Buông bỏ thứ tình cảm không thuộc về mình
2019-05-06 08:30
Tác giả:
Lê Thị Thuỳ Linh
blogradio.vn - Tha thứ không phải là điều có thể có ngay lúc này, nhưng buông bỏ cho một thứ tình cảm không còn đủ để giữ mình bên cạnh nhau nữa là cái cô cần làm. Là cô nghĩ vậy…
***
Tình yêu… có thể chẳng ai giống ai, ấy nhưng rồi lại cũng “na ná” như vậy thôi. Là thứ cảm xúc lẫn lộn. đưa người ta đến hạnh phúc tột cùng, nhưng rồi cũng có thể là nỗi đau đến không thể rơi nổi một giọt nước mắt…
Thanh xuân của cô chỉ có anh, không một ai khác. Bạn là anh, yêu cũng là anh. Anh đã là tất cả của cô, là hơi thở là nguồn sống là động lực và cô, cũng đã từng là tất cả của anh. Từ khi ngơ ngác bước vào cổng trường Đại học. Từ buổi đầu nhập học, người con trai vô tình ngồi cạnh cô, từ cái bắt tay và nụ cười tỏa nắng… Gắn bó với nhau suốt những năm tháng đại học, yêu thương là sự chân thành không tính toán. Thanh xuân với cô như vậy, không hẳn là cơn mưa rào, nó là cơn mưa xuân, lất phất, ấm áp và lãng mạn mhư lời tỏ tình của anh trong chiều mưa xuân ấy.
Ra trường, công việc, địa vị cứ vậy cuốn nhau đi lúc nào không hay…
Cô vẫn vậy, vẫn cứ ngây ngô tin vào tình yêu là mãi mãi, vô tư với những cảm xúc hiện tại. Tự tại với công việc nhàn nhạt không nổi bật.

Sáng, Hạ đến phòng, buông câu hững hờ: “Tuấn có người khác rồi, mày biết hay giả vờ không biết vậy”. Cô không nói gì. Cô biết hay không, cô không tìm hiểu, không cố để hiểu, cô chỉ biết linh cảm cô chênh vênh, cảm xúc cô hoang mang. Tuấn không nói gì, dù có đôi cuộc điện thoại anh ấp úng và tìm cách cúp máy.
Ừ, thì cuộc sống phố thị, toan tính lợi danh. Tình cảm bỗng chốc trở thành thứ có thể đánh đổi. Cơn mưa bụi sẽ có là gì nếu một ngày ánh nắng bỗng chói chang. Hạ lôi tuột cô ra khỏi giường, giọng lại lảnh lót: “Đi, đi, tao sẽ cho mày thấy, mày sáng mắt ra. Đừng có ngồi đây mà yêu như con mèo ướt nữa”. Cô giật tay ra khỏi tay Hạ nói khô khốc: “Tao đi, những cũng phải để tao thay đồ chứ”.
Buối sang, không biết là mưa hay sương phả vào mặt cô mát lạnh. Hạ chở cô trên con xe tay ga đã cũ, phố bỗng “tĩnh” hơn nhờ cơn mưa hay sương nhẹ như mây đó. Chỉ có tâm hồn cô là cứ mãi chênh vênh như người say cứ mãi không tỉnh.
Tình yêu với Tuấn làm cô nhu nhược trong tất cả cách nhìn với cuộc sống. Không dám đối diện với cả chính mình trong gương. Hạ chở cô đến trước cổng công ty Tuấn, và không phải đợi lâu cô đã thấy Tuấn và một người con gái khác. Nụ cười cô ấy trẻ trung hơn cô và nét sắc sảo hơn cô, ít nhất là tại thời điểm này. Nghĩ vậy rồi cô lại phủ nhận ngay. Thật tệ khi tự mình đi so sánh mình với người khác. Giọng Hạ vẫn bên tai như đang cố thuyết minh cho tình yêu tan vỡ của cô: “Đấy. con gái sếp của Tuấn đó. Trẻ trung chức quyền. Mày nghĩ có lý do gì để Tuấn không thể giũ bỏ mày”. Tuấn thấy cô và Hạ, kỳ lạ anh không lảng tránh. Nhìn thẳng và quyết đoán. Anh nói gì đó với cô gái, rồi tiến tới chỗ cô và Hạ.
Tuấn ngồi đối diện và nhìn thẳng vào cô, còn cô thì nhìn thẳng vào ly nước cam vàng sánh và chói gắt màu phản bội. Anh nói rất nhiều, ồ đương nhiên, phiên bản và lý do của những cuộc chia tay thường sẽ giống nhau mà. Anh hết yêu, anh xin lỗi và mong em hạnh phúc… Tất nhiên rồi, tất cả những điều Tuấn cần nói và phải nói nên là như vậy, chứ đừng là sự im lặng. Cảm xúc của cô ngay khi cùng Hạ tới đây cũng đã là sự chấp nhận mà không kịp để cho trái tim hay lý trí có thể đấu đá nhau, nên cô không hẫng, không bất ngờ và dĩ nhiên rôi - cô không khóc. Cũng không hỏi Tuấn tại sao. Là cô chỉ muốn đối diện, chỉ như vậy thôi. Đơn giản đến mức cô cũng ngờ vực chính cảm xúc của mình có vấn đề. Tha thứ không phải là điều có thể có ngay lúc này, nhưng buông bỏ cho một thứ tình cảm không còn đủ để giữ mình bên cạnh nhau nữa là cái cô cần làm. Là cô nghĩ vậy…

Chả hiểu sao mưa lại mát lạnh đến vậy. Nó không làm cô ướt át thảm hại, nó chỉ làm tâm hồn cô dịu dàng và bớt tổn thương hơn. Để cô nhận ra chấp nhận một sự thật đau lòng, nó cũng không hẳn là quá đau lòng. Ít nhất là tại thời điểm hiện tại đối với cô.
“Mày khóc đi” Hạ nói. Cô bật cười: “Không”. Hạ giật mình quay lại “Mày cười đấy à, con dở hơi”. Tay lái Hạ loạng choạng làm cô hét toáng lên “Là Tuấn bỏ tao chứ có bỏ mày đâu mà mày hoảng hốt quá vậy”. Hạ vút ga mạnh khiến cỗ bị hẫng nhưng cứ như kiểu đã có một nỗi đau được thả lại phía sau một cách dứt khoát, nhanh đến nối cô không buồn ngó lại. Chỉ xiết tay ôm chặt Hạ, ánh mắt thì nhìn thẳng. Mưa xuân phả vào mặt cô lành lạnh.. Nên làm sao có thể ghét được thứ mơn man này chứ…
© Lê Thị Thuỳ Linh – blogradio.vn
Mời bạn xem thêm chương trình:
Đã bao giờ anh thật sự yêu em?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Du Miên và Gió (Phần 2)
Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.
Thanh âm mang tên cậu
Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.
3 con giáp được "trời độ" đường quan lộ năm 2026
Người ta vẫn bảo "hay không bằng hên", nhưng với 3 con giáp này trong năm 2026, họ có cả hai: Vừa có thực lực đáng gờm, vừa được quý nhân nâng đỡ hết mình.
4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu
Có đôi khi bạn thấy mình lạc lõng giữa những câu chuyện phiếm cũ rích, thấy bản thân trầm lặng hơn và khao khát những khoảng trời riêng tư. Đó không phải là sự xa cách, đó là dấu hiệu cho thấy tâm hồn bạn đang vươn lên một tầng cao mới, trong khi phần còn lại vẫn đang dậm chân tại chỗ.
Du Miên và Gió (Phần 1)
“Quán Gió – quán cà phê không dành cho những kẻ vội vàng.” Người ta đến Quán Gió không chỉ để uống cà phê. Quán Gió là nơi để ngồi yên, để nhớ lại, để buông thả những điều đã cũ. Ở đây, bạn có thể thấy một chàng trai ngồi hàng giờ không nói, chỉ vẽ. Một cô gái khóc trong im lặng. Một người trung niên viết những dòng thư tay... Quán Gió là thế: không ồn ào, không hào nhoáng – chỉ có những tâm hồn thật sự cần một chốn tạm dừng. “Quán Gió – vườn ký ức” Mỗi bức tranh trên tường là một mảnh lòng ai đó từng gửi gắm. Có bức u uất đến buốt tim, có bức lại như tia nắng nhẹ xuyên qua màn mưa. Chủ quán ít nói, nhưng những bức tranh của anh thì kể được cả trăm câu chuyện. Nếu bạn đủ lặng, bạn sẽ nghe được một câu chuyện dành riêng cho mình. “Nơi những người từng đau, từng yêu, từng lạc... tìm về”
Một mùa đông lạnh
Một Mùa Đông Lạnh” là câu chuyện khắc họa tình yêu sâu sắc nhưng đầy bi thương giữa Linh và Nam, hai người trẻ có những mơ ước lớn lao. Trong bối cảnh Hà Nội lạnh giá, họ tìm thấy nhau và xây dựng những kỷ niệm đẹp, cho đến khi những thử thách của cuộc sống ập đến. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là hành trình của tình yêu, mà còn là một bài học về sự chấp nhận và đau thương khi phải đối mặt với thực tại khắc nghiệt. Qua những khoảnh khắc ngọt ngào và những giọt nước mắt, “Một Mùa Đông Lạnh” mang đến cho người đọc những cảm xúc dồn nén và ấn tượng về giá trị của yêu thương, dù trong cảnh ngộ nào.
Đừng yêu anh thêm lần nữa
Hai tháng trước, lòng buồn đến lạ, Chuyện chúng mình hai ngã chia li. Nỗi buồn giăng khắp lối đi, Tiết trời se lạnh mưa thì cứ rơi.
Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn
Mình về quê sống, còn anh vẫn theo đuổi công việc. Bảo rằng mình quên đoạn tình thanh xuân đó chưa thì chưa… nhưng mình để nó ở đó và bước tiếp. Tình cảm của riêng mình cũng vậy — duyên vẫn còn, nhưng có lẽ chưa đủ nợ. Mong một ngày nắng đẹp, cả hai sẽ nắm tay người mà mình thật sự yêu thương.
Thương cha
Bóng chiều nghiêng phía núi Dáng cha lại hao gầy Lòng con đau như cắt Thương nhớ cha dạt dào!
4 con giáp này cần giữ cái đầu lạnh kẻo tiền tài bốc hơi, thị phi bủa vây trong năm 2026 Bính Ngọ
Năm 2026 Bính Ngọ đang đến với nguồn năng lượng của ngọn lửa kép rực rỡ nhưng cũng đầy thách thức. Giữa "chảo lửa" ấy, có 4 con giáp cần đặc biệt cẩn trọng, học cách đi chậm lại để không bị sức nóng thời cuộc làm cho bỏng rát.











