mọi sự nhẹ nhàng khép lại như thế Người nhỉ?

Con người vẫn hay như vậy: "Ước gì" và "Giá như"

Ừ thì luyến tiếc, tham lam vẫn là bản chất của con người có phải vậy không người?

Em từng bảo em chỉ là cơn gió. Gió vô tình thoảng đến rồi đi. Gió thổi đi, mang theo những thứ mong manh và dễ vỡ.

Tình cảm cũng mong manh phải không người?

Nhưng gió cuốn đi rồi nên gió mang trong mình nỗi đau. Gió vừa thổi qua khung cửa đấy người ạ.

Chợt em thấy lạnh.

Cuối tháng 7 rồi sắp chuyển mùa chưa người nhỉ, mà sao mấy hôm nay Hà Nội lạnh thế, hay mưa nữa. Cái lạnh của Hà Nội về đêm khi lang thang một mình - cô độc - càng thấm thía.

Cốc Cappuchino nguội rồi, dù em vẫn ủ nó bằng hơi ấm của đôi tay...

Ngoài trời cũng tạnh mưa rồi.

Đêm Hà Nội nhìn từ trên cao qua khung cửa sổ đẹp lắm người biết không?

Em từng hỏi người: "Em thích nhìn ánh đèn trong đêm. Mỗi ngọn đèn là một gia đình, trong muôn vàn ngọn đèn ngoài kia có ngọn đèn nào là của riêng em?” Người đã trả lời em chưa nhỉ?

Gió lại thổi qua người ạ, khẽ thấy lòng mình se lại.

Có lẽ em sẽ đứng dậy và pha thêm cho mình một tách cafe nữa. Một tách cappuchino - cho một ngày mưa - cho lòng em ấm lại.

Để tẹo nữa thôi em sẽ đi về trên con phố khuya chỉ mình em.

© Thanh Huyền – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.

Bên kia thế giới

Bên kia thế giới

"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.

back to top