Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân đi đâu mất rồi?

2019-11-21 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Thời thanh xuân ta sợ trôi qua nhất nay nhìn lại không biết thanh xuân của ta như thế nào. Lục lọi trong những mảng ký ức vụn vặt, ta thấy chiếc hộp cũ kĩ nằm im lìm trong góc trí nhớ tầm thường đến không ai hỏi han.

***

Mùa hè, cái nóng bức người đến ngộp thở. Tiếng ve râm ran trên những vòm cây, chùm phượng vĩ khoe mình trong nắng rực rỡ đến lạ kỳ. Tụi tôi vẫn ngày ngày đều đều dưới cái nắng mà đạp xe đến trường. Thời gian này đã bước vào kỳ nghỉ hè, sân trường như rộng hơn hẳn. Năm cuối cấp ai cũng khẩn trương chuẩn bị cho kỳ thi. Không khí lớp học căng thẳng hơn rất nhiều. Chúng tôi vẫn cặm cụi đèn sách mỗi ngày.

Tiếng trống giòn giã vang lên. Ngày thi đã đến. Rất nhiều năm về sau tiếng trống ngày hôm đó vẫn giục giã trong tôi. Giấc mơ, hoài bão mỗi chúng tôi mang theo ngày hôm đó dần dần theo tháng năm phai nhạt đi nhưng không khí ngày ấy thì không phai nhòa. Cảm giác hồi hộp xem chút lo lắng lại mong chờ len lỏi trong từng người chúng tôi. Ánh mắt, vẻ mặt của từng người khi đề  thi phát xuống.

Về sau tôi không còn được nghe thấy tiếng trống trường quen thuộc nữa. Cuộc sống vẫn tiếp tục. Mỗi người đều phải tự bước đi và tự chịu trách nhiệm với cuộc đời của chính mình. Cuộc sống vốn chẳng dễ dàng gì nhưng ta không thể vượt ra ngoài nó, chỉ có thể cố gắng mà vượt qua mỗi ngày. Đối với tất cả những điều ta không thể nói đều có thể dùng giấy bút ghi lại. Khi nhớ ai đó có thể viết thư tay hay gửi vào gió lời muốn nói mà chẳng nên câu. Mỗi ngày chính là mỗi ngày. Dù mệt mỏi, khổ đau, bàn chân đầy vết thương vẫn phải bước đi bởi nếu không bước đi bạn chẳng còn cách nào khác.

Thanh xuân đi đâu mất rồi?

Năm đó, thầy ra đề bài làm văn: "Hãy tưởng tượng 20 năm sau em quay lại trường. Viết về ngày hôm đó”. Tôi cũng không nhớ khi đó tôi đã làm bài văn đó như thế nào, tôi tưởng tượng ra điều gì nhưng hôm nay quay lại, tôi chẳng có gì, chỉ còn lại những mảnh vụn kí ức chắp vá vẫn theo mỗi bước đi. Ngày đó có lẽ là tưởng tượng hoặc đó là mong ước của tôi. là ước mơ, là hoài bão; là điều mà có lẽ tôi đã từng nghĩ mình sẽ trở thành, sẽ cố gắng trở thành. Bây giờ nghĩ lại có lẽ đề bài lúc đó không phải là tưởng tượng mà chính là tương lai mong muốn trở thành. Tương lai của ngày hôm đó đã đến, nhưng điều ngày hôm đó viết ra lại không còn nhớ, mong ước, hoài bão cũng phai nhạt dần. là do tháng năm bào mòn hay bản thân đã thay đổi. Do tác động xã hội, vì cơm áo gạo tiền mà đè nén con người ta đến vỡ vụn từng giấc mơ hay chinh ta vốn không đủ kiên định và mạnh mẽ giữ điều đúng đắn đến cuối cùng?

Cuộc đời là một dãy những điều giá như và sự lựa chọn. Dù có muốn hay không ta cũng không thể thoát khỏi bàn tay tạo hóa. Mỗi người chúng ta chỉ như Tôn Ngộ Không trong lòng bàn tay Phật Tổ. Dù cho ta có bay nhanh cỡ nào, thần thông ra sao, tinh anh thế nào đi chăng nữa ta cũng mãi mãi chỉ nằm gọn tỏng lòng bàn tay tạo hóa. Cũng vì miếng cơm manh áo mà mỗi ngày đều dày vò chính mình, giục giã chính mình: Cố lên. Hôm nay cố gắng để sau này an nhàn. Nhưng liệu có đúng không?

Thời trẻ bạn bươn trải vì gây dựng tương lai, muốn có một mái ấm hạnh phúc. Khi kết hôn rồi, bạn lại nghĩ ta phải tích góp cho tuổi già, con cái ta mà chống chọi với đời. Khi con cái trưởng thành ta lại lo cho tương lai chúng, rồi lo cả sau khi ta xa đời. Nỗi lo cứ liên tiếp nhau mà giục ta nhưng lại chẳng cho ta kẽ hở mà thở mà biết rằng cuộc đời này ta vốn chẳng có gì.

Ta lao đi để cho xứng đáng với thanh xuân, bất chấp mà làm việc, bất chấp mà đánh đổi. tuổi trẻ chẳng có gì, chỉ có sức lực và thời gian. Ta dùng hết nó, ta không muốn lãng phí, ta sợ nó trôi qua. Ta sợ người ta nói. Ta sợ không có gì. Ta sợ phải tay trắng, sợ thiếu thốn thiệt thòi hơn người khác, sợ về già không có gì, sợ khi xa đời không có lấy một nấm mồ tử tế. Ta cứ nghĩ về nó. Chớp mắt quay qua ta đã già mât rồi. Nhìn lại cuộc đời mình ta lại thấy trống rỗng đến đáng thương.

Thời thanh xuân ta sợ trôi qua nhất nay nhìn lại không biết thanh xuân của ta như thế nào. Lục lọi trong những mảng ký ức vụn vặt, ta thấy chiếc hộp cũ kĩ nằm im lìm trong góc trí nhớ tầm thường đến không ai hỏi han. Từng mảng bụi được gột rửa gương mặt thanh thoát, tươi trẻm nụ cười hồn nhiên, ánh mắt trong sáng hiện ra trước mắt ta. Ta thấy quen thuộc quá nhưng lại cũng xa xôi quá. Ta đưa tay ra nắm lấy nhưng chợt vụt mất, tiếng cười trong trẻo ấy vẫn vang vọng quanh ta. Ta cố níu kéo, cố chạy theo gương mặt ấy càng trở nên nhạt nhòa hơn. Ta đưa tay chụp lấy bóng hình mờ ảo ấy, bất chợt một gương mặt dữ tợn, nhăn nhó, già nua, gớm ghiếc xuất hiện. Ta sợ hãi lùi lại đến khi nhìn lại đã không còn thấy gương mặt thanh thuần ban đầu đâu nữa, ta gào thét, cố chạy thật nhanh đuổi theo bóng hình thanh thuần đó, nhưng mỗi bước đi những gương mặt già nua gớm ghiếc xuất hiện càng nhiều hơn, bủa vây lấy ta khiến không cách nào thoát được. Bừng tỉnh khỏi giấc mộng, tự hỏi lòng mình: Thanh xuân đi đâu mất rồi?

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

Tháng năm hướng về một người

Tháng năm hướng về một người

Tôi biết! Tôi không xinh, không vui tính, không giỏi giang. Tôi là người bình thường nhưng tôi cũng xứng đáng yêu một ai đó mà.

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Tính ra thì thời gian bạn thực sự dành cho bản thân ít ỏi đến đáng thương, đến nỗi đếm được trên đầu ngón tay. Vậy tại sao lại phải vội vàng đi tìm một người để yêu mà quên mất một người đang cần được bạn yêu thương ở ngay trước mắt - Đó là chính bản thân bạn cơ chứ!

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Anh không đáp ngay mà nhìn cô, vừa khít ánh nắng bên ngoài lọt qua khe cửa làm cho những hạt bụi trong không khí như phát sáng lấp lánh, chiếu lên khuôn mặt cùng mái tóc Thùy Anh. Cảnh tượng vừa êm dịu vừa ấm áp.

20 điều

20 điều "thô nhưng thật" cần hiểu sớm để đường đời bớt chông gai, thành bại và phúc họa cũng từ đây mà ra

Trưởng thành thật sự là khi hiểu được 20 điều dưới đây. Bạn thấm nhuần được bao nhiêu?

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Hỏi cả bản thân em, sau này không có anh thì em phải chống đỡ thế nào đây. Em đã quen ngày nào cũng nhắn tin với anh, có chuyện gì cũng kể với anh, nhìn thấy gì cũng nghĩ tới anh, thấy quán ăn nào cũng ghi lại để sau này đi với anh… Nhưng làm gì có sau này nữa.

Nếu ngày đó em ơi ta có thật

Nếu ngày đó em ơi ta có thật

Nếu ngày đó ta bên nhau xa lạ Không đi chung chuyến ga nhỏ cuối ngày Không nhìn em đôi mắt biết lung lay Đâu cay đắng mảnh hồn anh tuyệt vọng

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 2)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 2)

Anh đang chăm chú nghe thì bất chợt lại nhìn trúng đôi mắt cô, lại vô tình bị nó thu hút. Không biết cô có phát hiện ra bản thân mình có đôi mắt rất đẹp hay không, long lanh như chứa đựng ánh sáng của thế giới xung quanh.

back to top