Mối tình năm 17 tuổi là mối tình của thanh xuân
2019-11-25 01:25
Tác giả:
DILYSCHAN
blogradio.vn - 17 có thể sẽ gặp người chúng ta yêu nhất nhưng lại chẳng thể cùng ta đi hết con đường này, bởi vì chẳng ai có thể phá đi quy luật bất biến của thời gian, của sự ra đi, và lễ trưởng thành.
***
Một ngày kia thức dậy, bỗng nhận ra bản thân không còn khoác lên mình bộ đồng phục trắng nữa, không còn được mẹ đánh thức mỗi sớm mai nữa, không còn nghe thấy tiếng bài giảng quen thuộc của thầy cô, thì đó là lúc chúng ta đã bắt đầu bước vào con đường trưởng thành. Chúng ta tạm xa nơi góc sân trường quen thuộc, tạm gác lại mối tình thân quen thuở ban chiều thay vào đó là những nỗi tất bật lo toan cho cuộc sống mưu sinh. Có ai mà không phải trưởng thành chứ? Có ai mà không trải qua những kỉ niệm thời áo trắng chân thật nhất, dễ thương nhất và ngắn nhủi nhất? 17 tuổi, chúng ta đủ để nhận ra bản thân đang ở ngưỡng cửa của sự trưởng thành, và vì vậy chúng ta có quyền mắc sai lầm, có quyền yêu và được yêu, được hi vọng và tin tưởng. Tự dưng tôi thấy bản thân bé nhỏ giữa cuộc đời này, không còn có thể ung dung tự tại, mặc sức vẫy vùng trong cái thanh xuân ấy nữa.
Người ta nói tuổi 17 đã thích ai rồi là phải mất cả đời để nuối tiếc, để ngẫm nghĩ về chúng mà chúng ta sẽ thường mỉm cười rồi lại bật khóc. Người ta bảo còn nhỏ thì biết gì mà yêu, nhưng họ không biết cảm xúc của những cô cậu học trò ấy đáng trân trọng biết bao. Tình yêu của người 17 tuổi khác với cảm xúc của những đứa trẻ cấp 1 cấp 2, lại càng khác xa so với những gánh nặng cuộc sống của người trưởng thành. Tôi đã từng thấy đứa bạn đào hoa của mình hết lần này tới lần khác chơi đùa với tình cảm của người khác và nghĩ rằng tình yêu không thật sự tồn tại, cho đến khi nó ôm tôi khóc sưng con mắt vì phải chia tay với người kia.

Tôi từng muốn dành cả thanh xuân này để thương một người, thương những gì chân thật nhất của anh ấy, thương những thói quen, những kỉ niệm của cả hai người. Tôi cũng từng muốn thanh xuân mình trôi qua thật nhanh, nhưng khi gặp người đó rồi, bỗng chốc lại cầu xin thời gian hãy dừng lại, hoặc huyễn là nó hãy trôi chậm một chút để tôi lại được nhìn người ta lâu thêm vài hôm. 17 có thể sẽ gặp người chúng ta yêu nhất nhưng lại chẳng thể cùng ta đi hết con đường này, bởi vì chẳng ai có thể phá đi quy luật bất biến của thời gian, của sự ra đi, và lễ trưởng thành.
Tôi từng tự hỏi bản thân sao thích người ta mà không dám nói ra, chẳng nhẽ đã đợi người ta một khoảng thời gian dài như vậy lại chẳng đủ dũng khí để thổ lộ? Nói rồi, bản thân lại tặc lưỡi, không phải không đủ dũng khí đối mặt mà lại sợ có nhau rồi sẽ để lạc nhau lần nữa. Vậy mới nói thanh xuân thật sự rất đáng sợ, nó như là một mê cung hấp dẫn chúng ta bước tới, yêu rồi lại yêu, rồi nhẹ nhàng để lại nỗi chạm khắc sâu thảm trái tim mỗi con người mãi về sau.

Mặc dù vậy, nhưng tôi vẫn luôn hi vọng mỗi trái tim sau những lần đổ vỡ lại có thể phục hồi, hi vọng những người còn cô đơn sẽ tìm được nhau, và hi vọng họ có thể bắt tần sóng của nhau, để viết nên những câu chuyện cổ tích tuyệt vời. Thanh xuân thật sự rất ngắn ngủi, chúng ta còn chưa kịp xác định cảm xúc của chính mình thì đã bỏ lỡ mất rồi, vậy sao khi còn có thể lại không biết trân trọng, lại cứ để lạc mất đối phương như vậy?
Tôi cũng hi vọng những người đã từng tổn thương sẽ bỏ qua quá khứ, hướng tới một tình yêu mới, nếu cứ đau long như vậy chẳng phải sẽ bỏ lỡ cô gái tốt nhất của cuộc đời thì sao? Tôi cũng hi vọng những người đọc được bài viết này sẽ có thêm niềm tin vào tình yêu, có thêm động lực để tiếp tục yêu thương, và chúc họ chúng ta sẽ có thật nhiều kỉ niệm đẹp đẽ để có thể mỉm cười rồi lại bật khóc, nhé?
© HaNa Official – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Chàng trai năm 17 tuổi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.






