Cậu mãi mãi là một phần thanh xuân của tớ
2019-11-29 01:27
Tác giả:
An Nguyễn
blogradio.vn - Ngày qua ngày, tớ dần trở nên bình thản, nhận ra mọi thứ xung quanh rồi cũng phải khác đi và nỗi nhớ đôi khi phải cất vào nơi sâu nhất. Tháng năm cứ bình lặng trôi, mong rồi một ngày chúng ta sẽ gặp lại, lúc đó hẳn tớ sẽ là một bà già đẹp lão, còn cậu mãi là người bạn tuổi hai mươi duy nhất trong cuộc đời mình.
***
Mùa thu tàn rơi theo những đám lá khô, bầu trời phủ lên chút khói sương của mùa đông xám xịt và những cơn mưa bất chợt kéo về trên con phố vốn đã đông người qua. Ở nơi xa xôi ấy cậu có nhận thấy mùa đông lạnh lẽo đang tràn về, có nhớ đến người bạn cũ năm xưa, có còn chút hoài niệm về chúng ta của một thời thơ ấu đã từng qua.
Có một điều tớ muốn kể với cậu, rằng hôm nay tớ đã âm thầm đi theo một chàng trai trên hè phố chỉ để nhìn thấy hình bóng và khuôn mặt cậu qua một người hoàn toàn xa lạ. Tớ đã băng qua các dãy bậc thang của khu chợ đêm, len lỏi qua lớp lớp người đang nhộn nhịp, qua các gian hàng lưu niệm, những quán ăn nhỏ hẹp… Tớ đứng bên cạnh anh ta và lén nhìn, hình dung lại bóng hình cậu của nhiều năm về trước. Tớ biết mình đã làm một việc vô cùng xuẩn ngốc, hẳn cậu cũng nghĩ như vậy phải không? Tớ chỉ mong người ấy là cậu dẫu vẫn biết cậu không còn tồn tại. Tớ biết, rồi chúng ta mãi mãi sẽ không bao giờ một lần gặp lại ở thế giới này, khi hai đứa ở hai chiều rất khác. Chỉ là, sau ngần ấy năm xa cách, tớ thật sự muốn trở về những kỷ niệm xưa kia, như thời thơ bé, tháng ngày tới trường và cả thanh xuân đã từng bên cạnh cậu.

Tớ nhớ những ngày còn bé, chúng ta thường đi bắt cào cào cho lũ chim sẻ nhỏ, đã từng đi qua khu rừng rậm rạp tìm mật ong, đã từng tắm hồ vào những ngày hè nắng nóng với đám bạn trong làng. Tớ vẫn còn nhớ những ngày đi học, cậu hay ghé qua nhà tớ, đứng chờ trước cổng, thỉnh thoảng đèo tớ đi vì đôi lần xe tớ bị hư. Cho đến mãi sau này, khi lên cấp ba chúng ta mới may mắn được học chung một lớp. Đó là năm tháng với tớ là tươi đẹp nhất.
Cậu còn nhớ không những ngày mùa đông như hôm nay, mưa giăng đầy trời và hàng cây muồng vàng đang mải mê trút lá, dưới những tán cây rậm rạp chúng ta đã đuổi theo đám lá khô, cố gắng nắm chúng trong tay mình và cùng ước những điều ước cho chúng ta sau này. Tớ nhớ những ngày đạp xe cùng cậu đến trường, con đường dài gần chục cây số nhưng chẳng bao giờ thấy mệt mỏi vì cả hai có quá nhiều câu chuyện để nói, để kể cho nhau nghe, về tương lai, về việc học hằng ngày... Đôi lần, cậu gói cho tớ vài quả xoài, quả ổi mang qua nhà cho tớ rồi cùng nhau ôn bài, cùng đọc vài cuốn sách mới hay chỉ đơn giản là ngồi nghe tớ kể thao thao chuyện trên trời dưới biển. Ngày đó chúng ta đã chọn về chung một trường đại học.
Rồi chúng ta lại được học chung một trường nhưng lại học khác khoa, tớ nhận ra chúng ta không còn vô tư như trước nữa. Cậu dành thời gian nhiều cho việc học, còn tớ lo cả việc học lẫn làm thêm. Những ngày tới giảng đường, tớ vẫn thường gặp cậu ở trước hành lang chờ đến giờ vào lớp, cậu cười và vẫy tay gọi tớ, những lần gặp nhau ngắn ngủi nhưng với tớ lại là điều quý giá. Có một lần, tớ và cậu đi chung chuyến xe về nhà, say sưa nói cho nhau biết bao dự định khi ra trường, công việc, khi chúng ta thành đạt rồi già đi. Hôm đó, chúng ta đã đi bộ một chặng đường dài, dưới hàng cây lả tả rơi những cánh hoa muồng vàng bỗng con đường trở nên bất tận. Cậu còn nhớ những điều cậu đã từng nói với tớ? Nhắc lại dùm tớ với. Đó là ngày cuối cùng tớ được nhìn thấy cậu. Cậu mãi mãi ở lại tuổi hai mươi, tuổi thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời.

Đã suốt mười năm nay, tớ chỉ mong một lần trong mơ được nhìn thấy cậu nhưng chẳng bao giờ tớ gặp cậu được một lần nào nữa. Tớ đã khóc mỗi lần nhớ tới cậu, nhớ những ngày tươi đẹp của chúng ta suốt mười mấy năm, nhớ đoạn đường năm đó, nhớ những câu nói của cậu khi xưa, ngày đó tớ đã cười thật nhiều. Giờ đây, chẳng biết cậu nơi kia còn nhớ hay đã quên, còn nhớ về những ngày đã cũ, có dõi theo tớ trong những tháng năm sau này. Đôi lần tim tớ vẫn nhói lên khi vô tình ai đó nhắc đến cậu, khi đi qua chốn cũ, hàng cây cũ, khu rừng cũ, bờ hồ năm xưa.
Ngày qua ngày, tớ dần trở nên bình thản, nhận ra mọi thứ xung quanh rồi cũng phải khác đi và nỗi nhớ đôi khi phải cất vào nơi sâu nhất. Tháng năm cứ bình lặng trôi, mong rồi một ngày chúng ta sẽ gặp lại, lúc đó hẳn tớ sẽ là một bà già đẹp lão, còn cậu mãi là người bạn tuổi hai mươi duy nhất trong cuộc đời mình. Lúc đó liệu rằng cậu còn nhận ra tớ hay không?
Chắc có lẽ cậu bây giờ là gió
Vô hình, vô định và vô tâm
Tớ vẫn mãi một mình đứng ngóng
Cả tuổi thơ năm ấy giữ trong lòng.
© An Nguyễn – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống













