Phát thanh xúc cảm của bạn !

Miền Trung ơi, thương lắm!

2020-10-23 01:27

Tác giả: Lê Thị Thuỳ Linh


blogradio.vn - Tôi chưa bao giờ ngừng tự hào khi là một công dân Việt Nam, chưa bao giờ cảm thấy tình người ấm lên từng ngày như bây giờ khi đọc được những khoản tiền cứu trợ và thở nhẹ phào khi một ai đó được bình an trở về trong cơn lũ.

***

Cách đây không lâu tôi có tham gia một cuộc thi viết tản văn với chủ đề “Thương nhớ Miền Trung”. Khi đó tôi thật sự cạn ý tưởng và có mượn ý tưởng viết thay lời một người chị hiện đang sống tại Mỹ. 

Những cảm xúc của một người con xa quê day dứt vô cùng. Với những đau đáu khi hướng về quê nhà. Tôi cứ nghĩ đó là những cảm xúc buồn và “đau” lắm rồi, cho đến khi được nhìn thấy thực tại “bão lũ” miền Trung ngay bây giờ, lúc này mới thấy thế nào là tận cùng của những nỗi đau, của sự bất lực. 

Có biết bao bài viết về khúc ruột miền Trung và chỉ toàn những khắc nghiệt thời tiết, nắng thì cháy da bỏng thịt, lạnh thì thấu xương. Mưa thì lụt trắng, nào có được chút ưu ái nào đâu. 

Người dân miền Trung cứ gồng mình lên chống chọi với thiên nhiên. Ám ảnh từng câu hát dài ngân mãi những nốt buồn “Miền Trung đất bồi phù sa, người miền Trung gian khó nhiều đời qua”.

Những ngày đầu tháng Mười khúc ruột Miền Trung gắn liền với những từ  “mưa”, “bão”, “lũ lụt”. Những thiên tai đổ ào xuống không một chút do dự. Đất trời giận giữ và những người dân nghèo vô tội cứ ngày từng ngày chống chọi. Bão này chưa qua, lụt kia đã tới. Đà Nẵn, Quảng Nam, Huế, Quảng Trị-, Quảng Bình nhìn đâu cũng đục ngầu một vùng biển nước.

Hiện tại đang là giữa tháng Mười. Khi tôi viết những dòng này, là một sáng trời âm u. Đà nẵng nơi tôi đang sống, mưa vẫn rả rích. 

mientrung0

Hai đêm qua, tôi cầm điện thoại và chỉ biết cập nhập tin tức với những dòng tin, nó khẩn thiết hơn bất cứ sự khẩn thiết nào. Chạy dọc sống lưng cảm giác nổi da gà, nhìn xuống cứ tưởng sóng nước vỗ dưới chân mình. 

Tiếng kêu cứu trong đêm của người dân hai tỉnh Quảng Trị và Quảng Bình. Đó là sự bất lực, nước cứ dâng lên mãi không thôi. Mưa không có dấu hiệu dừng lại. 

Trong đêm nên công tác cứu hộ càng khó khăn hơn bao giờ hết. Những hình ảnh chỉ là nước, là những mái nhà tàn cây bé nhỏ lóp ngóp trong mưa. Là người dân nhỏ bé giữa bạt ngàn nước, vẫy những cánh tay mong được cứu giữa trắng trời mưa gió. 

Là những chiến sĩ mắc kẹt nơi biển dữ sóng dâng lên cuồn cuộn, tưởng như có thể nhấn chìm bất cứ lúc nào.  Là người chồng chắp tay cầu xin sự nương nhẹ của đất trời để vợ con anh đừng ra đi. Là tiếng gọi tìm đồng đội nơi thủy điện Rào Trăng 3. 

Tiếng khóc của người mẹ lạc giữa mưa rừng khi thấy thi thể con trong đất, trên người còn nguyên bộ quân phục có tên con. Và còn những chiến sĩ, ra đi nơi đầu rừng ngay trong đêm bởi thiên tai ập đến quá bất ngờ. 

Tất cả những đau thương làm nên sự ám ảnh, ám ảnh đến mức bất kỳ một người con Việt Nam nào cũng có cảm giác hồi hộp lo sợ mỗi sáng thức dậy không biết liệu có còn đau thương nào trong đêm qua nữa hay không. 

mientrung7

Cả nước lại hướng về rốn lũ Miền Trung. Sẻ chia từng chút một. Những chuyến hàng cứu trợ của những tấm lòng cứ gấp rút hướng về Miền Trung không kể ngày đêm. Thậm chí còn không quản cả hiểm nguy, sợ hãi, lúc đó họ chỉ nghĩ mong góp chút sức lực dù là bé nhỏ nhất cho những người dân miền Trung đang oằn mình chống chọi.

Tôi chưa bao giờ ngừng tự hào khi là một công dân Việt Nam, chưa bao giờ cảm thấy tình người ấm lên từng ngày như bây giờ khi đọc được những khoản tiền cứu trợ và thở nhẹ phào khi một ai đó được bình an trở về trong cơn lũ. 

Người dân khắp mọi miền đất nước lại đưa cánh tay mình về phía miền Trung. Lại tự động viên nhau cố gắng, cố gắng để vượt qua. Và những người dân nước mình từ bao đời nay khắc nghiệt, vẫn kiên cường. Kiên cường đứng lên, chứ không bao giờ đầu hàng cả.

© Lê Thị Thùy Linh - blogradio.vn

Xem thêm: Hãy cứu lấy miền Trung quê hương tôi

Lê Thị Thuỳ Linh

Tôi muốn tắt nắng đi cho màu đừng nhạt mất. Tôi muốn buộc gió lại cho hương đừng bay đi.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Để anh được yêu em lần nữa

Để anh được yêu em lần nữa

Em à, hãy để anh được yêu em lần nữa, được là bờ vai, là nơi chia sẻ mọi vui, buồn. Và được là người nắm tay em đi qua những mảnh vỡ.

Hãy nghĩ đến hôn nhân khi đủ tình yêu và trách nhiệm

Hãy nghĩ đến hôn nhân khi đủ tình yêu và trách nhiệm

Hãy nghĩ đến hôn nhân khi đủ tình yêu và trách nhiệm, đừng đến vì bất kì một áp lực nào. Và trách nhiệm lớn nhất của mỗi người vẫn là với cuộc đời mình, với cuộc đời người mình yêu thương.

Tình bạn là món quà mà chúng ta cần trân trọng

Tình bạn là món quà mà chúng ta cần trân trọng

“Tình bạn” chỉ hai tiếng thân thương nhưng lại là một điều may mắn trong cuộc đời mỗi người. Bởi nếu không có những tình bạn ấy ta sẽ không có được người sẻ chia, sẽ không có ai thấu hiểu. Và tình bạn là một món quà mà chúng ta cần trân trọng.

Chị từng lỡ dở cả thanh xuân nhưng không ngừng bước về nơi hạnh phúc

Chị từng lỡ dở cả thanh xuân nhưng không ngừng bước về nơi hạnh phúc

Trong những lần nhớ quê nhà da diết, chị ngước mặt lên trời đưa mắt hướng về phía xa xôi, nơi ấy có căn nhà của chị, có dáng mẹ già và hơi thở của chị từ lúc chào đời. Đó cũng là động lực luôn nhắc chị phải cố gắng nhiều hơn nữa dù nằm trong bất cứ hoàn cảnh nào. Chị lấy tay lau nước mắt rồi lặng lẽ nở nụ cười, nụ cười ấy đẹp như những cánh hoa nở trong vườn xuân.

Hãy tô điểm cho bức tranh tình yêu của mình thêm đẹp

Hãy tô điểm cho bức tranh tình yêu của mình thêm đẹp

Tình yêu như một bức tranh, không phải vẽ bằng cọ, màu, mà được vẽ bằng những nụ cười, sự quan tâm, ánh mắt ấm áp, những nhịp đập chân thành. Chẳng cần là họa sĩ, ai cũng có thể tự vẽ nên bức tranh tình yêu của riêng mình.

Đừng bao giờ hứa suông khi trẻ con luôn đón chờ từ bố mẹ

Đừng bao giờ hứa suông khi trẻ con luôn đón chờ từ bố mẹ

Đừng nghĩ trẻ con dễ lừa mà năm lần bảy lượt nói dối qua mắt chúng. Sự mong manh của chúng giống như thủy tinh vậy, rất dễ vỡ, vỡ rồi thì rất khó lành. Dù nhỏ hay lớn, già hay trẻ thì con người ta, ai cũng đều có một trái tim nồng ấm thèm khát yêu thương chân thật nhất. Bạn hãy giữ gìn trái tim mình và mọi người cùng đập đúng nhé, đừng để nó đập mạnh vì đau thắt lại.

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Chúng ta phải học cách quên đi một người đã trở thành quá khứ, bởi lẽ họ không thuộc về tương lai của chúng ta. Tôi đã tìm được người yêu thương mình, tôi vui vẻ, tôi hạnh phúc. Anh cũng thế, anh đã làm đám cưới, cô ấy mặc váy cưới rất xinh. Mọi thứ đã qua và chuyện buồn ngày xưa đã trôi nhẹ vào quá khứ.

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Đừng để một mình ta đi trên con đường trải đầy tiền mà ngoảnh mặt lại không có bóng dáng của người mẹ, người cha, người chồng, người vợ, và những đứa con đáng yêu. Thậm chí là không còn sự sống để tận hưởng chúng thì lúc đó tiền có còn quan trọng nữa không?

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, những ký ức đẹp chúng ta từng có với anh chưa từng là thói quen và tình yêu dành cho em càng không phải là thói quen khó bỏ. Có thể bây giờ anh vô cùng đau đớn, nhưng anh sẽ chờ em trở về theo cách khác. Mạnh mẽ và có trách nhiệm hơn.

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

Cuộc đời này vốn thật đẹp như thế, tròn trịa tinh khôi, chỉ là em đã bị cuốn theo những muộn phiền nên đôi khi thấy mình lạc lõng. Em trở lại với công việc bằng một tinh thần mới lạc quan hơn, em nhìn xung quanh bằng đôi mắt trìu mến và bao dung hơn.

back to top