Phát thanh xúc cảm của bạn !

Kí ức nào còn tồn tại trong anh?

2019-12-04 01:30

Tác giả: An Nguyễn


blogradio.vn - Em tự hỏi bản thân mình về những ngày tháng khi xưa ấy, em đã chờ đợi, đã cố gắng, đã hi vọng nhưng trong anh đã nghĩ điều gì? Liệu rằng em còn tồn tại trong suy nghĩ của anh?

***

Em đã chẳng hiểu điều gì cho đến hiện tại, khoảng cách giết chết tình yêu giữa chúng ta hay lòng anh đã không còn hướng về em nữa? Khi trong em có trăm ngàn câu hỏi thì anh mãi lặng im, không một sự đáp hồi. Em sợ những gì đã qua, sợ những kỉ niệm tươi đẹp làm em gục ngã, sợ nhìn thấy lối cũ quen thuộc nơi chúng ta từng qua, sợ quán quen từng gặp gỡ. Em sợ cả tiếng còi tàu vang lên trong đêm tối ngang qua khu chợ cũ, tiếng rền vang mỗi lần tàu lăn bánh lại gợi cho em nỗi nhớ về anh, về ngày anh rời xa nơi em mang theo hành trang một tương lai đầy hứa hẹn, chỉ có em ở lại chơ vơ bên ga tàu hoang vắng giữa tịch mịch của đêm và gió. Em sợ tất cả những gì đã từng thuộc về anh, sợ rồi sẽ đến một ngày kết thúc, nếu anh không về lại chỉ có em một mình lang thang nơi thành phố xa lạ này mà quặn thắt tâm can.

Sau cùng, em đã chọn rời bỏ con phố đầy thương yêu giữa chúng ta chỉ mong vơi cạn đi nỗi buồn còn sót lại hoặc sẽ tốt hơn nếu lãng quên tất cả, quên đi kí ức đầy tươi sáng, tháng ngày em ngỡ mãi hạnh phúc bên anh. Trên con phố đông người qua lại, em vẫn thấy tim mình lạc lõng, xót xa cho câu chuyện của đôi mình. Em lạc bước trên bờ hồ in sắc màu của đêm huyền diệu, lắng nghe tiếng rì rầm từng đợt sóng vỗ dưới chân cầu, chợt nhận ra lòng mình xơ xác như ngọn cỏ lau mọc bên bờ bến vắng, như cỏ dại chốn hoang vu, kỉ niệm như những mảng màu xám xịt phủ kín lên tâm trí, ngỡ đã từng quên, ngỡ đã thật quên mà nay chỉ một điều vô tình bắt gặp trên hè phố lại chảy về như thác lũ nhường này.

Kí ức nào còn tồn tại trong anh?

Em tự hỏi bản thân mình về những ngày tháng khi xưa ấy, em đã chờ đợi, đã cố gắng, đã hi vọng nhưng trong anh đã nghĩ điều gì? Liệu rằng em còn tồn tại trong suy nghĩ của anh? Cuối cùng, nhìn lại điều khiến em thương nhất lại chính bản thân mình, có lẽ vì em khờ dại, vì em tin tuyệt đối vào anh mà đặt yêu thương dành trọn, tin anh sẽ trở lại và đắp xây một cuộc sống  trọn vẹn, đủ đầy. Vậy là chúng ta kết thúc một câu chuyện tình không chỉ bởi khoảng cách xa xôi mà là khoảng cách nơi con tim mình không còn thuộc về nhau nữa.

Nếu có thể quay lại một lần, em chỉ mong chúng ta như những người xa lạ, chưa từng gặp và chưa bao giờ quen. Mong tháng ngày dài rộng thênh thang dần xóa tan hình bóng anh để em có thể nguôi ngoai đôi chút, những kí ức không thể quên sẽ phai nhạt dần và anh sẽ chẳng còn hiện hữu trong lòng em thêm một lần nào nữa. Mong tâm mình sẽ bình thản và em sẽ an yên với cuộc sống sau này.

Rồi ngày mai nếu anh trở lại, em sẽ không chọn đi cùng anh bên cạnh đời mình. Em cũng chẳng dám đánh cược thanh xuân của mình cho một người vô tâm đã rời bỏ em ở một nơi xa lạ và lãng quên em nhanh như ánh sao băng lóe lên trên bầu trời đêm u tối. Dù sao đi nữa, chúng ta đã chẳng còn nhau, khi tay đã rời tay chẳng mong ngày gặp lại, mong cầu chi xa xôi. Khi con tim chẳng còn bồi hồi về chuyện cũ, người xưa, nếu chúng ta sau này gặp lại hãy xem như người lạ chưa từng quen và bước qua nhau như chưa bao giờ tồn tại hai chữ “Từng thương”.

© An Nguyễn - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Này em, chúng ta của sau này sẽ như thế nào?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.

Lối nhỏ cậu đi

Lối nhỏ cậu đi

Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

back to top