Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cậu mãi mãi là một phần thanh xuân của tớ

2019-11-29 01:27

Tác giả: An Nguyễn


blogradio.vn - Ngày qua ngày, tớ dần trở nên bình thản, nhận ra mọi thứ xung quanh rồi cũng phải khác đi và nỗi nhớ đôi khi phải cất vào nơi sâu nhất. Tháng năm cứ bình lặng trôi, mong rồi một ngày chúng ta sẽ gặp lại, lúc đó hẳn tớ sẽ là một bà già đẹp lão, còn cậu mãi là người bạn tuổi hai mươi duy nhất trong cuộc đời mình.

***

Mùa thu tàn rơi theo những đám lá khô, bầu trời phủ lên chút khói sương của mùa đông xám xịt và những cơn mưa bất chợt kéo về trên con phố vốn đã đông người qua. Ở nơi xa xôi ấy cậu có nhận thấy mùa đông lạnh lẽo đang tràn về, có nhớ đến người bạn cũ năm xưa, có còn chút hoài niệm về chúng ta của một thời thơ ấu đã từng qua.

Có một điều tớ muốn kể với cậu, rằng hôm nay tớ đã âm thầm đi theo một chàng trai  trên hè phố chỉ để nhìn thấy hình bóng và khuôn mặt cậu qua một người hoàn toàn xa lạ. Tớ đã băng qua các dãy bậc thang của khu chợ đêm, len lỏi qua lớp lớp người đang nhộn nhịp, qua các gian hàng lưu niệm, những quán ăn nhỏ hẹp… Tớ đứng bên cạnh anh ta và lén nhìn, hình dung lại bóng hình cậu của nhiều năm về trước. Tớ biết mình đã làm một việc vô cùng xuẩn ngốc, hẳn cậu cũng nghĩ như vậy phải không? Tớ chỉ mong người ấy là cậu dẫu vẫn biết cậu không còn tồn tại. Tớ biết, rồi chúng ta mãi mãi sẽ không bao giờ một lần gặp lại ở thế giới này, khi hai đứa ở hai chiều rất khác. Chỉ là, sau ngần ấy năm xa cách, tớ thật sự muốn trở về những kỷ niệm xưa kia, như thời thơ bé, tháng ngày tới trường và cả thanh xuân đã từng bên cạnh cậu.

Tớ nhớ những ngày còn bé, chúng ta thường đi bắt cào cào cho lũ chim sẻ nhỏ, đã từng đi qua khu rừng rậm rạp tìm mật ong, đã từng tắm hồ vào những ngày hè nắng nóng với đám bạn trong làng. Tớ vẫn còn nhớ những ngày đi học, cậu hay ghé qua nhà tớ, đứng chờ trước cổng, thỉnh thoảng đèo tớ đi vì đôi lần xe tớ bị hư. Cho đến mãi sau này, khi lên cấp ba chúng ta mới may mắn được học chung một lớp. Đó là năm tháng với tớ là tươi đẹp nhất.

Cậu còn nhớ không những ngày mùa đông như hôm nay, mưa giăng đầy trời và hàng cây muồng vàng đang mải mê trút lá, dưới những tán cây rậm rạp chúng ta đã đuổi theo đám lá khô, cố gắng nắm chúng trong tay mình và cùng ước những điều ước cho chúng ta sau này. Tớ nhớ những ngày đạp xe cùng cậu đến trường, con đường dài gần chục cây số nhưng chẳng bao giờ thấy mệt mỏi vì cả hai có quá nhiều câu chuyện để nói, để kể cho nhau nghe, về tương lai, về việc học hằng ngày... Đôi lần, cậu gói cho tớ vài quả xoài, quả ổi mang qua nhà cho tớ rồi cùng nhau ôn bài, cùng đọc vài cuốn sách mới hay chỉ đơn giản là ngồi nghe tớ kể thao thao chuyện trên trời dưới biển. Ngày đó chúng ta đã chọn về chung một trường đại học.

Rồi chúng ta lại được học chung một trường nhưng lại học khác khoa, tớ nhận ra chúng ta không còn vô tư như trước nữa. Cậu dành thời gian nhiều cho việc học, còn tớ lo cả việc học lẫn làm thêm. Những ngày tới giảng đường, tớ vẫn thường gặp cậu ở trước hành lang chờ đến giờ vào lớp, cậu cười và vẫy tay gọi tớ, những lần gặp nhau ngắn ngủi nhưng với tớ lại là điều quý giá. Có một lần, tớ và cậu đi chung chuyến xe về nhà, say sưa nói cho nhau biết bao dự định khi ra trường, công việc, khi chúng ta thành đạt rồi già đi. Hôm đó, chúng ta đã đi bộ một chặng đường dài, dưới hàng cây lả tả rơi những cánh hoa muồng vàng bỗng con đường trở nên bất tận. Cậu còn nhớ những điều cậu đã từng nói với tớ? Nhắc lại dùm tớ với. Đó là ngày cuối cùng tớ được nhìn thấy cậu. Cậu mãi mãi ở lại tuổi hai mươi, tuổi thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời.

Cậu mãi mãi là người bạn thanh xauan của tuổi 20

Đã suốt mười năm nay, tớ chỉ mong một lần trong mơ được nhìn thấy cậu nhưng chẳng bao giờ tớ gặp cậu được một lần nào nữa. Tớ đã khóc mỗi lần nhớ tới cậu, nhớ những ngày tươi đẹp của chúng ta suốt mười mấy năm, nhớ đoạn đường năm đó, nhớ những câu nói của cậu khi xưa, ngày đó tớ đã cười thật nhiều. Giờ đây, chẳng biết cậu nơi kia còn nhớ hay đã quên, còn nhớ về những ngày đã cũ, có dõi theo tớ trong những tháng năm sau này. Đôi lần tim tớ vẫn nhói lên khi vô tình ai đó nhắc đến cậu, khi đi qua chốn cũ, hàng cây cũ, khu rừng cũ, bờ hồ năm xưa.

Ngày qua ngày, tớ dần trở nên bình thản, nhận ra mọi thứ xung quanh rồi cũng phải khác đi và nỗi nhớ đôi khi phải cất vào nơi sâu nhất. Tháng năm cứ bình lặng trôi, mong rồi một ngày chúng ta sẽ gặp lại, lúc đó hẳn tớ sẽ là một bà già đẹp lão, còn cậu mãi là người bạn tuổi hai mươi duy nhất trong cuộc đời mình. Lúc đó liệu rằng cậu còn nhận ra tớ hay không?

Chắc có lẽ cậu bây giờ là gió

Vô hình, vô định và vô tâm

Tớ vẫn mãi một mình đứng ngóng

Cả tuổi thơ năm ấy giữ trong lòng.

© An Nguyễn – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sự mạnh mẽ của chúng ta hôm nay đều từ những tổn thương mà góp lại

Sự mạnh mẽ của chúng ta hôm nay đều từ những tổn thương mà góp lại

Phải chăng tình yêu làm cho con người ta yếu đuối? Nếu như vậy không phải trong chúng ta ai cũng từng được yêu, cũng là người mang trong lòng những yếu đuối. Sự mạnh mẽ của chúng ta hôm nay đều là những phút yếu lòng, tổn thương mà góp lại.

Hiệu ứng ánh đèn sân khấu: Làm thế nào để giảm bớt sự tự ti?

Hiệu ứng ánh đèn sân khấu: Làm thế nào để giảm bớt sự tự ti?

Hiệu ứng ánh đèn sân khấu có tác động mạnh mẽ đến suy nghĩ của chúng ta theo hướng tiêu cực (xấu hổ) lẫn tích cực (tự hào). Do đó, việc tìm hiểu về khái niệm, tâm lý và cách giảm thiểu mức độ ảnh hưởng của hiệu ứng này giúp bạn bớt ngại ngùng và trở nên tự tin hơn trong mọi tình huống.

Phía sau em luôn có anh chờ

Phía sau em luôn có anh chờ

Liệu em có nhìn lại, Một người ở phía sau Một người luôn đứng đó Trông theo em từng ngày?

Xe ơi

Xe ơi

Những người thân chúng tôi có nhau trong tâm tưởng trong những kỷ niệm từng bên nhau. Những người thân chúng tôi có nhau trong niềm yêu thương và nỗi mong muốn những người thân của mình được hạnh phúc nhất.

Những rung động thanh xuân

Những rung động thanh xuân

Những rung động thuở học trò của tôi, đến nay mỗi khi nhắc lại nó vẫn còn nguyên xúc cảm. Giờ đây, tôi học trường Đại học khác cậu, cách cũng khá xa nhau, lại cũng chẳng liên lạc gì chính vì thế những cảm xúc lần đầu tiên tôi cảm nhận được dù là nhiều năm trôi qua nó vẫn mang dáng vẻ ấy, vẫn là màu sắc thanh xuân đầy hoài niệm.

Đi rồi về với anh (Phần 2)

Đi rồi về với anh (Phần 2)

Anh đã lựa một bó hoa linh lan thật đẹp, dù vụng về nhưng anh đã cố gắng gói thật cẩn thận từng lớp giấy, anh biết là em sẽ không chê anh đâu. Anh cũng đã lựa được một chiếc nhẫn mà anh nghĩ sẽ rất hợp với em, tay em trắng, mảnh khảnh và thuôn dài đeo chiếc nhẫn này lên sẽ hợp biết bao nhiêu.

Vẫn đợi em ở đó, bông hoa nhỏ của anh

Vẫn đợi em ở đó, bông hoa nhỏ của anh

Vẫn đợi em ở đó Bông hoa nhỏ của anh.

Người nắm vững quy tắc 4 'không' khó khăn nào cũng có thể vượt qua

Người nắm vững quy tắc 4 'không' khó khăn nào cũng có thể vượt qua

Nhắc đến điểm chung của những người thành công và siêu thành công có lẽ là không lãng phí thời gian vào những thứ không đưa họ đến gần hơn với mục tiêu đề ra. Để trở thành những nhân vật kiệt xuất, họ thường nói không với với 4 điều này nhằm tiết kiệm năng lượng của bản thân.

Ngoại thương

Ngoại thương

Chiều hè nóng như lửa đốt, ngoại nằm lại mãi mãi nơi lòng đất khô cằn. Gió nồm nam tạt qua khiến mũi tôi như nghẹt thở, mặt trời đun chín những giọt nước mắt còn đọng lại trên khóe mắt tôi. Rất nhiều năm về sau khi nhớ lại nụ cười của ngoại trước khi mất, tôi mới hiểu người đã dành đến hơi thở cuối cùng để đợi mẹ tôi về.

Anh thật lòng mong em luôn hạnh phúc

Anh thật lòng mong em luôn hạnh phúc

Anh không mong em sống một cuộc sống vô nghĩa, anh mong em có thể sống một cuộc sống tươi đẹp và đầy ý nghĩa,vậy là được rồi. Dù sau này không có ai bên cạnh thì em vẫn phải an tâm sống hết mình đi nhé, cô gái của anh.

back to top