Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì quá cô đơn nên mãi theo đuổi thứ không thuộc về mình

2018-08-23 01:24

Tác giả:


blogradio.vn - Giây phút em hoảng loạn quay lại, cũng là giây phút tôi và Phong như lưu lạc. Mái tóc em dày và dài gần chấm lưng, đen mượt, phủ kín đôi vai gầy. Vài lọn hất lên gương mặt đang hoang mang ấy càng khiến tôi chú ý vào đôi mắt đượm buồn của em, tôi phủ nhận, tôi bị thu hút bởi nó.

***

blog radio,  Vì quá cô đơn nên mãi theo đuổi thứ không thuộc về mình

Lần đầu tiên tôi gặp em là đi cùng với Phong. Năm ấy là mùa Đông giữa tuyết trời của Trùng Khánh, Phong không cẩn thận va vào em, cũng trách tôi trêu đùa quá trớn. Nhưng cái “không cẩn thận” ấy lại là điều mà khiến tôi chẳng cảm thấy có lỗi, phải nói là biết ơn, tôi xấu xa lắm phải không? Bởi giây phút em hoảng loạn quay lại cũng là giây phút làm tôi và Phong như lưu lạc.

Dưới cái giá rét âm 1 độ, mưa tuyết lớt phớt đọng nhẹ trên tóc của người đi bộ. Con đường đặc qoánh cái lạnh của mùa đông nhưng sự nhộn nhịp ở quảng trường không hề bớt náo nhiệt. Tôi tên Hy, năm nay 24 tuổi, đang hợp tác kinh doanh tự do cùng một người bạn, cậu ấy tên Phong, chúng tôi sang Trung Quốc lập nghiệp đã gần 2 năm, bởi tôi nghe nói bên đây, giới trẻ tự do phát triển sự nghiệp rất nhiều. Cuối tuần sẽ không có gì đặc biệt khi chúng tôi chưa từng gặp em.

Giây phút em hoảng loạn quay lại, cũng là giây phút tôi và Phong như lưu lạc. Mái tóc em dày và dài gần chấm lưng, đen mượt, phủ kín đôi vai gầy. Vài lọn hất lên gương mặt đang hoang mang ấy càng khiến tôi chú ý vào đôi mắt đượm buồn của em, tôi phủ nhận, tôi bị thu hút bởi nó.

Tôi và Phong ngượng ngùng xin lỗi, em mỉm cười thật nhẹ, hơi thở vì lạnh hòa vào không trung, lấy bàn tay vội lau vết cà phê trên áo khoác, tay còn lại giữ chặt chiếc ly giấy còn vương dấu tích màu nâu đậm màu. Tôi định làm gì đó nhưng Phong đã nhanh chóng cởi áo khoác của cậu ấy đưa cho em, tôi lặng lẽ lách sang một bên, tôi biết Phong đang nghĩ gì, thằng bạn thân này rất thích được lòng người khác.

Gió bấc thổi ngược, tuyết thay mưa ra trận, dòng người vẫn đi đi lại lại, tôi khẽ xoa xoa bàn tay đút vào túi áo, hướng mắt nhìn. Dù sao em cũng chỉ là người qua đường, không quen không biết.

Tôi không suy nghĩ nhiều về em, vì tôi biết "nghĩa khí anh em" là gì, Phong muốn tìm hiểu về em, tôi không thể chen vào phá đám cảm xúc của nó. Tôi lại không thể phủ nhận, em thật sự khiến tôi ấn tượng. Giữa muôn vàn cái đẹp xa lạ ở đất người, em thanh thoát và quen thuộc lạ thường, không khí nhịp nhàng của quảng trường xung quanh em cũng trở nên mềm mỏng. Nhưng cũng chỉ là ấn tượng thôi phải không, đâu phải yêu hay thương. Dù sao em cũng chỉ là người qua đường, và sắp trở thành người yêu của bạn thân, tôi không để ý, bởi với tôi bây giờ sự nghiệp là quan trọng nhất.

Tôi đã biết tên em, sau một tuần tìm hiểu, cuối cùng Phong cũng đã tra ra được trang cá nhân của em. Cũng phải, có gì mà nó không làm được, dù sao nó cũng học qua IT mà. Em tên Đông, du học sinh Việt, hèn gì tôi luôn có cảm giác thân quen, hóa ra do em cũng “khởi nguồn” giống chúng tôi. Chắc do thế mà ba chúng ta sớm kết bạn làm thân, điều đó càng thôi thúc tôi có lý do tin rằng, tôi chẳng thích em, chẳng qua do em là đồng hương nên mới có cảm giác vậy thôi, tôi thấy mình nhớ nhà khủng khiếp. Nhưng định mệnh lại kiên định không chấp nhận một lý do như vậy.

blog radio,  Vì quá cô đơn nên mãi theo đuổi thứ không thuộc về mình

Những lúc có mặt người anh em Phong, cả hai chúng ta đều dửng dưng tương tác, tôi giữ khoảng cách hết mức có thể với em, dù vậy nhiều lúc trò chuyện tâm sự, lại đặc biệt hiểu nhau. Em thích nghe những bản nhạc buồn, thích ngắm trời mưa, em thích mèo còn tôi thì nuôi một con tiểu Cẩu Cẩu, nhưng nó đã qua đời trước khi tôi gặp em 3 tháng. Khi tôi kể điều đó với em, em vốn kiên cường và chẳng thể hiện nhiều cảm xúc trước mặt ai nhưng khi ấy lại rất chú tâm, rất có lòng lắng nghe câu chuyện tôi nghĩ rằng em sẽ cho là con nít ấy. Em vốn không xem tôi là kẻ nhu nhược khi tôi rơi nước mắt trước mặt em.

Tôi nhớ, có một lần tôi thất thoát, thua nặng trong kinh doanh, đến mức tôi nhìn cả thế giới như dần sụp đỗ trước mắt, khi ấy lòng tự tôn của con trai cũng chẳng thể hóa đá, khóc rất nhiều. Em lặng lẽ lau nước mắt cho tôi mà không nói một lời. Dần dần tôi phát hiện khi tôi đi với em, em ngắm cả thế giới, riêng tôi chỉ muốn ngắm mỗi em.

***

Tôi biết Hy cũng có tình cảm với mình nhưng anh ấy không thổ lộ, ngược lại Phong thể hiện rất thật tâm. Tôi không biết! Tôi không quyết được điều gì, kiên định và mạnh mẽ nhưng cũng có lúc hoang mang như vậy. Người tôi thích là Hy nhưng kẻ cố gắng để tôi cảm nhận chân ái lại là Phong. Tôi thấy mình vẫn nên ngạt đi để duy trì tình bạn ba người đẹp đẽ này.

Vào lần đầu tiên gặp nhau, à không, là lần thứ hai, bởi lần đầu tôi đã sớm quên đi chuyện ở quảng trường, nếu không phải có duyên chắc tôi cũng quên mất họ là ai. Thật quá thờ ơ!

Lần đó, tôi khá là chú ý vào vẻ trầm tĩnh có chút khoảng cách của Hy, có lẽ do người bạn Phong quá đối lập, Phong luôn tạo năng lượng cho mọi người, cả tôi. Tôi trò chuyện với Hy rất nhiều, so với bên ngoài, Hy yếu đuối hơn tôi nghĩ, anh bình thường thà để người ta hiểu lầm vô tâm cũng không muốn nói chuyện, ngoại trừ tôi và Phong, nhưng bề ngoài điển trai cộng với tính tình ấy, không hiểu sao vẫn thu hút rất nhiều cô gái, có cả tôi. Nhưng sự thật, tôi đã tiếp xúc và hiểu về anh nên mới thích anh còn ban đầu, thú thật có chút không ưa.

Lần đầu anh khóc trước mặt tôi, lúc đó Phong chỉ lẵng lặng ngồi một góc uống rượu, là khi cả hai thất bại trong lần hợp tác đầu tư với bên công ty đối phương, một dự án mạo hiểm. Anh đề nghị Phong đột phá, cả hai đã cãi nhau rất nhiều. Phong không trách anh, lại càng khiến anh trách cứ chính mình.Tôi không quan tâm thế giới có sụp đổ hay tận thế đến vậy đâu. Cái tôi để tâm và xót xa nhất là nhìn hai người bạn lao tâm và bất lực như vậy, nói thật, tôi có hơi ích kỷ khi tại thời khắc đó, muốn được mãi mãi bên cạnh Hy, quang minh chính đại giúp anh vượt qua.

“Vậy Phong đã ở đâu trong tâm trí tôi đây?", thời khắc đó tôi nghĩ mình thật không tốt lành gì. Nhưng sự thật là tôi thích Hy, một cảm xúc nhẹ nhàng dai dẳng, không dứt ra được.

blog radio,  Vì quá cô đơn nên mãi theo đuổi thứ không thuộc về mình

***

Lúc tôi cầm chai rượu trên tay, rất đau lòng, không phải đau lòng vì công việc, trong góc tôi ngồi khuất hẳn ánh đèn, căn phòng im lặng như tờ, càng nổi bậc tiếng khóc lẫn tiếng an ủi của hai người bạn thân. Đèn khuất nhưng đâu đến nỗi không thấy tôi. Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, tại tôi giả câm giả điếc công khai theo đuổi Đông một cách ồn ào như vậy nên họ mới phải chôn giấu tình cảm với đối phương, tất cả để chiều theo một đứa bạn độc đoán này.”

Tôi như đứa bé lưu lạc đang chờ mẹ, vì tôi mà cả tòa nhà tìm kiếm phải thắp sáng! Sao ngoài trời vẫn sáng đến vậy, ánh trăng hôm nay lại nhợt nhòa và mang hơi hướng hợi đượm buồn man mác, tôi đưa tay xoa dịu màn đêm, tiếp tục để đầu óc này mù mịt theo đuổi một thứ đáng ra không dành cho mình, có lẽ người ta dùng men để say còn tôi dùng để đánh mình thức tỉnh. Cũng tại tôi quá đáng thương!

"Phải chi chúng ta chỉ đơn thuần xem nhau là bạn, hay chỉ có chúng ta thôi là đủ!"

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top