Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chàng trai năm 17 tuổi sẽ chẳng cùng ta đi đến cuối con đường

2020-02-23 01:30

Tác giả: Mai July


blogradio.vn - Cái rét ngọt của đất Bắc và cái tái tê của lòng người mỗi độ đông về làm tớ lại chợt buồn nghĩ tới cậu. Người bạn cũ? Người yêu cũ? Hay xót xa hơn là một người lạ từng quen? Tớ không biết nên dùng danh xưng nào gọi cậu mới thật chính xác. Vì vốn ngay từ đầu, hình như chỉ mình tớ đơn phương ảo tưởng mà thôi! 

***

Tớ vẫn nhớ như in mùa đông năm tớ 17 tuổi. Cậu là vị cứu tinh của tâm hồn tớ, là ánh mặt trời rực rỡ nhất trong những ngày đông u ám của tớ. Cậu đến bên tớ vào những ngày tháng tớ cô đơn nhất, lòng thấy trống trải mênh mông nhất. Tớ không biết tại sao nữa, dưới cái gió rét đến rùng mình này, hình như tớ cảm nắng cậu mất rồi. Vậy mà vô hình chung tớ chẳng mảy may biết chăng cậu cũng có thích lại tớ hay không. 

Ngày hôm ấy, một ngày mùa đông đủ thấm thía cái lạnh lẽo của đất trời như ngày đông hôm nay, tớ ngồi lặng dưới gốc bàng già nơi phía cuối sân trường, lòng ngổn ngang những suy nghĩ vẩn vơ về sự còn mất của ngót nghét một năm vừa qua. Và có lẽ cậu đọc được hai chữ “buồn bã” đang hiện lên trên khuôn mặt trĩu nặng của tớ, cậu lặng lẽ cầm quả bóng rổ tiến tới chỗ tớ và cười một nụ cười ấm áp. Tớ ngước đầu lên và bắt gặp một ánh mắt rất đỗi quan tâm của cậu. À, hình như trước đây, tớ có gặp cậu ở đâu đó rồi, tớ là người vô tình va vào cậu trong đêm dạ hội năm lớp 11 mà. Vẻ mặt ngơ ngác và đôi mắt như ngờ ngợ ra một điều thân quen nào đó nhanh chóng đáp lại ánh nhìn thân thiện của cậu bằng một nụ cười e thẹn.

Chàng trai năm 17 tuổi sẽ chẳng cùng ta đi đến cuối con đường

Hai con người xa lạ vô tình gặp nhau, sau một cuộc trò chuyện dài như thế mới hay có nhiều điểm chung đến lạ. Hôm ấy, cậu rủ tớ chơi bóng rổ, tớ kêu lạnh và không biết chơi, ấy vậy mà cậu vẫn kiên nhẫn dạy cho một đứa con gái ngu ngơ như tớ thế này. Từ lúc nào tim tớ bỗng hân hoan một điều gì khó tả. Ngày hôm ấy tớ buồn, vậy mà từ lúc cậu đến tớ thấy lòng mình vui lạ vui lùng. Cậu làm tớ cười nhiều hơn, thấy bản thân được nhẹ nhõm hẳn đi sau những ồn ào nơi lồng ngực ban nãy. Cảm ơn cậu - chàng trai đến bên tớ lúc tớ cần người ủi an nhất. 

Không rõ tớ và cậu đã kết bạn trên facebook tự lúc nào nữa. Cuộc trò chuyện của hai đứa từ chẳng có gì bỗng ngày một đầy lên. Cậu vui tính, cậu hài hước. Cậu ân cần, cậu tâm lí. Cậu luôn biết cách làm tớ vui vẻ, cậu biết không? Chẳng rõ lúc nào, mọi chuyện buồn vui của mình, tớ đều tìm đến cậu để mong được sẻ chia. Một đứa con gái hay suy nghĩ từ lúc nào đã thấy bị phụ thuộc vào cậu quá chăng. Hình như một ngày mà cậu bận không nói chuyện với tớ, tớ lại thấy trống trải vô ngần. Cậu sẻ chia với tớ đủ điều, nhắc nhở tớ những thứ nhỏ nhặt nhất. Tớ vụng về, cậu quan tâm. Tớ hậu đậu, cậu ân cần. Bài khó quá chẳng nghĩ ra, cậu cũng lại là người đầu tiên tớ tìm đến. Cứ thế, cậu nghiễm nhiên trở thành một phần quan trọng trong tim tớ, một vị trí có lẽ chẳng thay thế được.

Chàng trai năm 17 tuổi sẽ chẳng cùng ta đi đến cuối con đường

Noel đầu tiên và cũng là cuối cùng tớ và cậu sánh bước bên nhau. Trong cái lạnh như cắt da cắt thịt, cậu nhường áo khoác cho tớ, quàng khăn cho tớ và mắng tớ ngốc vì không biết lo cho sức khỏe bản thân. Giây phút ấy tớ cứ nghĩ cậu chính là mảnh ghép thanh xuân của tớ, là một người chẳng thể thiếu trong cuộc đời tớ, là chàng trai tớ hi vọng có thể cùng sánh bước trên những chặng đường dài rộng phía trước. Noel năm ấy lạnh thật, nhưng tớ không thấy lạnh đâu, không lạmh vì có cậu rồi, cậu biết không? 

Cậu cùng tớ đi qua cả một mùa đông dài, cùng nhịp đập hối hả cho những kì thi sắp sửa, cùng vui đùa, cùng học tập, cùng được sống hết mình dưới một mái trường. Đó là quãng thời gian thực sự có ý nghĩa rất lớn đối với tớ. Bao nỗi buồn, lo âu dường như chực tan biến khi có cậu. Tớ cứ ngỡ mọi thứ vẫn luôn đẹp như thế cho đến khi cậu giữ dần khoảng cách hơn với tớ. Cậu và tớ ít gặp nhau hơn, thời gian nói chuyện cũng không còn thường xuyên như trước. Tớ vẫn nhớ như in nụ cười tươi của cậu trong một ngày trời rất xanh cùng câu nói rằng cậu đang thích một em khóa dưới và muốn nhờ tớ giúp đỡ. Có lẽ cậu không hiểu được cảm giác tớ lúc ấy. Có lẽ cậu cũng chẳng bận lòng trước vẻ mặt trùng xuống của tớ ngay lúc ấy. Hóa ra trước giờ chỉ mình tớ tự ảo tưởng thôi ư? Hóa ra trước giờ cậu coi tớ như một người bạn thân chẳng hơn chẳng kém. Tớ buồn nhưng cậu không biết. Tớ đau lòng, cậu cũng không hiểu đâu.

Chàng trai năm 17 tuổi sẽ chẳng cùng ta đi đến cuối con đường

Lại một mùa đông về rồi kìa. Năm nay có người khác vui noel cùng cậu rồi, có người khác cùng cậu đi qua một mùa đông dài rồi, cũng sẽ có người chịu thức cùng cậu đón khoảnh khắc giao mùa hiếm hoi rồi. Sẽ có người thay thế tớ quan tâm cậu rồi chàng trai không phải của riêng tớ. Người ta nói với tớ rằng: "Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không đi với bạn đến hết cuộc đời này". Giờ thì tớ đã tin rồi, tớ chẳng thể chứng minh câu nói đó là sai nữa rồi. Dù vậy tớ cảm ơn cậu vì đã cho tớ một tuổi 17 đẹp như giấc mơ thần tiên, dẫu biết rằng giấc mơ ấy chẳng bao giờ trở thành hiện thực được nữa. Tớ của tuổi 17 đã từng thích, từng nhớ, từng mong mỏi sự quan tâm từ một người đặc biệt. Nhưng 17 qua đi, giấc mơ cũng không còn, cậu cũng theo giấc mơ mà rời đi mãi mãi.

© Mai July – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ở nơi nào đó, chắc chắn sẽ có người thương tôi rất thật

Mai July

Không gì là không thể.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Bất luận là nắm giữ hay níu giữ đều không được. Bởi khoảnh khắc tồn tại chỉ một cái rợp mi, còn con người ta thì còn lâu lắm mới giác ngộ ra nuối tiếc trong đời.

Hội chứng 'trót yêu bầu trời' - Bạn khao khát điều gì?

Hội chứng 'trót yêu bầu trời' - Bạn khao khát điều gì?

Thật ra khi bạn chuyên chú nhìn vào các đám mây, để cho bộ não và tâm hồn cùng thỏa sức bay lượn, bạn sẽ hiểu được sâu bên trong mình qua những hình ảnh mà bạn thấy được

Thanh xuân đã trở nên thật dịu dàng vì có cậu

Thanh xuân đã trở nên thật dịu dàng vì có cậu

Quân không phải mặt trời rực rỡ, bây giờ tôi mới nhận ra cậu ấy là mặt trăng dịu dàng. Chỉ khi mặt trăng xuất hiện, những vì sao mới bắt đầu tỏa sáng rực rỡ trên bầu trời đêm. Cậu ấy không chỉ bảo vệ tôi, cậu ấy còn giúp tôi tìm lại ánh sáng đã tắt và thắp nó lại bằng sự dịu dàng. Vì thế, tôi mới yêu Quân.

Đừng để bản thân luôn sống trong sự sợ hãi

Đừng để bản thân luôn sống trong sự sợ hãi

Hằng ngày, báo chí và truyền thông đăng tải rất nhiều tin tức tiêu cực dễ khiến ta lo âu, sự sợ hãi đó thuộc về bản năng. Còn những nỗi sợ khác như: sợ thất bại, sợ đứng trước đám đông, sợ mất danh dự,.. lại là nỗi sợ xuất phát từ tâm lý. Thay vì tránh né, bạn nên “nhìn sâu” vào chính nỗi sợ của bản thân và học cách xử trí nó. Sau đây là những “mẹo” đơn giản sẽ giúp bạn vượt qua nỗi sợ tâm lý ấy.

Yêu lắm miền Trung quê tôi

Yêu lắm miền Trung quê tôi

Cứ thế, đi qua một mùa mưa là đi qua bao khó khăn. Nhiều lúc, tôi cũng thoáng nghĩ rằng miền Trung sao khó tánh quá vậy: mùa thì hạn, nắng rát da, mùa nước lũ dâng cao, sạt lở… Khó là vậy, nhưng tôi yêu sao vùng đất yên bình này. Vùng đất của những ngày hè, bọn trẻ í ới thả diều, bắt ve sầu. Vùng đất của mấy ngày mưa, bà con ra sông kéo cá, cùng bật cười, bật khóc vì hạnh phúc.

Chuyện ba người

Chuyện ba người

Chuyện tưởng chừng đã cũ Muôn thuở tại chữ "tình" Ba đứa chúng mình Làm một vòng luẩn quẩn.

Những nỗi buồn thật đẹp

Những nỗi buồn thật đẹp

Bản thân tôi từng chạy trốn nỗi buồn, tôi nhìn những người luôn vui vẻ mà ước giá như mình được như họ. Thế nhưng giờ đây tôi nhận ra nỗi buồn khiến cuộc sống thêm phong phú, thêm đáng giá.Khi ta nhận ra nỗi buồn thật đẹp mọi suy nghĩ về cuộc sống sẽ đổi khác.

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Có những người đã mất nhưng tâm hồn vẫn sống mãi. Có nhiều người sống nhưng lại chết một nửa tâm hồn.

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Con cũng không thể đắm mình vào quá khứ mãi như thế được. Say một chút thôi, rồi lại tỉnh. Vì con sợ mình bị quá khứ đánh chìm và đánh mất luôn cả tương lai. Bởi thế, tạm cất nỗi nhớ bà đi, con sẽ quay lại với thực tại để sống và cống hiến hết mình cho nó. Mong rằng, từ nơi xa, bà có thể tự hào về con. Có như vậy, con cũng mới có thể tự hào vì chính mình. Con yêu bà.

Âm thanh của gió

Âm thanh của gió

Tôi không biết làm gì để trở lại như xưa. Một thứ âm thanh vang lên nhưng không có bất kỳ nhạc công nào cả. Đó là một loại âm thanh kỳ bí, ẩn hiện để ôm vào lòng. Đó là âm thanh của gió.

back to top