Phát thanh xúc cảm của bạn !

Rồi em sẽ lại yêu ai đó, nhưng bình thản và tỉnh táo hơn

2020-01-13 01:24

Tác giả: Nguyễn Thùy Dung


blogradio.vn - Suy nghĩ vụt qua trong đầu cô: "Ngày mai sẽ là một ngày đẹp trời", bất giác nhoẻn miệng cười. Cô nhận ra cô đã cười được rồi, cái cười không còn nặng nhọc và mang đầy mùi của "nụ cười công sở" nữa, có vẻ như cô đã có dự định cho một ngày mới. Rồi đây cô sẽ lại vui vẻ, yêu đời, sẽ lại vô tư, hồn nhiên, lại tinh nghịch nhí nhảnh và yêu thiên nhiên hơn cái mớ bòng bong toàn giấy tờ với deadline kia.

***

4 giờ sáng, tiếng lạch cạch gõ máy vẫn vang lên đều đều rồi dừng hẳn lại, cả không gian im lặng. Yên tĩnh đến ngột thở.

Cô ngả người tựa vào thành ghế, khẽ day day hai bên thái dương. Nhấp một ngụm trà, vị đắng len lỏi lan dần ra khoang miệng, tràn xuống cuống họng. Đắng chát, cô khẽ rung lên tê tái. Mắt nhắm lại mơ màng, đã bao lâu rồi cô không có một giấc ngủ trọn vẹn? Có lẽ là từ ngày anh đi...

Từ ngày anh đi, cô lao đầu vào công việc, bởi cô sợ chỉ cần rảnh một chút là tâm trí sẽ lập tức nghĩ về anh, nước mắt lại không kìm được mà rơi lã chã, cô không cho phép bản thân mình yếu đuối vì một người con trai như vậy. Nhưng thực sự cô rất sợ. Cô sợ rằng khi nằm ngủ không có vòng tay anh ôm lấy mình, không được hít hà hương thơm nhè nhè của anh, rồi cô sẽ lại thấy trống vắng, cô đơn, sẽ lại thấy chênh vênh hoang hoải trong chính giấc mơ của mình. Vậy nên cô lao vào công việc như một con thiêu thân mong có thể quên đi hình bóng của anh.

Đầu cô đau như búa bổ, khẽ nhăn mặt rồi đứng dậy kéo rèm cửa. Trời vẫn đang tối,chỉ có một vài rạch sáng nhỏ nhoi nhưng xe cộ thì đã nườm nượp sáng bừng dưới đường. Thành phố chưa bao giờ hết tất bật hối hả, chưa bao giờ thành phố được nghỉ ngơi. Thành phố lúc nào cũng thức. Cô dựa người vào tường, nhắm mắt lại rồi nghĩ ngợi: "Người ta đang tất bật để mưu sinh hay cũng chỉ là để khỏa lấp nỗi cô đơn như mình?", cô cười nhạt.

Nghĩ thế nào cô lại với tay lấy chiếc điện thoại, gửi đống tài liệu vừa hoàn thành cùng với tin nhắn xin nghỉ sáng nay. Uống nốt cốc cà phê, nhìn bình minh buông trên thành phố cô vừa yêu vừa ghét mà lòng bỗng thanh thản lạ lùng, không còn cái cảm giác tức tối khó chịu, không còn cái cảm giác xô bồ bon chen, không còn cái cảm giác giành giật sống chết nữa, trong cô bây giờ đang tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Cô cười, cái cười nhẹ nhàng và thật lòng nhất từ khi chia tay bạn trai đến giờ.

Rồi cô leo lên giường, đắp chiếc chăn mỏng ngang người, vòng tay qua tự ôm lấy mình. Suy nghĩ vụt qua trong đầu cô: "Ngày mai sẽ là một ngày đẹp trời", bất giác nhoẻn miệng cười. Cô nhận ra cô đã cười được rồi, cái cười không còn nặng nhọc và mang đầy mùi của "nụ cười công sở" nữa, có vẻ như cô đã có dự định cho một ngày mới. Rồi đây cô sẽ lại vui vẻ, yêu đời, sẽ lại vô tư, hồn nhiên, lại tinh nghịch nhí nhảnh và yêu thiên nhiên hơn cái mớ bòng bong toàn giấy tờ với deadline kia.

Những ngày không anh, cô hay thấy tâm trạng mình lửng lửng lơ lơ. Thấy mình bỗng vô cảm với những điều trước kia mình yêu vô cùng. Thấy mình hay thẫn thờ, ngơ ngác, lạc lõng. Cõ lẽ là vì tạm thời chưa cân bằng được cảm xúc nên vậy.

Nhưng bây giờ cô thấy ổn. Thực sự ổn, nhanh hệt như lúc cô suy sụp vì mất anh. Cô tin rồi mình sẽ lại yêu, yêu bình thản và tỉnh táo hơn!

© Nguyễn Thùy Dung - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Ở tuổi 27, quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời

Nguyễn Thùy Dung

Bạn chỉ thấy cầu vồng sau mưa cũng như chỉ thấy bản thân mình sau giông bão!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Gia đình liệu có còn 'ấm' khi bạn dần lớn?

Gia đình liệu có còn 'ấm' khi bạn dần lớn?

Cũng chỉ vì cái “ấm no” ấy mà gia đình mình sẵn sàng “nguội lạnh” với nhau, sẵn sàng bỏ qua nhau.

Sau tất cả, mong bạn luôn trân trọng bản thân mình

Sau tất cả, mong bạn luôn trân trọng bản thân mình

Mong rằng bạn nhất định phải trân trọng bản thân mình, vững vàng trước sóng gió, hãy luôn yêu thương bản thân mình và người đó sẽ xuất hiện để che chở, bảo vệ bạn suốt phần đời còn lại.

Hãy cứ làm điều bạn thích dù bạn đang ở độ tuổi nào

Hãy cứ làm điều bạn thích dù bạn đang ở độ tuổi nào

Dù bạn có đang ở tuổi 20 hay bất kì một con số nào khác, hãy cứ để bản thân làm điều mình muốn. Đừng vì điều đó khó hay cảm thấy nó quá xa vời mà từ bỏ, vì đã là mong muốn, là khát vọng thì nó sẽ tồn tại mãi trong tâm trí bạn, dù bạn có đè nén nó xuống thì đến một lúc nào đó nó sẽ lại bùng lên lần nữa, sẽ khiến bạn ghét bỏ chính mình trong quá khứ đã quá nhút nhát.

23 giờ 59 phút

23 giờ 59 phút

Thời gian trôi qua dần dần cả hai đều tất bật với công việc, thời gian anh dành cho tôi cũng ít dần đi, một ngày chờ đợi cũng chỉ nhận được vài ba dòng tin nhắn từ anh.

Thanh xuân tớ đã từng yêu cậu, bạn cùng bàn à

Thanh xuân tớ đã từng yêu cậu, bạn cùng bàn à

Bây giờ tôi vẫn mong thời gian, sẽ làm nhòe mờ đi tất cả. Chỉ mong nỗi đau của quá khứ sẽ đi xa tít tắp ở một thời điểm nào đó trong tương lai. Khi mà chính bản thân tôi đã tự đứng lên và tiếp tục chạy một quãng đường dài, đến khi nhìn lại sẽ thấy những khoảng thời gian đã từng đau đớn đến chết đi sống lại, hóa ra cũng chỉ là một điểm rất nhỏ trong kí ức, sẽ chỉ là một nỗi niềm của thanh xuân.

Thời gian ơi, xin hãy trở lại đi

Thời gian ơi, xin hãy trở lại đi

Thời gian ơi, xin hãy trở lại đi Cho ta về những tháng năm đã cũ Nơi có mẹ ôm ta trong giấc ngủ Hát ru ta bằng khúc hát con cò.

7 phẩm chất đắt giá hội tụ trong một người thông minh: Bạn sở hữu bao nhiêu?

7 phẩm chất đắt giá hội tụ trong một người thông minh: Bạn sở hữu bao nhiêu?

Trí tuệ của một người còn được đánh giá qua sự kiểm soát cảm xúc, tính thích ứng tốt. Dưới đây là 7 phẩm chất đắt giá hội tụ trong một người thông minh.

Liệu có ai nhất mực yêu mãi một người?

Liệu có ai nhất mực yêu mãi một người?

Anh xem, muốn dành thì giờ để nghĩ về anh em còn không có, huống hồ vì những điều trong cái quá khứ xa xăm mà đau lòng. Ngay cả điều em lo sợ, đến giờ cũng chưa xảy ra. Em hiện tại xây nên một tương lai có tất cả, sau đó sẽ đi tìm người ấy.

Cảm ơn cậu đã đến bên tôi những tháng năm thanh xuân tươi đẹp

Cảm ơn cậu đã đến bên tôi những tháng năm thanh xuân tươi đẹp

Tất cả những gì tôi đạt được, tất cả những thứ tốt đẹp tôi có hôm nay, chính là nhờ một phần quá khứ cùng cậu, tôi sẽ không chối bỏ mà chấp nhận nó, như một thứ cảm xúc giúp tôi trưởng thành hơn, hoàn thiện hơn. Cảm ơn cậu đã đến bên tôi những tháng năm thanh xuân tươi đẹp, dạy tôi cách yêu một người và cũng dạy tôi cách buông bỏ đúng lúc. Cảm ơn cậu, thanh xuân.

Đừng áp lực về độ tuổi bạn sẽ kết hôn

Đừng áp lực về độ tuổi bạn sẽ kết hôn

Tôi năm nay 27 tuổi. Tôi tự hào tuyên bố mình vẫn chưa sẵn sàng để kết hôn. Tôi biết chỉ khi tôi tìm thấy ở bản thân sự trưởng thành thật sự thì có lẽ đó cũng là lúc, tôi có thể bước đến cuộc sống hôn nhân. Ai rồi cũng có một lộ trình cho riêng mình và tôi biết lộ trình của tôi không dừng lại ở cuộc sống 24 tuổi hay hiện tại.

back to top