Miền Trung ơi, thương lắm!
2020-10-23 01:27
Tác giả:
Lê Thị Thuỳ Linh
blogradio.vn - Tôi chưa bao giờ ngừng tự hào khi là một công dân Việt Nam, chưa bao giờ cảm thấy tình người ấm lên từng ngày như bây giờ khi đọc được những khoản tiền cứu trợ và thở nhẹ phào khi một ai đó được bình an trở về trong cơn lũ.
***
Cách đây không lâu tôi có tham gia một cuộc thi viết tản văn với chủ đề “Thương nhớ Miền Trung”. Khi đó tôi thật sự cạn ý tưởng và có mượn ý tưởng viết thay lời một người chị hiện đang sống tại Mỹ.
Những cảm xúc của một người con xa quê day dứt vô cùng. Với những đau đáu khi hướng về quê nhà. Tôi cứ nghĩ đó là những cảm xúc buồn và “đau” lắm rồi, cho đến khi được nhìn thấy thực tại “bão lũ” miền Trung ngay bây giờ, lúc này mới thấy thế nào là tận cùng của những nỗi đau, của sự bất lực.
Có biết bao bài viết về khúc ruột miền Trung và chỉ toàn những khắc nghiệt thời tiết, nắng thì cháy da bỏng thịt, lạnh thì thấu xương. Mưa thì lụt trắng, nào có được chút ưu ái nào đâu.
Người dân miền Trung cứ gồng mình lên chống chọi với thiên nhiên. Ám ảnh từng câu hát dài ngân mãi những nốt buồn “Miền Trung đất bồi phù sa, người miền Trung gian khó nhiều đời qua”.
Những ngày đầu tháng Mười khúc ruột Miền Trung gắn liền với những từ “mưa”, “bão”, “lũ lụt”. Những thiên tai đổ ào xuống không một chút do dự. Đất trời giận giữ và những người dân nghèo vô tội cứ ngày từng ngày chống chọi. Bão này chưa qua, lụt kia đã tới. Đà Nẵn, Quảng Nam, Huế, Quảng Trị-, Quảng Bình nhìn đâu cũng đục ngầu một vùng biển nước.
Hiện tại đang là giữa tháng Mười. Khi tôi viết những dòng này, là một sáng trời âm u. Đà nẵng nơi tôi đang sống, mưa vẫn rả rích.
Hai đêm qua, tôi cầm điện thoại và chỉ biết cập nhập tin tức với những dòng tin, nó khẩn thiết hơn bất cứ sự khẩn thiết nào. Chạy dọc sống lưng cảm giác nổi da gà, nhìn xuống cứ tưởng sóng nước vỗ dưới chân mình.
Tiếng kêu cứu trong đêm của người dân hai tỉnh Quảng Trị và Quảng Bình. Đó là sự bất lực, nước cứ dâng lên mãi không thôi. Mưa không có dấu hiệu dừng lại.
Trong đêm nên công tác cứu hộ càng khó khăn hơn bao giờ hết. Những hình ảnh chỉ là nước, là những mái nhà tàn cây bé nhỏ lóp ngóp trong mưa. Là người dân nhỏ bé giữa bạt ngàn nước, vẫy những cánh tay mong được cứu giữa trắng trời mưa gió.
Là những chiến sĩ mắc kẹt nơi biển dữ sóng dâng lên cuồn cuộn, tưởng như có thể nhấn chìm bất cứ lúc nào. Là người chồng chắp tay cầu xin sự nương nhẹ của đất trời để vợ con anh đừng ra đi. Là tiếng gọi tìm đồng đội nơi thủy điện Rào Trăng 3.
Tiếng khóc của người mẹ lạc giữa mưa rừng khi thấy thi thể con trong đất, trên người còn nguyên bộ quân phục có tên con. Và còn những chiến sĩ, ra đi nơi đầu rừng ngay trong đêm bởi thiên tai ập đến quá bất ngờ.
Tất cả những đau thương làm nên sự ám ảnh, ám ảnh đến mức bất kỳ một người con Việt Nam nào cũng có cảm giác hồi hộp lo sợ mỗi sáng thức dậy không biết liệu có còn đau thương nào trong đêm qua nữa hay không.
Cả nước lại hướng về rốn lũ Miền Trung. Sẻ chia từng chút một. Những chuyến hàng cứu trợ của những tấm lòng cứ gấp rút hướng về Miền Trung không kể ngày đêm. Thậm chí còn không quản cả hiểm nguy, sợ hãi, lúc đó họ chỉ nghĩ mong góp chút sức lực dù là bé nhỏ nhất cho những người dân miền Trung đang oằn mình chống chọi.
Tôi chưa bao giờ ngừng tự hào khi là một công dân Việt Nam, chưa bao giờ cảm thấy tình người ấm lên từng ngày như bây giờ khi đọc được những khoản tiền cứu trợ và thở nhẹ phào khi một ai đó được bình an trở về trong cơn lũ.
Người dân khắp mọi miền đất nước lại đưa cánh tay mình về phía miền Trung. Lại tự động viên nhau cố gắng, cố gắng để vượt qua. Và những người dân nước mình từ bao đời nay khắc nghiệt, vẫn kiên cường. Kiên cường đứng lên, chứ không bao giờ đầu hàng cả.
© Lê Thị Thùy Linh - blogradio.vn
Xem thêm: Hãy cứu lấy miền Trung quê hương tôi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống












