Cười lên, hôm nay cô đơn thế đủ rồi
2018-11-15 01:26
Tác giả:

Lúc này mới hiểu, trái tim có hẳn một chuỗi những phiền ưu, buồn đau, đơn độc. Tôi cảm nhận được những mảng tối bao trùm lên căn phòng, ùa cả vào trong tim. Bình thường dẫu sợ bóng đêm là thế nhưng những lúc này chỉ muốn chìm đắm trong màn đêm hư ảo. Rồi đột nhiên chẳng muốn nói cười, chỉ ngồi im vô thức miên man trong suy nghĩ, trong tâm trạng hỗn loạn.
Tại sao tôi cảm thấy cô đơn đến vậy?
Trước kia tôi sợ cô đơn lắm. Tôi cứ nghĩ rằng cô đơn chính là bị cho ra rìa, không được quan tâm, lo lắng nữa, sẽ phải sống một cuộc sống vô hình. Nên tôi trốn tránh nó; tôi trở nên giả tạo so với bản thân mình; tôi dần trở nên vô cảm, mất đi cảm nhận của bản thân, cười mọi lúc, kể cả khi buồn. Thế rồi tôi không còn nghĩ đến việc mình thích làm mà chỉ nghĩ rằng làm thế nào để không bị ghét bỏ. Tôi nghĩ đến sắc mặt của người khác trước khi đưa ra quyết định về một điều gì đó. Bởi lẽ tôi không muốn bị cô lập, tôi sợ sẽ bị lôi ra bàn tán, săm soi nên đành phải đeo lớp mặt nạ để thích ứng. Cũng chính vì thế, ngày nào lớp mặt nạ của tôi cũng bị lem luốc vấy bẩn, về đến nhà là phải lột ra để gột rửa. Những lúc như thế, lại chỉ biết rúc mình trong phòng khóc nức nở, khóc cho thỏa sức, khóc vì những phút giây phải cười chỉ vì những người xung quanh đang cười. Cuộc sống ấy ngột ngạt, khó chịu và khắc nghiệt...
Dù đã cố gồng mình lên mạnh mẽ thay vì khóc lóc ỉ ôi nhưng nước mắt cứ vô thức tuôn ra thành từng dòng nóng hổi. Nụ cười lúc này thật nặng nhọc.

Giờ thì tôi đã hiểu cô đơn là gì rồi. Là khi gặp tổn thương nhưng chẳng muốn sẻ chia với ai hoặc không có ai ở bên an ủi, phải tự mình chống chọi với những cảm xúc đau đớn, với những suy nghĩ đeo bám mỗi ngày. Là sợ bị bắt gặp khi ở một mình. Cô đơn là học cách chấp nhận tự vượt qua mọi thứ mà thôi than phiền, bởi đâu còn ai lắng nghe kia chứ.
Và rồi như thế tôi dần chấp nhận, thôi gào khóc, thôi đau khổ. Thật ra cô đơn cũng không tệ, chỉ là tôi sợ cô đơn sẽ thành lẽ tự nhiên, sợ con tim bị chai lì. Nhưng hình như không phải vậy, tôi đang cảm thấy an yên trong chính nỗi cô đơn của bản thân mình.
Tôi thích tôi của bây giờ, có thời gian làm quen bản thân, lắng nghe trái tim một cách tự do, tự tại.
Tôi thích tôi của bây giờ, chẳng phải đeo lên mình lớp mặt nạ dầy cộp nỗi sầu.
Tôi thích tôi của bây giờ, tận hưởng cuộc sống theo cách riêng của bản thân. Thích nhâm nhi nỗi buồn để viết ra những dòng cảm xúc mãnh liệt bằng nỗi đau chỉ mình tôi hiểu.
Tôi hiểu rằng nếu không cười khi vui và khóc khi buồn thì sẽ chẳng ai biết cảm giác của tôi thế nào đâu. Tôi muốn làm những điều mình thích dù có bị bảo gàn dở, điên khùng, dị dạng. Tôi không muốn cuộc sống của mình cứ bế tắc và đầy rẫy chán chường, tuyệt vọng. Hơn nữa tôi không muốn đánh mất chính mình, muốn được hồn nhiên và cười tươi như tôi đã từng. Tôi muốn là một sắc màu nổi bật nhất trong hộp màu, muốn vẽ ra những mảng màu riêng biệt chỉ tôi có.
Tôi tự hỏi bây giờ có bao nhiêu lửa yêu thương mới đủ để sưởi ấm lòng mình, mới đủ để làm tan chảy khối băng lâu nay trong tim, mới đủ để phá tan lớp vỏ bọc của bản thân?
Nhưng có lẽ tôi đã có câu trả lời rồi. Có ai đáng tin hơn chính bản thân mình đâu chứ,phải mạnh mẽ lên, đừng vì một chút bỡ ngỡ tổn thương, vì sĩ diện đánh bóng bản thân, vì sợ bị cô lập mà tự làm đau chính mình.
Cười lên, hôm nay cô đơn thế đủ rồi!
© Nguyễn Thùy Dung – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.






