Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình yêu – chất độc vị ái

2025-11-20 20:25

Tác giả: Cái Linh


blogradio.vn - Người ta thường nói, sau một lần tan vỡ, con gái sẽ biết cách từ chối tình yêu tiếp theo. Tôi không cười vì sự ngây thơ ấy, mà cười vì chính mình đã quá “già”. Đến một độ tuổi nào đó, tình yêu có cũng được, không có cũng chẳng sao. Có duyên thì gặp, không cưỡng cầu.

***

Tôi từng đọc được trong kinh phật thế này: giai đoạn con người tiếp xúc với tình yêu là khi đó mọi thứ trở nên phức tạp nhất, hạnh phúc có, khổ đau có.

Chúng ta thực sự phải công nhận điều đó chẳng hề sai đúng không? Khi những bộ phim huyền huyễn về đạo trời, muốn được thăng cấp tiên nhân phải xuống trần gian lịch kiếp, cái gọi là lịch kiếp là phải trải qua những nỗi khổ của con người. Khi trải qua rồi, họ về lại nơi tu tiên thì chẳng còn kí ức nào ở phàm trần mà họ còn nhớ nữa. Vì có một loại thuốc khiến họ có thể quên đi, nói thế thì sức chịu đựng của thần tiên cũng chẳng bằng con người. Ít ra thì chúng ta can đảm hơn họ vì chấp nhận sống với nỗi đau khổ đó mà không hề quên đi.

Nói vui thế thôi, chứ nếu chúng ta có loại thuốc đó thì ai lại muốn ôm nỗi đau đó sống đến cuối đời chứ. Thật ra, ta chấp nhận nó vì ta biết thế gian này chẳng tồn tại liều thuốc ấy, càng không có lựa chọn quên đi. Nếu là con người thì “ái tình” là điều chúng ta chẳng thể tránh được, bắt buộc phải trải qua. Có lẽ, ít nhất trong lòng mỗi người sẽ có một bóng hình mà chúng ta ước rằng mình chưa từng gặp gỡ họ. Vì họ mang đến hạnh phúc, nụ cười, cảm giác yêu thương, gọi là tình yêu.

Tuy nhiên, hàng ngàn sự hạnh phúc lại chẳng xoa dịu hàng vạn nỗi đau do chính tình yêu mang đến. Nếu có thể miêu tả “tình yêu” của kiếp người bằng những ngôn từ nào, chắn chắn nó được gọi là “chất độc vị ái”. Là chất độc xâm nhập vào chính chúng ta khi nào cũng chẳng hay biết, nhưng khi biết đã quá muộn màng để thoát ra. Một cô gái bình thường chẳng thấy chăm sóc sắc đẹp, không hay chăm chút từng món đồ trên người, lúc nào cũng bình thản, nụ cười ít khi trên môi nhưng bỗng một ngày bạn nhìn thấy mặt cô ấy rực rỡ, hồng hào, nụ cười mang trên môi. Sự rực rỡ ấy chính là biểu hiện rõ nhất của tình yêu, thật ra “chất độc vị ái” có thuốc giải. Bạn đoán được thuốc giải đó ở đâu có bán không? Là chính mình tự tạo ra, chứ trên đời này sẽ không có một loại thuốc giải nào cho tình yêu.

Người ta thường nói, sau một lần tan vỡ, con gái sẽ biết cách từ chối tình yêu tiếp theo. Tôi không cười vì sự ngây thơ ấy, mà cười vì chính mình đã quá “già”. Đến một độ tuổi nào đó, tình yêu có cũng được, không có cũng chẳng sao. Có duyên thì gặp, không cưỡng cầu.

“Yêu đủ” – thực ra là một cụm từ không tồn tại. Thế nào là đủ? Không phải một trăm mới đủ; đôi khi chỉ một thôi cũng đã quá đủ. Còn “yêu thiếu” lại càng vô nghĩa. Tình yêu vốn chẳng bao giờ thiếu, vì bạn đã cho đi tất cả. Yêu đến mức đánh mất bản thân thì làm gì còn thiếu, nhưng nó vẫn không gọi là đủ.

Tình yêu, suy cho cùng, luôn phức tạp và khó nắm bắt. Nó chẳng có định lý nào, cũng không có biện pháp nào để giải quyết. Tôi không dám nhận mình là người yêu nhiều, càng không dám nói có kinh nghiệm, và chắc chắn chẳng phải chuyên gia tư vấn. Tôi chỉ là một kẻ ôm lấy những nỗi đau mà tình yêu để lại, rồi lặng lẽ đợi chờ thời gian đến mang đi.

Có bao giờ bạn tự hỏi, điều gì sẽ còn lại sau tất cả những yêu thương và tổn thương?

Với tôi, đó chỉ là… sự dịu dàng.

Tôi gặp anh trong một ngày mưa nặng hạt, gió gào thét như muốn cuốn cả thế giới đi mất. Tay anh cầm ô, lặng lẽ bước đến bên tôi. Giữa bão giông, dáng anh bình thản đến lạ. Chiếc ô ấy che hết mọi nỗi gió mưa, để tôi nhận ra: vẫn có nơi có nắng, có sự ấm áp, và cả cầu vồng.Nhưng khi ấy, tôi chẳng có gì để trao cho anh. Không tình cảm, không niềm tin, chẳng còn hy vọng. Tôi chỉ còn lại một sợi tơ dịu dàng mỏng manh.

Có lần, anh hỏi tôi: “Nếu sự dịu dàng cuối cùng em dành cho anh không còn nữa, em sẽ thế nào?” Tôi chỉ ôm anh thật chặt, im lặng.

Hôm nay, tôi đi ngang qua những nơi từng gắn liền với chúng tôi – con phố, công viên, quán ăn, tiệm trà… Tất cả đều chứng kiến tôi trưởng thành và yêu anh. Nhưng từ nay, tôi sẽ không quay lại nữa. Tôi sợ vạn vật sẽ khẽ hỏi: “Anh ấy đâu rồi? Sao không dẫn đến nữa, để chúng tôi còn được thấy nụ cười và ánh mắt chỉ dành cho một mình anh?” Đến cả cây cối cũng từng nhìn thấy tình yêu tôi đã trao – sự che chở mong manh bằng sợi tơ dịu dàng cuối cùng. Chỉ tiếc, người lại chẳng trân trọng điều đó.

Đó là câu trả lời tôi dành cho anh. Tôi sẽ ôm lấy nỗi đau, rồi chờ thời gian đến mang đi. Còn những hạnh phúc, tôi sẽ giữ lại… cho đến khi bộ nhớ không còn chỗ để lưu trữ nữa.

“Sau tất cả, tình yêu để lại cho tôi không phải là đủ hay thiếu, mà chỉ là sự dịu dàng – mong manh nhưng vĩnh viễn.”

© Cái Linh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Em Không Muốn Làm Người Thứ Ba | Blog Radio

Cái Linh

silent

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.

Bên kia thế giới

Bên kia thế giới

"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.

back to top