Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trà sữa cho tình đầu! (Thì thầm 333)

2014-02-16 09:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Có vẻ như Đông đã nhuộm màu rõ nét hơn trên những con đường nhỏ, những cơn gió lạnh như thắt chặt bàn tay của đôi tình nhân trẻ, trái tim họ sẽ thấy ấm áp hơn trong một mùa đông dài. Tình yêu của họ giống như một cơn gió mới, tuy chưa tinh khôi nhưng có chút gì đó của một mùa khác, cứ như gió đã qua nhưng miền sa mạc vẫn còn hậm hực sức nóng của cơn bão cát.



Không có gì tuyệt hơn là vào mỗi sáng tinh khôi hay những buổi chiều mộng mơ, yên tĩnh, khi chào đón một ngày mới an lành hay tạm biệt một ngày dài, mỗi phút giây lắng lại, ta đều cảm thấy chúng thật có giá trị.
Linh cũng vậy, cô thích mỗi sáng đạp xe giao hoa cho từng nhà theo yêu cầu, sau đó cô muốn tự mình thưởng thức tách trà sữa nóng ở Chong Chóng quán quen thuộc, cạnh một cái hồ nước trong xanh, thư thái thả hồn vào sóng.

Chiều đông, gió lạnh thổi bay bay những lọn tóc vàng xoăn quấn rít vào cổ cô, rồi buông lơi theo làn gió, mưa lất phất điểm lên mái tóc mềm từng hạt long lanh như sương đêm. Xoa xoa đôi tay và cầm tách trà nóng lên, Linh cảm nhận thời gian đang ngưng đọng trên làm khói của trà sữa hay trên những gợn sóng ngoài hồ kia. Cảm giác muộn phiền của một ngày dài chúi mình bên góc thư viện không còn nữa, tháo nhẹ cặp kính dày cộm, Linh như cởi bỏ một cọng tròng mệt mỏi, phiền phức.

Đan tay vào nhau, Linh hướng mắt ra xa , ngắm những hạt mưa rơi tõm xuống mặt hồ rồi vỡ òa ra như những hạt ngọc xinh. Một chút yên tĩnh giữa chốn ồn ào khiến tâm hồn cô trở nên nhẹ nhõm. Cô không còn cảm thấy áp lực học hành dồn lên căng như hai dây đàn, không còn thấy các dây thần kinh chạm xẹt vào nhau khiến cô đau đầu nữa. Phải cần những phút giây cho riêng mình để cảm nhận, để làm mới ý nghĩ và hành động của bản thân.

Như chợt nhận ra điều gì lạ lùng lắm, cô thốt lên thành tiếng “ Hura!Ta sẽ đi theo ý nguyện con tim, khó khăn mấy cũng phải vượt qua”.

-    Great! Good idea!

Như một phản xạ, Linh giật mình ngước lên nhìn. Đấy là một chàng trai mặc bộ đồ màu cam, mũi cao, đôi mắt xoáy sâu vào cô một cách bí hiểm. Linh có chút gì đó run sợ, bởi đây là một trong những lần ít ỏi cô phải tiếp cận với con trai, cô gét lũ con trai bốc đồng, nghịch ngợm và ga lăng hão. Dù thế, cô vẫn hắng giọng:

-    Gì thế? Cậu biết tôi nghĩ gì ư?

-    Vui lòng cho tôi ngồi xuống đã, và thật sự không phiền về điều đó chứ?

-    Về điều gì? Linh tảng lờ câu hỏi.

-    Về tất cả?!

Trên môi Màu Cam xuất hiện nụ cười nửa miệng bí hiểm. Một ánh mắt, nụ cười và với cái tên bí hiểm, những chuỗi suy đoán nhập nhằng bắt đầu dấy lên trong suy nghĩ cô.

 Chiều rơi nhẹ trong làn mưa ẩm ướt,tâm trạng Linh cũng đang ẩm ướt, vì Màu Cam. Linh chẳng thể nào gọi cái tên nào thích hợp hơn với cậu ta sau lần chạm mặt đó,mà Cô cũng không gặp lại cậu ta lần nào kể từ chiều mưa hôm đó, có chút gì đó nuối tiếc, phải chăng là một cái tên? Cô gạt phắt cái ý nghĩ điên rồ và quay lại những quy luật của môn triết khó gặm, đang lơ mơ sau những kiến thức ngổn ngang, tim cô như rụng ra khi ai đó đập nhẹ vào cánh tay. Lại là cậu ta, như ma ám, cứ lúc nào cô chăm chú vào cái gì đó thật lâu, thật nhập tâm thì cậu ta tới và phá hỏng nó.

-    Tôi không nghĩ và cũng không muốn gán cho cậu cái biệt danh “kẻ phá đám” đâu Màu Cam ạ.

-    Cái gì mà kẻ phá đám với màu cam ở đây chứ, tôi có tên đầy đủ đấy, Hưng là tên của tôi.

-    Thật ngạc nhiên, cậu là Hưng, nhưng nó chẳng liên quan gì tới tôi cả, cậu đến với trang phục màu cam, thì tôi ấn tượng, tôi đặt tên cậu là Màu Cam, và giờ thì cậu lại phá đám tôi, thì dĩ nhiên cậu sẽ là…

Chưa nói dứt câu, Hưng đặt nhẹ lên má Linh một nụ hôn rồi nháy mắt tinh nghịch “ừ thì Màu Cam, tôi cũng thích tên đấy, vậy cứ gọi tôi là Màu Cam nhé, tối tôi sẽ chờ cậu ở quán cũ, nhớ đến nhé cô bé!”

Gì chứ, đúng là đồ trời đánh, Linh chẳng quen gì cậu ta, và chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mọi thứ đang xoay vần thật nhanh mà Linh chưa được giải đáp thắc mắc nào.

Tối hôm đó, Linh vẫn ì ạch bên cái ti vi và gói snach khoai tây, không phải cô thích cho người ta leo cây mà cô chẳng có lí do gì phải đến cả.

Sáng hôm sau, vẫn như thói quen đã cũ, cô giao hoa và tới lớp học bình thường, nhưng có chuyện gì đó bất thường trong lớp học, Linh có cảm giác gì đó bất an. Như dự đoán,cả lớp đổ dồn ánh mắt về Linh, cái Nga ngồi cạnh nhéo tay Linh hướng về phái bảng, một dòng chữ thật to “tớ thích cậu, Linh ạ?”. Ai cơ?, Có thể là nhầm lẫn, nhưng cả lớp mỗi một tên Linh, và như hiểu chuyện, Linh ấm ức xóa hết dòng chữ rắc rối đó. Cả lớp xì xào về dòng chữ, riêng Linh, cô đang có ý nghĩ trả thù tên Màu Cam đáng ghét.



Linh chẳng còn tâm trí nào nghĩ về bài học hôm nay nữa, cô định về nhà nhưng lại rẽ vào Chong Chóng quán quen thuộc, và radio đang phát một bản balat ngọt ngào. Trà sữa lạnh, hôm nay cô có nhã hứng uống lạnh.

-    Trà sữa nóng của Linh đây.

-    Ơ, anh nhầm à, tôi gọi lạnh cơ mà. Cô nói nhưng mắt chẳng thèm rời khỏi mặt hồ.

-    Trời lạnh thì cô nên uống nóng, nó sẽ tốt cho sức khỏe của cô. Mà ngoài kia có gì thu hút cô vậy?

-    Câu hỏi khiến Linh đưa mắt về đối tượng “là cậu?”

-    Người cho tôi sự tình cờ là cậu, người hôn trộm lên má tôi là cậu, người viết những dòng chữ rắc rối là cậu, và người đưa ly trà sữa nóng cho tôi cũng là cậu? Cậu là ai và vì sao cứ gây rắc rối cho tôi vậy?

-    Tôi là người thích cậu, là người để ý tới cậu ngay từ khi cậu bước chân lần đầu vào quán và tôi là chủ quán Chong Chóng nhỏ này.

Đi hết ngạc nhiên này tới ngạc nhiên nọ, cái quán yêu thích của cô sao lại có ông chủ trẻ như vậy, mà cô cũng chưa bao giờ thấy cậu ta trong vai trò là chủ quán cả.

-    Sao vậy, cô không tin ư, người kia là chú Hùng, tôi còn phải đi học nên giao cho chú ấy trông coi quán nên cô tới đây không gặp tôi là đúng rồi.

-    Thế sao cậu lại để ý tới tôi, tôi có gì lạ lắm sao?

-    Không lạ, nhưng không phải không thú vị, ngay lần đầu tiên bước vào quán, cô đã chọn cho mình không gian mà không mấy ai lựa chọn chỗ đấy, riêng chỗ đấy chỉ có tôi hay ngồi và hầu như không ai thích, thế nhưng, cô đã chọn nó, và không chỉ một lần, những lần sau cô tới cũng chỉ một chỗ duy nhất và cái cách cô tháo kính ra và nhấm nháp vị ngọt của trà sữa rồi thả mình trên chiếc ghế khiến tôi thấy thích, tôi không hiểu cô đang nghĩ gì nhưng dường như cô rất thích chỗ của tôi.

-    Chỗ của anh? Rõ ràng chỗ tôi đang ngồi có đề tên của anh đâu, làm sao tôi biết được chứ, chỉ là sự ngẫu nhiên, tôi thích nó, vậy thôi.

-    Cô thích nó, và tôi thích cô, tôi thấy vui khi biết cô học chung trường với tôi, và cô cũng thế chứ.

-    Và như thế là anh thích làm gì với tôi thì làm, tự ý hôn tôi, tự ý thay đổi cảm xúc của tôi, anh nghĩ như thế là tốt ư?

-    Tôi chỉ muốn cô sẽ ấn tượng về tôi, cô không giận tôi chứ?

Khuôn mặt làm như ân hận của Màu Cam khiến Linh không còn để tâm tới chuyện vụn vặt xảy ra trước đó nữa, cô buông nhẹ nụ cười, thật hồn nhiên.

Sau những chuỗi ngày dài trò chuyện và tìm hiểu, Linh đã quyết định mở cửa trái tim cho Hưng bước vào, nhưng chưa một lần Linh gọi tên Hưng, bởi vì Linh thích Màu Cam, một cái gì đó ấn tượng cho sự khởi đầu.

Có vẻ như Đông đã nhuộm màu rõ nét hơn trên những con đường nhỏ, những cơn gió lạnh như thắt chặt bàn tay của đôi tình nhân trẻ, trái tim họ sẽ thấy ấm áp hơn trong một mùa đông dài. Tình yêu của họ giống như một cơn gió mới, tuy chưa tinh khôi nhưng có chút gì đó của một mùa khác, cứ như gió đã qua nhưng miền sa mạc vẫn còn hậm hực sức nóng của cơn bão cát.

  • Thì thầm được gửi từ bạn Nhung Vũ

Mời bạn lắng nghe thì thầm Cảm ơn anh đã đến bên em!

Thì thầm số 333 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.





Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Đôi khi tôi thấy địa cầu này chỉ đơn giản là một không gian tọa độ và cuộc đời mỗi người là một phương trình. Nếu xét như thế thì hai chữ "nhân duyên" chính là mối tương quan giữa phương trình này với phương trình khác. Nghe vĩ mô quá nhỉ?

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

back to top