Yêu đơn phương một người đơn phương
2020-01-08 01:30
Tác giả:
Nguyễn Thùy Dung
blogradio.vn - Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.
***
Tôi thích cậu, cả thế giới đều biết, chỉ tiếc rằng cậu lại không biết, hoặc đang vờ như là không biết. Cũng đúng thôi, vì trong lòng cậu đã có cô ấy rồi mà. Cậu vì câu nói buồn bã của cô ấy mà đứng ngồi không yên, tìm đủ mọi cách làm cô ấy vui. Cậu vì lời hẹn của cô ấy mà niềm vui không giấu nổi trên đôi mắt. Cậu vì những sở thích của cô ấy mà có thể ngồi cả ngày trên máy tính chỉ để tìm hiểu xem chúng như thế nào. Cậu có thể vì cô ấy mà làm tất cả, vì cô ấy mà chấp nhận làm tổn thương tôi, vì cô ấy mà thu hẹp các mối quan hệ, vì cô ấy mà bản thân trông như thằng ngốc cũng không quan tâm.
Tôi chỉ biết tự cười nhạo tình cảm của mình, biết rõ là không có hy vọng nhưng vẫn cứ cố chấp ôm khư khư những cảm xúc này. Đôi khi cảm giác yêu thương cậu bùng cháy mạnh mẽ nhưng bản thân cũng chỉ biết âm thầm nhung nhớ, âm thầm đắm say, âm thầm xót xa...Cậu như một giấc mộng đẹp mà tôi muốn chìm đắm mãi mãi, bởi vì biết chắc rằng tỉnh dậy rồi mọi thứ sẽ vỡ tan như chưa hề tồn tại.

Một người bạn nói với tôi: "Không phải cứ yêu là đến được với nhau, cũng không phải chờ đợi mãi được một người." Tôi không hiểu rõ ý nghĩa lời nói của người bạn đó là gì, là khuyên tôi nên sớm từ bỏ hay tiếp tục chờ đợi đến khi cô ấy đối với cậu chỉ còn là dĩ vãng? Tôi chẳng biết nữa, vì có thể cậu sẽ yêu người khác, người khác nữa, nhưng mãi mãi không phải là tôi.
Tôi chưa từng hỏi cậu có thích tôi không mặc dù nhiều lần muốn hét lên tôi thích cậu, yêu cậu, thậm chí là thương cậu. Nhưng tôi biết chắc câu trả lời trong đầu, vì mỗi lần có ý định nói với cậu tất cả thì nụ cười ấm áp ấy, ánh mắt dịu dàng ấy,...lại hiện lên trong tôi. Nó đẹp đến mơ màng, nhưng tất cả là dành cho cô ấy chứ không phải tôi. Dẫu sao tôi vẫn muốn bên cậu, dù chỉ là cơn gió thoảng qua chứ không phải ánh mặt trời rực rỡ như cô ấy. Tôi muốn làm cơn gió âm thầm bên cậu, và hình như tôi phù hợp với điều đó đến lạ lùng.
Tôi không nổi bật để làm cậu nhận ra giữa cuộc sống xô bồ, tôi không thể làm cho cậu thích thú chìm vào không gian có tôi như cách mặt trời vẫn rải nắng, tôi không ồn ào, không đem đến niềm vui cho cậu. Nhưng tôi vẫn muốn đi theo cậu, quấn quít lấy cậu một cách vô hình. Tôi vẫn luôn ở đó - bên cậu, ít nhất cũng có cảm giác mình có ích đối với cậu, thế là đủ rồi.

Ai cũng nói yêu đơn phương mệt mỏi biết nhường nào nhưng đối với tôi không còn trái tim để rung động nữa mới là nỗi đau lớn nhất. Khi mà trái tim đã chai sạn, khi con người ta đã phải yêu bằng lí trí thì những ngọt ngào của tình yêu chỉ còn là những cơn mơ hoang hoải. Đến lúc ấy tình yêu chỉ là trách nhiệm, là danh phận khô khan để lấp đầy khoảng trống trong trái tim đã vỡ vụn, muốn yêu ngây dại một lần nữa cũng không thể. Vì sợ đau nên cũng sợ luôn cả những yêu thương.
Vậy nên tôi chấp nhận chờ đợi cậu, chờ đợi khi trái tim của tôi vẫn dành cho cậu. Tôi không gượng ép nó, bởi lẽ đơn phương cũng là một dạng yêu, mà tình yêu thì không nên cưỡng cầu. Tôi để trái tim tự do yêu thương, tự do trải nghiệm, tự do hạnh phúc vì những gì nó đã lựa chọn.
Chí ít thì đó là tuổi trẻ, là những tháng năm tôi đã dám yêu, dám "đánh cược với hạnh phúc" - những tháng năm mà tôi sống hết mình, không hối hận. Và tôi vẫn tin với tình yêu như vậy, hạnh phúc sẽ luôn dang tay chào đón mình, bởi vì biết đâu đó, đang có người cũng yêu và chờ đợi tôi như vậy?
© Nguyễn Thùy Dung – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tôi sẽ làm điều mình muốn, lấy người mình yêu và sống hạnh phúc
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.










