Tuổi 17 em có tất cả nhưng hình như lại chẳng có gì
2021-01-15 01:30
Tác giả:
Nguyễn Thùy Dung
blogradio.vn - Tuổi 17, em có tất cả nhưng cũng chẳng có gì cả. Em nắm trong tay mùa hạ, nắm trong tay xuân xanh, nắm trong tay những kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi học trò. Tuổi 17, em được quyền sai lầm, được quyền khờ dại, ngốc nghếch.
***
Chào em, cô gái đang ở độ tuổi 17 tràn đầy sức sống!
Sinh nhật tuổi 17 của em, tôi muốn viết, muốn nói với em rằng tuổi 17 đầy thăng trầm nhưng cũng rất xinh đẹp, bởi vậy nên tôi mong em trân trọng từng khoảnh khắc này, từng giây phút khi em vẫn còn đang ở độ tuổi lưng chừng thanh xuân ấy, muốn em hãy khắc ghi từng kỉ niệm, từng bài học, bởi sau này có đánh đổi tất cả mọi thứ em cũng chẳng thể quay về được nữa đâu.
Tuổi 17 ấy, em vẫn là một cô gái vô tư hồn nhiên, sống đúng với những cảm xúc, với những cá tính và nét riêng biệt độc đáo của mình. Em nhìn cuộc sống muôn màu, thấy cả những điểm khuất và sự đáng yêu của nó. Em thấy mình trẻ trung, yêu đời, và đôi lúc cũng được nếm cảm giác thất vọng, áp lực đối với tất cả mọi thứ xung quanh. Nhưng sau tất cả, em vẫn nở nụ cười, vẫn tràn đầy hy vọng vào thanh xuân rực rỡ của bản thân!
Tuổi 17 ấy, em đi qua những trải nghiệm về lần đầu tiên. Lần đầu tiên ăn vụng trong lớp, lần đầu tiên trao đổi bài bất chấp giám thị chỉ để qua môn, lần đầu tiên biết tự chịu trách nhiệm cho những hành động của mình, lần đầu tiên nuông chiều và yêu thương bản thân mặc kệ thiên hạ có gièm pha ra sao. Và cũng là lần đầu tiên thầm thương trộm nhớ một bóng hình, chỉ mong ngóng được trò chuyện nhiều hơn với người ấy, được nhìn thấy người ấy nhiều hơn, gần gũi thấu hiểu người ấy nhiều hơn. Có rất nhiều những lần đầu tiên ý nghĩa trong cuộc đời đã xảy đến với tuổi 17 hồn nhiên tinh nghịch ấy.

Tuổi 17 ấy, em gặp một chàng trai khiến em “yêu say đắm”. Chàng trai cùng em trải qua vui buồn, cùng em trải qua những cảm xúc thất thường, những lần giận hờn vu vơ, những câu trò đùa đáng yêu. Chàng trai mà khiến em có động lực để tích cực học tập, cố gắng rút ngắn khoảng cách của hai đứa lại. Em không biết có thể ở bên chàng trai ấy cho đến tận sau này hay không, nhưng em biết mình sẽ luôn nhớ về cậu ấy, và em biết những hồi ức trong sáng, những dư vị thanh xuân cậu ấy trao cho em vẫn sẽ còn nguyên vẹn, không bao giờ tàn phai.
Tuổi 17 ấy, vui chơi hết mình, học tập cũng hết mình. Em cảm nhận được những tràng pháo tay nhiệt tình, những tiếng hò hét hết sức để cổ vũ cho nhau trong một trận bóng đá, những ý kiến sôi nổi cho một buổi du lịch hay cắm trại,… Và không ít tiếng cười của những đôi bạn cùng tiến với kết quả đáng vui mừng trong học tập. Vui chơi đấy, thế nhưng chưa bao giờ quên nhiệm vụ học tập. Vẫn miệt mài với lượng giác, với đạo hàm, vẫn quay mòng mòng trong hình không gian, vẫn nhập tâm vào thơ tình của Xuân Diệu, của Puskin, của Tago, vẫn cố nhồi nhét công thức của Lý, Hóa, Sinh, vẫn am hiểu những bài học lịch sử, những triết lí của Công dân, vẫn thiết kế nhà hay giá sách môn Công nghệ, vẫn say mê tháo lắp súng ở giờ Quốc Phòng, và không quên làm chồng đề Tiếng Anh trước khi đến lớp. Em cảm nhận được từng hơi thở nhiệt huyết và khí thế tuổi trẻ trong mình.
Tuổi 17, em có tất cả nhưng cũng chẳng có gì cả. Em nắm trong tay mùa hạ, nắm trong tay xuân xanh, nắm trong tay những kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi học trò. Tuổi 17, em được quyền sai lầm, được quyền khờ dại, ngốc nghếch. Em dám làm những việc mình thích, những việc mình cho là đúng. Thế nhưng ở tuổi 17, tất cả cũng như một cơn gió, em không hoàn toàn nắm được nó, em chỉ là đang được tận hưởng cảm giác đắm chìm trong sự mát mẻ của nó mà thôi, và rồi cơn gió ấy sẽ vụt qua ngay tức khắc, chảy qua kẽ tay em khi thời gian đi mất, cho dù em có cố gắng níu giữ cũng sẽ không thể nào bắt lấy nó được nữa.
Chính bởi tất cả những rung cảm xinh đẹp nơi tuổi 17 ấy, tôi mong em trân trọng từng giây phút của mình, mong em sống sao cho tuổi 17 ấy sẽ không có hối tiếc, mong em có thể tô vẽ cho tuổi 17 của mình thêm sặc sỡ và ý nghĩa, cô gái nhỏ của tôi!
© Nguyễn Thùy Dung - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Mối tình năm 17 tuổi là mối tình của thanh xuân l Truyện Hay
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.












