Cười lên, hôm nay cô đơn thế đủ rồi
2018-11-15 01:26
Tác giả:

Lúc này mới hiểu, trái tim có hẳn một chuỗi những phiền ưu, buồn đau, đơn độc. Tôi cảm nhận được những mảng tối bao trùm lên căn phòng, ùa cả vào trong tim. Bình thường dẫu sợ bóng đêm là thế nhưng những lúc này chỉ muốn chìm đắm trong màn đêm hư ảo. Rồi đột nhiên chẳng muốn nói cười, chỉ ngồi im vô thức miên man trong suy nghĩ, trong tâm trạng hỗn loạn.
Tại sao tôi cảm thấy cô đơn đến vậy?
Trước kia tôi sợ cô đơn lắm. Tôi cứ nghĩ rằng cô đơn chính là bị cho ra rìa, không được quan tâm, lo lắng nữa, sẽ phải sống một cuộc sống vô hình. Nên tôi trốn tránh nó; tôi trở nên giả tạo so với bản thân mình; tôi dần trở nên vô cảm, mất đi cảm nhận của bản thân, cười mọi lúc, kể cả khi buồn. Thế rồi tôi không còn nghĩ đến việc mình thích làm mà chỉ nghĩ rằng làm thế nào để không bị ghét bỏ. Tôi nghĩ đến sắc mặt của người khác trước khi đưa ra quyết định về một điều gì đó. Bởi lẽ tôi không muốn bị cô lập, tôi sợ sẽ bị lôi ra bàn tán, săm soi nên đành phải đeo lớp mặt nạ để thích ứng. Cũng chính vì thế, ngày nào lớp mặt nạ của tôi cũng bị lem luốc vấy bẩn, về đến nhà là phải lột ra để gột rửa. Những lúc như thế, lại chỉ biết rúc mình trong phòng khóc nức nở, khóc cho thỏa sức, khóc vì những phút giây phải cười chỉ vì những người xung quanh đang cười. Cuộc sống ấy ngột ngạt, khó chịu và khắc nghiệt...
Dù đã cố gồng mình lên mạnh mẽ thay vì khóc lóc ỉ ôi nhưng nước mắt cứ vô thức tuôn ra thành từng dòng nóng hổi. Nụ cười lúc này thật nặng nhọc.

Giờ thì tôi đã hiểu cô đơn là gì rồi. Là khi gặp tổn thương nhưng chẳng muốn sẻ chia với ai hoặc không có ai ở bên an ủi, phải tự mình chống chọi với những cảm xúc đau đớn, với những suy nghĩ đeo bám mỗi ngày. Là sợ bị bắt gặp khi ở một mình. Cô đơn là học cách chấp nhận tự vượt qua mọi thứ mà thôi than phiền, bởi đâu còn ai lắng nghe kia chứ.
Và rồi như thế tôi dần chấp nhận, thôi gào khóc, thôi đau khổ. Thật ra cô đơn cũng không tệ, chỉ là tôi sợ cô đơn sẽ thành lẽ tự nhiên, sợ con tim bị chai lì. Nhưng hình như không phải vậy, tôi đang cảm thấy an yên trong chính nỗi cô đơn của bản thân mình.
Tôi thích tôi của bây giờ, có thời gian làm quen bản thân, lắng nghe trái tim một cách tự do, tự tại.
Tôi thích tôi của bây giờ, chẳng phải đeo lên mình lớp mặt nạ dầy cộp nỗi sầu.
Tôi thích tôi của bây giờ, tận hưởng cuộc sống theo cách riêng của bản thân. Thích nhâm nhi nỗi buồn để viết ra những dòng cảm xúc mãnh liệt bằng nỗi đau chỉ mình tôi hiểu.
Tôi hiểu rằng nếu không cười khi vui và khóc khi buồn thì sẽ chẳng ai biết cảm giác của tôi thế nào đâu. Tôi muốn làm những điều mình thích dù có bị bảo gàn dở, điên khùng, dị dạng. Tôi không muốn cuộc sống của mình cứ bế tắc và đầy rẫy chán chường, tuyệt vọng. Hơn nữa tôi không muốn đánh mất chính mình, muốn được hồn nhiên và cười tươi như tôi đã từng. Tôi muốn là một sắc màu nổi bật nhất trong hộp màu, muốn vẽ ra những mảng màu riêng biệt chỉ tôi có.
Tôi tự hỏi bây giờ có bao nhiêu lửa yêu thương mới đủ để sưởi ấm lòng mình, mới đủ để làm tan chảy khối băng lâu nay trong tim, mới đủ để phá tan lớp vỏ bọc của bản thân?
Nhưng có lẽ tôi đã có câu trả lời rồi. Có ai đáng tin hơn chính bản thân mình đâu chứ,phải mạnh mẽ lên, đừng vì một chút bỡ ngỡ tổn thương, vì sĩ diện đánh bóng bản thân, vì sợ bị cô lập mà tự làm đau chính mình.
Cười lên, hôm nay cô đơn thế đủ rồi!
© Nguyễn Thùy Dung – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






