Thương về miền Trung
2022-01-17 01:05
Tác giả:
Hoang Nam Nguyen
blogradio.vn - Con người miền Trung nơi đây thật thà chất phát, yêu thương lẫn nhau và nhiệt tình với du khách gần xa.
***
Trên đất nước Việt Nam hình chữ “S” của chúng ta có 54 dân tộc và rất nhiều tỉnh thành rộng lớn trải dài trên chiều dài đất nước từ Bắc Đến Nam nhưng trong đó ấn tượng nhất là đòn gánh giữa hai miền Bắc - Nam chính là miền trung yêu mến, là chiếc nôi của lịch sử dân tộc, là nơi các vị Vua cư ngụ và cai trị, đặc sắc nhất là tỉnh Thừa Thiên Huế nơi mà có rất nhiều danh lam thắng cảnh, kiến trúc cung đình đặc sắc và là dấu ấn quan trọng của lịch sử chiến tranh giải phóng dân tộc.

Nhắc đến Huế không thể không nói đến Kinh Thành Huế với lối kiến trúc mang một nét cổ xưa và cổ kính, trang trọng. Bước vào trước của Kinh Đô Huế bạn sẽ thấy cảnh trời thơ mộng, hàng cây xanh, chim hót líu lo và gió thổi nhè nhè làm lòng ta đắm say. Tiến càng gần về cổng Kinh Đô bạn sẽ thấy kiến trúc xây dựng thật hùng vĩ, hai cột kinh Thành được chạm khắc Long - Phụng thật tinh xảo, bước vào trong sẽ thấy không gian yên tĩnh nhưng sâu lắng với những chiếc bàn, chiếc ghế, cửa sổ,… làm cho ta có cảm giác được quay về chốn cung đình xưa với những vũ điệu múa của các cô “tỳ nữ” và ngân nga các điệu hát của triều đình xưa. Càng ra sau hậu viện ta lại càng thấy thích thú, cỏ cây đua nhau nở một sắc tím mộng mơ với những chú bướm lượn lờ quanh quẩn, các chú ong đua nhau đi lấy mật về cho tổ,… bạn sẽ mê ngay những hương thơm bát ngát của hoa được gió thổi bay khắp nơi ở nơi này có thể được gọi là “Vườn thượng uyển”.
Ngắm xuống dòng sông Hương hùng vĩ với bao sự tích mà mọi người đã đặt cho nơi này, ánh nắng lấp lánh chiếu xuống mặt nước gợn sóng tạo thành một chiếc gương khổng lồ cho dòng sông, có thể thấy và cảm nhận sự yêu thương của mọi người. Và ngược lại ai cũng muốn ngắm xuống dòng sông Hương để thấy được bộ mặt của dòng sông sẽ như thế nào, lúc thì yên tĩnh, lại có lúc như đang tức giận mà sóng cứ rít liên tục làm cho những người lái đò mưu sinh lại vất vả, lo âu.
Con người miền Trung nơi đây thật thà chất phát, yêu thương lẫn nhau và nhiệt tình với du khách gần xa. Họ ăn mặc giản dị, nói chuyện nhỏ nhẹ, dễ gần, những cô gái nơi Kinh Đô Huế nơi này thường mặc những chiếc áo dài thướt tha, duyên dáng. Những chiếc áo dài mang màu sắc tím mà mọi người con gái hay dùng đã điểm tô thêm một màu tím mộng mơ trong lòng du khách ghé đến nơi này với những giọng hồ, điệu múa từ ngàn xưa truyền lại và lưu truyền cho đến tận ngày nay.
Màn đêm buông xuống tôi dạo bước giữa lòng cố đô với ánh đèn trong chiếc lòng giấy nhỏ màu cam cam, con người mua sắm tấp nập, các hoạt động như múa rối nước, thả hoa đăng, thả khí cầu,… đã và đang tạo nên một màu sắc gì đó vừa hiện đại vừa mang tính chất cổ xưa, lắng đọng trong từng câu hò điệu lý “Nam ai,..” .

Sáng sớm tinh sương khi gà vừa mới gáy, mặt trời vừa nhô lên thì tôi đã tranh thủ chạy ra ngồi gần đó để ngắm bình minh. Những tia nắng lẻ loi đan xen vào các tán lá làm cho hoa từ từ khoe sắc thắm, mặt hồ đang chìm trong bóng tối đã được thắp lên tia sáng phản chiếu như chiếc gương, các ngọn đồi bậc thang hứng những tia nắng ấm gợn sóng mênh mang với làn gió nhẹ thổi qua, các chú bướm, ong thi nhau khoe sắc thắm dưới ánh bình minh cùng với các cô nàng hướng dương đang nhìn chằm chằm vào mặt trời. Buổi sáng là lúc người dân bắt đầu cuộc sống nhộn nhịp, đứng trên đồi tôi quan sát được hình ảnh các bà mẹ cõng con đi học, các ông chồng lên đồi hái chè và làm lúa, các bác lớn tuổi thì tụ tập ra chợ, có người đánh cờ, người làm ông đồ, tạo nên không khí ấm áp và sâu lắng.
Thấy cuộc sống những người dân Kinh Đô Huế thơ mộng là thế nhưng ai biết được ông trời lại bắt miền Trung này đảm nhận trách nhiệm là đòn gánh của đất nước Việt Nam. Thường vào khoảng tháng 8 trở lên hàng năm nơi này phải liên tiếp hứng chịu những cơn bão mạnh từ biển Đông vào đất liền các tỉnh miền Trung, kéo theo những cơn nước chảy cuồn cuộn, những cơn gió tàn bạo thổi tung những gì nó đi qua, làm cho cuộc sống nhân dân lâm vào tình trạng thiếu thốn, cơ sở vật chất, nhà cửa bị hư hại hoàn toàn, trẻ con không được cắp sách đến trường,… Thống kê con số thì hằng năm miền Trung thiệt hại về người và tài sản rất lớn, tính về tài sản thì thiệt hại lên đến hàng tỉ đồng, còn về người thì mất mát có đến khoảng vài chục người trên năm. Những người dân nơi đây họ cũng cầu mong cho họ có được một cuộc sống an lành để an cư lập nghiệp chứ không muốn phải sống cuộc sống cứ trực chờ chống lũ lụt sạt lở bất cứ khi nào, họ cũng muốn có cuộc sống bình thường ổn định để phát triển kinh tế nhưng dường như ông trời không chấp thuận.
Một ngày nào cũng sẽ đến, vì những sự việc khác nhau như khách du lịch muốn về nhà, các người dân nơi này muốn lên các tỉnh thành phố khác để sinh sống và làm việc sẽ không thể quên những nét đẹp đặc sắc, được đắm chìm theo sự giản dị và gần gũi của không khí nơi này. Bữa tiệc nào rồi sẽ không tàn nhưng hay giữ mãi những kỉ niệm đẹp, những con người đã hi sinh ở lại nơi đây để giữ gìn và phát huy những giá trị và bản sắc văn hóa dân tộc mà đời xưa truyền lại.
© Hoang Nam Nguyen - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Replay Blog Radio: Những ngày cuối đông
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.






