Thương về miền Trung
2022-01-17 01:05
Tác giả:
Hoang Nam Nguyen
blogradio.vn - Con người miền Trung nơi đây thật thà chất phát, yêu thương lẫn nhau và nhiệt tình với du khách gần xa.
***
Trên đất nước Việt Nam hình chữ “S” của chúng ta có 54 dân tộc và rất nhiều tỉnh thành rộng lớn trải dài trên chiều dài đất nước từ Bắc Đến Nam nhưng trong đó ấn tượng nhất là đòn gánh giữa hai miền Bắc - Nam chính là miền trung yêu mến, là chiếc nôi của lịch sử dân tộc, là nơi các vị Vua cư ngụ và cai trị, đặc sắc nhất là tỉnh Thừa Thiên Huế nơi mà có rất nhiều danh lam thắng cảnh, kiến trúc cung đình đặc sắc và là dấu ấn quan trọng của lịch sử chiến tranh giải phóng dân tộc.

Nhắc đến Huế không thể không nói đến Kinh Thành Huế với lối kiến trúc mang một nét cổ xưa và cổ kính, trang trọng. Bước vào trước của Kinh Đô Huế bạn sẽ thấy cảnh trời thơ mộng, hàng cây xanh, chim hót líu lo và gió thổi nhè nhè làm lòng ta đắm say. Tiến càng gần về cổng Kinh Đô bạn sẽ thấy kiến trúc xây dựng thật hùng vĩ, hai cột kinh Thành được chạm khắc Long - Phụng thật tinh xảo, bước vào trong sẽ thấy không gian yên tĩnh nhưng sâu lắng với những chiếc bàn, chiếc ghế, cửa sổ,… làm cho ta có cảm giác được quay về chốn cung đình xưa với những vũ điệu múa của các cô “tỳ nữ” và ngân nga các điệu hát của triều đình xưa. Càng ra sau hậu viện ta lại càng thấy thích thú, cỏ cây đua nhau nở một sắc tím mộng mơ với những chú bướm lượn lờ quanh quẩn, các chú ong đua nhau đi lấy mật về cho tổ,… bạn sẽ mê ngay những hương thơm bát ngát của hoa được gió thổi bay khắp nơi ở nơi này có thể được gọi là “Vườn thượng uyển”.
Ngắm xuống dòng sông Hương hùng vĩ với bao sự tích mà mọi người đã đặt cho nơi này, ánh nắng lấp lánh chiếu xuống mặt nước gợn sóng tạo thành một chiếc gương khổng lồ cho dòng sông, có thể thấy và cảm nhận sự yêu thương của mọi người. Và ngược lại ai cũng muốn ngắm xuống dòng sông Hương để thấy được bộ mặt của dòng sông sẽ như thế nào, lúc thì yên tĩnh, lại có lúc như đang tức giận mà sóng cứ rít liên tục làm cho những người lái đò mưu sinh lại vất vả, lo âu.
Con người miền Trung nơi đây thật thà chất phát, yêu thương lẫn nhau và nhiệt tình với du khách gần xa. Họ ăn mặc giản dị, nói chuyện nhỏ nhẹ, dễ gần, những cô gái nơi Kinh Đô Huế nơi này thường mặc những chiếc áo dài thướt tha, duyên dáng. Những chiếc áo dài mang màu sắc tím mà mọi người con gái hay dùng đã điểm tô thêm một màu tím mộng mơ trong lòng du khách ghé đến nơi này với những giọng hồ, điệu múa từ ngàn xưa truyền lại và lưu truyền cho đến tận ngày nay.
Màn đêm buông xuống tôi dạo bước giữa lòng cố đô với ánh đèn trong chiếc lòng giấy nhỏ màu cam cam, con người mua sắm tấp nập, các hoạt động như múa rối nước, thả hoa đăng, thả khí cầu,… đã và đang tạo nên một màu sắc gì đó vừa hiện đại vừa mang tính chất cổ xưa, lắng đọng trong từng câu hò điệu lý “Nam ai,..” .

Sáng sớm tinh sương khi gà vừa mới gáy, mặt trời vừa nhô lên thì tôi đã tranh thủ chạy ra ngồi gần đó để ngắm bình minh. Những tia nắng lẻ loi đan xen vào các tán lá làm cho hoa từ từ khoe sắc thắm, mặt hồ đang chìm trong bóng tối đã được thắp lên tia sáng phản chiếu như chiếc gương, các ngọn đồi bậc thang hứng những tia nắng ấm gợn sóng mênh mang với làn gió nhẹ thổi qua, các chú bướm, ong thi nhau khoe sắc thắm dưới ánh bình minh cùng với các cô nàng hướng dương đang nhìn chằm chằm vào mặt trời. Buổi sáng là lúc người dân bắt đầu cuộc sống nhộn nhịp, đứng trên đồi tôi quan sát được hình ảnh các bà mẹ cõng con đi học, các ông chồng lên đồi hái chè và làm lúa, các bác lớn tuổi thì tụ tập ra chợ, có người đánh cờ, người làm ông đồ, tạo nên không khí ấm áp và sâu lắng.
Thấy cuộc sống những người dân Kinh Đô Huế thơ mộng là thế nhưng ai biết được ông trời lại bắt miền Trung này đảm nhận trách nhiệm là đòn gánh của đất nước Việt Nam. Thường vào khoảng tháng 8 trở lên hàng năm nơi này phải liên tiếp hứng chịu những cơn bão mạnh từ biển Đông vào đất liền các tỉnh miền Trung, kéo theo những cơn nước chảy cuồn cuộn, những cơn gió tàn bạo thổi tung những gì nó đi qua, làm cho cuộc sống nhân dân lâm vào tình trạng thiếu thốn, cơ sở vật chất, nhà cửa bị hư hại hoàn toàn, trẻ con không được cắp sách đến trường,… Thống kê con số thì hằng năm miền Trung thiệt hại về người và tài sản rất lớn, tính về tài sản thì thiệt hại lên đến hàng tỉ đồng, còn về người thì mất mát có đến khoảng vài chục người trên năm. Những người dân nơi đây họ cũng cầu mong cho họ có được một cuộc sống an lành để an cư lập nghiệp chứ không muốn phải sống cuộc sống cứ trực chờ chống lũ lụt sạt lở bất cứ khi nào, họ cũng muốn có cuộc sống bình thường ổn định để phát triển kinh tế nhưng dường như ông trời không chấp thuận.
Một ngày nào cũng sẽ đến, vì những sự việc khác nhau như khách du lịch muốn về nhà, các người dân nơi này muốn lên các tỉnh thành phố khác để sinh sống và làm việc sẽ không thể quên những nét đẹp đặc sắc, được đắm chìm theo sự giản dị và gần gũi của không khí nơi này. Bữa tiệc nào rồi sẽ không tàn nhưng hay giữ mãi những kỉ niệm đẹp, những con người đã hi sinh ở lại nơi đây để giữ gìn và phát huy những giá trị và bản sắc văn hóa dân tộc mà đời xưa truyền lại.
© Hoang Nam Nguyen - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Replay Blog Radio: Những ngày cuối đông
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.






