Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bầu trời nơi em

2023-09-13 05:30

Tác giả: Cái Linh


blogradio.vn - Em không tin thời gian sẽ chữa lành vết thương và năm tháng sẽ khiến em không còn nhớ đến anh. Vết thương rồi sẽ lành chỉ là sẹo vẫn còn đó, vị trí trống bên cạnh sẽ có người ngồi, bầu trời nơi nào vẫn sẽ có hai màu. Quên hay không quên cũng do một ý nghĩ.

***

Bầu trời nơi em

Rồi ta lại yêu,

Yêu người mới,

Rồi ta lại nhớ,

Nhớ người ta yêu đã cũ.

 

Những năm tháng không có nhau, chẳng biết người ấy sống thế nào, trải qua những gì? Có còn nhớ đến một cô gái đã từng yêu bằng cả sinh mạng? Chắc hẳn đã quên từ lâu rồi, vì ngay từ đầu tìm mãi mãi cũng chẳng thấy vị trí của mình nơi nào trong tim anh.

Dòng người lướt qua, năm tháng dần trôi, anh đã có người mình yêu chưa? Những câu hỏi hỏi xong cũng chẳng bao giờ biết đáp án. Có những ngày chạy xe chầm chậm trên đường nơi nơi đều là người, em đã nghĩ đến những chuyện đã qua trong cuộc đời của em. Câu chuyện đấy chẳng có một quy luật nào cả, mục tiêu đặt ra cũng chẳng thể hoàn thiện, chỉ biết tồn tại chứ không biết sống. Cuộc sống đó không phải vì anh mà như vậy, mà vì những thứ nặng nề ở xã hội ngoài kia đã chèn ép lên đôi vai em. Những người đến rồi đi trong những năm em không còn điên cuồng một tình cảm với anh, họ đến vì nhất thời, vì thứ mới lạ, vì cần một người vợ ở nhà ngoan ngoãn nghe lời và cũng có người đến vì nhu cầu của họ. Và cũng có người ngu ngốc như em đến thương em thật lòng, đôi khi em cũng muốn mình thực sự giản đơn một xíu, vô tư một chút để đời an nhiên hơn hạnh phúc dễ dàng hơn.

Có một khoảng thời gian người đến nhiều vô số nhưng chẳng ai khiến em có cảm giác yêu, chỉ duy nhất điều đó là không có, ngoài ra họ trân trọng em hơn em. Gần đây em vô tình đọc được một câu thế này: tình đầu không phải là người yêu đầu tiên mà là người đầu tiên ta yêu. Chuyện tình mình nói mãi cũng chỉ dừng lại hai từ bất lực, nói mãi cũng chẳng có một danh phận hợp lý ngoài hai từ “bạn bè” tạm chấp nhận.

Lúc trước em cố chấp lắm, phải ép mình quên đi anh vì đơn giản là anh không thích em, cố chấp cũng chẳng được gì chỉ hạ thấp giá trị bản thân mình. Bây giờ, em chấp nhận rằng một điều em không quên anh được. Em thường nghĩ là bầu trời nơi anh có giống với nơi em không? Nó có trong và xanh hay một màu ảm đạm như bầu trời em nhìn thấy, những cơn gió có đưa lời thì thầm của em đến anh không, rồi anh có cảm nhận được không? Cảm được con tim em nhớ anh đến phát khóc và rỉ máu bởi những vết thương chưa lành.

Đến một ngày mà em chưa bao giờ nghĩ tới, đó là em hít thở bầu không khí anh đã từng mỗi ngày trong những năm qua. Nơi đó rất cao, ánh đèn rực rỡ khi đêm xuống, âm thanh còi xe khá là rõ ràng giữa đêm tối, những toà nhà cao tầng sừng sững, máy bay xa xa trên bầu trời. Tất cả mọi thứ hoà quyện cùng khói thuốc trắng của em, em rất thích ngắm nhìn bầu trời vì nó rộng lớn chứa được mọi phiền muộn trong lòng em. Còn một điều quan trọng hơn, em cảm nhận nơi đó không có chỗ một cô gái nhỏ bé như em, cũng nhắc nhở một lần nữa khoảng cách của anh và em. Khoảng cách xa nhất của em và anh không phải là địa lý hay thân phận ngoài kia mà chính là khoảnh khắc em nằm trong vòng tay của anh, nhưng trong lòng anh không có một vị trí cho em, đó mới thực sự là khoảng cách xa nhất.

Người ta nói đó là “luỵ”, em cũng chẳng rõ nữa. Một cô gái như em yêu chính là yêu, không yêu chính là không yêu, nhận định yêu ai thì cũng chỉ là người đó thôi. Dù cho sau này người em lấy không phải là anh, thì anh vẫn ở trong tim của em, vì anh xuất hiện ngay từ lúc đầu trong tuổi thanh xuân. Mấy năm rồi, em đã chấp nhận chuyện mình như thế, anh vẫn luôn biết em yêu anh như thế mà điều anh không thể làm là yêu em. Có thể anh làm được mọi việc cho em chỉ riêng việc yêu em là không thể. Nực cười không chứ, một mối quan hệ mà một người có tình cảm một người không mà vẫn tồn tại được nhỉ?

Em không tin thời gian sẽ chữa lành vết thương và năm tháng sẽ khiến em không còn nhớ đến anh. Vết thương rồi sẽ lành chỉ là sẹo vẫn còn, vị trí trống bên cạnh sẽ có người ngồi, bầu trời nơi nào vẫn sẽ có hai màu. Quên hay không quên cũng do một ý nghĩ.

Bầu trời em ngắm nhìn luôn có anh từ những năm đã cũ

Anh ngắm nhìn bầu trời không có em dù khi xưa hay bây giờ

Có hay không có đều do tâm ta.

© Cái Linh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Trong Tình Yêu Của Anh, Em Chỉ Diễn Vai Phụ l Radio Tình Yêu

Cái Linh

silent

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình muốn một tình yêu như vậy!

Mình muốn một tình yêu như vậy!

Họ không nói nhiều, không can thiệp quá sâu vào cuộc sống của nhau, không lãng mạn ngọt ngào, không hứa hẹn, không sở hữu, cứ thế hiện diện bên nhau, lắng nghe, an ủi.

Lỡ duyên

Lỡ duyên

Trăng treo lẻ bóng bên đồi Gió ru khúc cũ nghẹn lời chia phôi Người đi để lại bồi hồi Ta ngồi đếm mãi một thời đã xa

Chia ly - khi khoảng cách không thể xoá nhoà ký ức

Chia ly - khi khoảng cách không thể xoá nhoà ký ức

Cảm giác sắp chia ly ấy cũng thật khó giải thích. Có lẽ chỉ đơn thuần là cảm xúc trống vắng khi bàn ăn trong nhà thiếu đi mất một người thân thuộc, hay sự lạc lõng trong một không gian đã từng đầy đủ,... Chắc đó là sự hụt hẫng khi có những điều vốn tưởng chừng là vậy nhưng nay đã sắp không còn.

Tình khó phai

Tình khó phai

Em biết anh luôn là người yêu em và nghĩ cho em nhiều nhất. Nhưng anh à, em cần nên biết mọi chuyện đầu tiên chứ không phải giờ đây em là người sau cùng mới biết được.

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình

Không có gì đau lòng hơn việc chính những người ta yêu thương nhất lại không thể dang tay ôm lấy ta.

Khi mặt trời mỉm cười

Khi mặt trời mỉm cười

Tôi thấy yêu làm sao mặt trời lúc đó, tôi thấy yêu làm sao những buổi sớm mai thật lắng đọng thật nhiều cảm xúc và những nguồn huyết mạch của cuộc sống cứ cuộn trào mãi trong tôi.

Người ơi

Người ơi

Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn.

Kí ức muốn lãng quên

Kí ức muốn lãng quên

Kí ức về cậu có lẽ là kí ức đời này tớ muốn quên nhất, cậu cũng có lẽ là người tớ muốn quên nhất...

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói "Mẹ sống vì con"

Đứa trẻ lớn lên trong “sự hy sinh của mẹ” sẽ không học được cách hỏi mình: “Mình muốn gì?”, mà chỉ biết hỏi: “Mình nên làm gì để cha mẹ vui?”

Yên đơn phương

Yên đơn phương

Em đã cố kìm nén không khóc trước mọi người. Chắc chỉ có mỗi mình anh không nhận ra tình cảm của em dành cho anh mà thôi.

back to top