Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cậu mãi mãi là một phần thanh xuân của tớ

2019-11-29 01:27

Tác giả: An Nguyễn


blogradio.vn - Ngày qua ngày, tớ dần trở nên bình thản, nhận ra mọi thứ xung quanh rồi cũng phải khác đi và nỗi nhớ đôi khi phải cất vào nơi sâu nhất. Tháng năm cứ bình lặng trôi, mong rồi một ngày chúng ta sẽ gặp lại, lúc đó hẳn tớ sẽ là một bà già đẹp lão, còn cậu mãi là người bạn tuổi hai mươi duy nhất trong cuộc đời mình.

***

Mùa thu tàn rơi theo những đám lá khô, bầu trời phủ lên chút khói sương của mùa đông xám xịt và những cơn mưa bất chợt kéo về trên con phố vốn đã đông người qua. Ở nơi xa xôi ấy cậu có nhận thấy mùa đông lạnh lẽo đang tràn về, có nhớ đến người bạn cũ năm xưa, có còn chút hoài niệm về chúng ta của một thời thơ ấu đã từng qua.

Có một điều tớ muốn kể với cậu, rằng hôm nay tớ đã âm thầm đi theo một chàng trai  trên hè phố chỉ để nhìn thấy hình bóng và khuôn mặt cậu qua một người hoàn toàn xa lạ. Tớ đã băng qua các dãy bậc thang của khu chợ đêm, len lỏi qua lớp lớp người đang nhộn nhịp, qua các gian hàng lưu niệm, những quán ăn nhỏ hẹp… Tớ đứng bên cạnh anh ta và lén nhìn, hình dung lại bóng hình cậu của nhiều năm về trước. Tớ biết mình đã làm một việc vô cùng xuẩn ngốc, hẳn cậu cũng nghĩ như vậy phải không? Tớ chỉ mong người ấy là cậu dẫu vẫn biết cậu không còn tồn tại. Tớ biết, rồi chúng ta mãi mãi sẽ không bao giờ một lần gặp lại ở thế giới này, khi hai đứa ở hai chiều rất khác. Chỉ là, sau ngần ấy năm xa cách, tớ thật sự muốn trở về những kỷ niệm xưa kia, như thời thơ bé, tháng ngày tới trường và cả thanh xuân đã từng bên cạnh cậu.

Tớ nhớ những ngày còn bé, chúng ta thường đi bắt cào cào cho lũ chim sẻ nhỏ, đã từng đi qua khu rừng rậm rạp tìm mật ong, đã từng tắm hồ vào những ngày hè nắng nóng với đám bạn trong làng. Tớ vẫn còn nhớ những ngày đi học, cậu hay ghé qua nhà tớ, đứng chờ trước cổng, thỉnh thoảng đèo tớ đi vì đôi lần xe tớ bị hư. Cho đến mãi sau này, khi lên cấp ba chúng ta mới may mắn được học chung một lớp. Đó là năm tháng với tớ là tươi đẹp nhất.

Cậu còn nhớ không những ngày mùa đông như hôm nay, mưa giăng đầy trời và hàng cây muồng vàng đang mải mê trút lá, dưới những tán cây rậm rạp chúng ta đã đuổi theo đám lá khô, cố gắng nắm chúng trong tay mình và cùng ước những điều ước cho chúng ta sau này. Tớ nhớ những ngày đạp xe cùng cậu đến trường, con đường dài gần chục cây số nhưng chẳng bao giờ thấy mệt mỏi vì cả hai có quá nhiều câu chuyện để nói, để kể cho nhau nghe, về tương lai, về việc học hằng ngày... Đôi lần, cậu gói cho tớ vài quả xoài, quả ổi mang qua nhà cho tớ rồi cùng nhau ôn bài, cùng đọc vài cuốn sách mới hay chỉ đơn giản là ngồi nghe tớ kể thao thao chuyện trên trời dưới biển. Ngày đó chúng ta đã chọn về chung một trường đại học.

Rồi chúng ta lại được học chung một trường nhưng lại học khác khoa, tớ nhận ra chúng ta không còn vô tư như trước nữa. Cậu dành thời gian nhiều cho việc học, còn tớ lo cả việc học lẫn làm thêm. Những ngày tới giảng đường, tớ vẫn thường gặp cậu ở trước hành lang chờ đến giờ vào lớp, cậu cười và vẫy tay gọi tớ, những lần gặp nhau ngắn ngủi nhưng với tớ lại là điều quý giá. Có một lần, tớ và cậu đi chung chuyến xe về nhà, say sưa nói cho nhau biết bao dự định khi ra trường, công việc, khi chúng ta thành đạt rồi già đi. Hôm đó, chúng ta đã đi bộ một chặng đường dài, dưới hàng cây lả tả rơi những cánh hoa muồng vàng bỗng con đường trở nên bất tận. Cậu còn nhớ những điều cậu đã từng nói với tớ? Nhắc lại dùm tớ với. Đó là ngày cuối cùng tớ được nhìn thấy cậu. Cậu mãi mãi ở lại tuổi hai mươi, tuổi thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời.

Cậu mãi mãi là người bạn thanh xauan của tuổi 20

Đã suốt mười năm nay, tớ chỉ mong một lần trong mơ được nhìn thấy cậu nhưng chẳng bao giờ tớ gặp cậu được một lần nào nữa. Tớ đã khóc mỗi lần nhớ tới cậu, nhớ những ngày tươi đẹp của chúng ta suốt mười mấy năm, nhớ đoạn đường năm đó, nhớ những câu nói của cậu khi xưa, ngày đó tớ đã cười thật nhiều. Giờ đây, chẳng biết cậu nơi kia còn nhớ hay đã quên, còn nhớ về những ngày đã cũ, có dõi theo tớ trong những tháng năm sau này. Đôi lần tim tớ vẫn nhói lên khi vô tình ai đó nhắc đến cậu, khi đi qua chốn cũ, hàng cây cũ, khu rừng cũ, bờ hồ năm xưa.

Ngày qua ngày, tớ dần trở nên bình thản, nhận ra mọi thứ xung quanh rồi cũng phải khác đi và nỗi nhớ đôi khi phải cất vào nơi sâu nhất. Tháng năm cứ bình lặng trôi, mong rồi một ngày chúng ta sẽ gặp lại, lúc đó hẳn tớ sẽ là một bà già đẹp lão, còn cậu mãi là người bạn tuổi hai mươi duy nhất trong cuộc đời mình. Lúc đó liệu rằng cậu còn nhận ra tớ hay không?

Chắc có lẽ cậu bây giờ là gió

Vô hình, vô định và vô tâm

Tớ vẫn mãi một mình đứng ngóng

Cả tuổi thơ năm ấy giữ trong lòng.

© An Nguyễn – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trăm năm bên nhau

Trăm năm bên nhau

Đôi mắt, tôi đang nhìn về phía trước và đang nhìn mọi người bằng chính đôi mắt trên trang giấy trắng của tôi ngay lúc này.

Niềm vui trọn tim anh

Niềm vui trọn tim anh

Ai cũng khen anh Cường, họ nói đúng là cha nào con nấy, là họ nói đến cái tâm của hai ba con anh Cường. Ba mất rồi giờ đến lượt con cũng mang hết tâm huyết và công sức để cuộc sống được sống thêm ý nghĩa và cuộc đời có thêm nhiều tình người rộng mở hơn.

Bạn đang che giấu cảm xúc?

Bạn đang che giấu cảm xúc?

Có những khoảng thời gian, chỉ cần chạm nhẹ vào kí ức cũng khiến chúng vụn vỡ. Dù có cố lờ đi thế nào thì vết thương trong tim vẫn ở đó, cảm xúc hỗn loạn ấy khiến bản thân rơi xuống khe vực bóng tối.

Ở lại hay ra đi

Ở lại hay ra đi

Ngắm nhìn anh - người thiếu niên em thương Cất lên khúc ca ấy Cùng hào vào mơ mộng em của em

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

back to top