Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân năm đó tôi nợ em (Phần 1)

2024-07-05 19:40

Tác giả: Yamin Aki


blogradio.vn - Anh phát hiện ra cô thích những cuốn sách, những trang truyện chung thể loại với mình. Chính những thứ điểm chung nho nhỏ này đã gắn kết hai con người xa lạ từ từ trở nên thân thiết và gần gũi hơn. Dần dần, hai người càng nói chuyện lại càng hợp gu, cuộc sống ở trường như vui vẻ hơn, sống động hơn rất nhiều.

***

Minh đang ngủ trong lớp, bỗng có một bàn tay cứ đánh nhẹ lên vai, anh mơ màng bảo:

- Ngọc, đừng làm phiền, để tôi ngủ thêm chút…

Nhưng bàn tay ấy không dừng lại mà càng được nước lấn tới, cậu tức giận, ngước đầu qua quát:

- Sao hôm nay bà lì dữ…

Chưa kịp nói hết câu, thì anh đã nhìn thấy người trước mặt là thầy Lộc dạy văn, cũng là giáo viên chủ nhiệm của lớp anh, đang nở một nụ cười thiện lành, còn Ngọc ở phía sau đang lấy tay ôm miệng nín cười. Anh giật mình đứng dậy:

- Thầy giảng bài chán tới nỗi khiến em lâng lâng buồn ngủ luôn phải không?

-… Dạ, đâu có. Bài giảng của thầy phải nói là tuyệt tác, chứa đựng tất cả những tinh hoa văn học thuần túy, thêm vào đó là cách thể hiện vô cùng sống động…

- Vậy thầy đã giảng tới phần nào rồi?

Anh cố nhìn qua Ngọc và mọi người nhưng thầy đã kịp thời ngăn chặn anh, bằng cách liếc qua xung quanh lớp. Nên anh chỉ biết “Ớ… ơ… ớ”.

- Xuống cuối lớp đứng cho tỉnh táo.

- Dạ…

Không cam tâm lắm, anh lê từng bước lười biếng xuống cuối lớp, trước đó không quên liếc Ngọc một cái.

Tiết văn hôm nay dày lê thê, chờ mãi anh mới nghe thấy tiếng chuông kêu lên, báo ra chơi. Khuôn mặt đờ đẫn lúc nãy của anh đã tươi tỉnh trở lại. Thầy nhìn anh với vẻ mặt hết sức chán chường:

- Minh về chép phạt nội dung bài học hôm nay 5 lần, có chữ ký phụ huynh, tiết sau nộp cho thầy.

- Thầy ơi, tha em lần này đi mà, em hứa từ nay về sau sẽ nghiêm túc nghe giảng…

- Đừng hứa nữa, ý kiến, chép phạt gấp đôi.

Câu nói của thầy làm anh rơi vào câm lặng, Ngọc nhìn anh mà nhịn cười, cố tới nỗi nước mắt đã trào ra khóe mắt.

Hai người ngồi ăn cơm ở căn tin trường, cô ấy vẫn nhìn anh mà cười miết.

- Bà còn cười nữa, thầy tới mà không kêu tôi dậy, hại tôi bị phạt như vậy.

- Đáng đời cái tội ngủ trong lớp.

- Hừ, không thèm nói với bà.

Minh và Ngọc gặp nhau lần đầu là vào năm lớp 10, anh chuyển trường từ thành phố xuống dưới quê. Khi ấy, Ngọc là lớp trưởng rất nghiêm túc và là một đứa nghiện học chính hiệu, còn Minh bề ngoài là một đứa hoạt bát, năng nổ. Cứ tưởng là hai con người đối lập nhưng khi cùng lớp thì cả hai có nhiều cơ hội tiếp xúc và càng nói chuyện thì lại càng hợp gu, có chung nhiều sở thích như thể loại phim, sách, truyện,… Cũng chính từ đó thế giới của cả hai va vào nhau khiến cuộc sống của hai người có những biến chuyển lớn. Ngọc bây giờ không còn là một người khó gần, chỉ biết cắm đầu vào học nữa mà cô đã tích cực tham gia nhiều hoạt động văn nghệ của trường, kết bạn được với mọi người một cách dễ dàng hơn trước rất nhiều. Còn Minh thì có được một người bạn mà bản thân hằng ao ước, có thể chia sẽ mọi thứ và thấu hiểu nhau một cách trọn vẹn.

Giờ họ đã học lớp 12, rất nhiều lần mọi người hiểu lầm là hai người họ đang quen nhau, dù cả hai có cố giải thích là không phải. Anh và cô rất thường xuyên đi chơi chung với nhau, có những lúc trái tim hai người cũng rung động nhưng lại cố chối bỏ nó đi.

Ngọc trong trường rất nổi tiếng, được xem như hoa khôi của trường. Cô ấy thường xuyên được nhiều người tỏ tình nhưng không bao giờ chấp nhận ai cả. Anh biết cô có những nỗi khổ của riêng mình, cô từng kể với anh về mẹ mình, là cô giáo, rất nghiêm khắc và cấm tiệt việc yêu đương khi đang đi học. Năm trước khi anh gặp cô, mẹ đã hiểu lầm cô yêu đương với một bạn nam mà đến tận trường làm ầm ĩ lên, việc đó làm cô rất xấu hổ và mệt mỏi. Những lần đi chơi riêng với anh đều là nhờ vào nói dối đi học nhóm với bạn, cũng may là thành tích của cô luôn đứng nhất nên mẹ cô cũng không nghi ngờ gì. Mà cũng nhờ có anh, cô mới lần đầu tiên được tri nghiệm cảm giác mạo hiểm, đi chơi và ăn uống mọi thứ mình thích. Cô cũng là người duy nhất hiểu và biết bản chất thật sự của anh.

Trước khi anh được chuyển về quê sống, anh là một đứa nhút nhát và luôn bị bắt nạt ở trường cũ. Gia đình thì cha mẹ cãi nhau suốt nên chẳng ai lắng nghe anh. Nguyên do anh bị chuyển về quê cũng chính là vì cha mẹ ly hôn và anh đi theo mẹ trở về quê bà ngoại sống. Những gì đã tri qua làm anh hình thành nên một tâm lý sợ con người, anh sợ tiếp xúc với nhiều người, sợ họ phát hiện ra bản thân đang run rẩy, sợ họ nhìn thấu con người thật của mình. Nhưng anh cũng có một khao khát rất lớn, đó là được sống như bao người bình thường, anh đã luyện tập và học theo cách sống của một người hướng ngoại để có thể che giấu bản thân mình trong ngôi trường mới. Dù vậy mỗi lần nói chuyện với nhiều người anh vẫn run ry và chảy mồ hôi rất nhiều. Ngọc chính là người đã phát hiện ra bản chất của anh. Anh vẫn nhớ kĩ cái giây phút ấy, anh giúp Ngọc đem bài tập của mọi người trong lớp đến phòng giáo viên, đang đi thì cô nói:

- Tại sao ông phải làm vậy, trong khi bản thân không muốn thế?

Anh bất ngờ trước câu hỏi đột ngột như vậy, nhưng kịp bình tĩnh trả lời lại:

- Việc này là trách nhiệm của bất cứ ai trong lớp mà, có gì đâu mà không muốn?

- Không, ý tôi là khi ông nói chuyện với mọi người á, ông đâu có thích việc đó đúng không?

Một cảm giác khó chịu bắt đầu lan ra khắp cơ thể, cổ họng anh nghẹn đi như có thứ gì đó cản lại, anh cố thốt ra lời phủ định:

- Lớp trưởng nói gì vậy, tôi bình thường mà…

Nhìn thấy anh tỏ vẻ cứng rắn dù lời nói đã bắt đầu trở nên run rẩy làm cô ấy càng thích thú hơn.

- Hmm, chừng nào không bình thường được nữa thì nói tôi nhé!

Anh không hiểu ý nghĩa của câu nói này, dường như mọi thứ mà anh tính toán bắt đầu đi chệch hướng của nó. Kể từ ngày hôm đó, lớp trưởng luôn giao cho anh những việc mà bắt buộc anh phải tiếp xúc với mọi người. Anh biết nếu mình đùn đẩy, từ chối thì khác nào thừa nhận bản thân sợ việc tiếp xúc với người khác nên anh bắt buộc phải cắn răng mà làm. Những ngày đi học bắt đầu trở thành địa ngục vì càng cố gắng thì anh lại càng mắc lỗi, cảm giác sợ hãi càng ngày càng lấn át lý trí của anh, nếu mọi việc cứ tiếp diễn như thế này thì thế nào cũng bị tất cả mọi người phát hiện. Có những đêm diễn cảnh bản thân bị mọi người đối xử như xưa lại ùa về làm anh giật mình tỉnh giấc, rồi cắn răng, vùi đầu vào gối cố ngăn cho nước mắt không chảy ra khỏi mí mắt. Anh không thể hiểu được tại sao lớp trưởng lại làm thế với anh, từ khi nhập học tới giờ anh chưa bao giờ làm điều gì có hại cho cô ấy và mọi người, anh chỉ cố sống như một người bình thường. Anh cay đắng nhận ra đôi lúc những cố gắng không phải lúc nào cũng gặt được thành công và cuộc đời chẳng dễ dàng mà cho ta sống yên ổn. Giờ đây anh mới hiểu được câu nói lúc trước của lớp trưởng là ý gì. Hôm sau, anh gặp cô ấy và nói:

- Rốt cuộc bà muốn gì?

- Tôi muốn gì nhỉ?

- Tôi muốn sống yên thôi, cũng không được nữa hả?

- Đừng nóng, tôi chỉ làm theo những gì ông nói thôi mà!

Anh cắn răng, nắm chặt tay, cố kìm nén cơn tức giận đang bùng nổ trong người.

- Tôi sẽ dừng lại, nhưng ông phải hứa với tôi một điều.

- Bà muốn gì… nói đi.

- Tôi muốn ông trở thành người giúp việc thầm lặng cho tôi trong khoảng thời gian chúng ta học chung.

Anh bắt đầu cảm thấy sợ hãi người con gái trước mặt, rốt cuộc thì cái gì đang diễn ra. Lúc trước bị bắt nạt, bọn chúng toàn thẳng thừng nói hết ra, còn bây giờ cô gái này đang muốn biến anh thành một nô lê, lại là một dạng bắt nạt khác. Dù anh có chuyển trường, cố gắng thay đổi mà vẫn phải chịu tình cảnh thế này, anh nghẹn ngào, rưng rưng nước mắt…

- Đừng có làm quá lên chứ, tôi sẽ không bắt ông làm gì hại đến bất cứ ai hay bản thân ông, không liên quan đến tiền bạc hay danh dự gì hết. Tôi muốn ông làm những thứ như là tìm kiếm tài liệu học, âm thầm giúp đỡ tôi khi quản lý lớp, đọc các quyển sách để tổng kết ý chính của nó, rồi đưa cho tôi thôi.

Anh bất ngờ trước những gì mình nghe, khác hẳn với những thứ mà bản thân đã tưởng tượng. Anh suy nghĩ một chút, rồi thấy những việc đó cũng không quá đáng gì mấy mà ngược lại thấy hơi bình thường quá nên hỏi lại.

- Bà chắc là chỉ vậy thôi đúng không?

- Chắc chắn.

- Vậy thì được… Nhưng bà phải chấm dứt việc này lại và không được nói chuyện của tôi cho bất cứ ai.

- Dĩ nhiên rồi, chốt vậy đi.

Những băn khoăn cứ bám theo, làm anh trằn trọc suốt đêm, sợi dây số phận của hai người đã hình thành. Một tuần sau, cô ấy bắt đầu ra lệnh cho anh làm những việc lặt vặt như đã thỏa thuận. Mới đầu, anh còn thấy miễn cưỡng nhưng càng thực hiện những yêu cầu đó và nói chuyện với cô thì càng làm anh thoải mái vô cùng. Anh phát hiện ra cô thích những cuốn sách, những trang truyện chung thể loại với mình. Chính những thứ điểm chung nho nhỏ này đã gắn kết hai con người xa lạ từ từ trở nên thân thiết và gần gũi hơn. Dần dần, hai người càng nói chuyện lại càng hợp gu, cuộc sống ở trường như vui vẻ hơn, sống động hơn rất nhiều.

Mỗi ngày trôi qua cả hai người đều rất hạnh phúc, cảm giác có một người bên cạnh chia s những sở thích, câu chuyện của nhau. Bí mật gì đó cũng chẳng quan trọng nữa, anh làm mọi thứ cô bảo như một việc hiển nhiên, cô cũng không được nước lấn tới mà yêu cầu gì quá đáng, chỉ là đôi lúc dùng những mệnh lệnh kì quặc để chọc ghẹo anh. Mọi việc cứ êm đềm trôi qua như vậy cho đến khi cả hai lên lớp 12, trong một lần cô và anh đang ở trong quán cafe học bài thì cha cô vô tình đi ngang qua trông thấy. Chờ đến khi cô về nhà, thì mẹ cô liền tịch thu điện thoại và đọc tin nhắn của hai người, phát hiện ra mọi việc khiến bà ấy vô cùng tức giận, mắng cô một trận và nhốt cô trong phòng.

Ngày hôm sau anh đến trường mà chẳng hề hay biết điều gì, mới vào lớp đã thấy mẹ của Ngọc cùng với giáo viên chủ nhiệm, là thầy Lộc dạy văn, đang nói chuyện, còn các bạn thì đang xù xì gì đó, anh nhìn xung quanh không thấy cô ấy đâu cả. Một linh cảm bất an đang nhen nhóm trong tâm trí anh. Khi anh bước chân vào lớp thì mẹ cô liền đi lại nói:

- Cậu là Minh đang quen với con gái tôi đúng không?

Có người đột nhiên lại gần khiến lòng anh dấy lên chút gợn sóng, vẫn cố bình tĩnh, anh đáp:

- Dạ, cháu với Ngọc chỉ là bạn thôi ạ!

- Bạn mà nhắn tin với nhau và rủ đi chơi suối à, nhờ cậu mà con gái tôi nó biết nói dối cha mẹ nó, chuyện mà trước giờ nó chưa từng làm, cậu giỏi thiệt đấy chứ!

Giọng của bà ta đột ngột gắt lên, khiến anh giật mình, những ám ảnh lúc trước bỗng ùa về.

- Chúng cháu chỉ nói về chuyện học hành thôi ạ.

- Nói tới vậy mà cậu còn chối à.

Người phụ nữ trước mặt chỉ tay vào người anh và càng ngày càng to tiếng hơn, điều này đã khiến cho mọi người trong lớp ai cũng dán mắt vào hai người, cả những lớp khác không liên quan cũng tụ tập đông kín ở trước cửa. Bà ta lấy chiếc điện thoại trong túi ra và cho tôi xem đoạn tin nhắn.

- Dụ dỗ con gái tôi xưng hô chồng vợ mà nói là bạn bè hả?

Hai người chỉ xưng hô như thế trong một đoạn thôi, rồi quay lại bình thường, việc này là do cô ấy cố trêu anh nên anh chiều theo luôn, không ngờ lại dẫn đến cớ sự này, biết trước như thế, anh đã không làm trò ngu ngốc như vậy. Tâm trí anh trở nên rối loạn, trong anh bỗng có một dự cảm bất an vô cùng.

- Con gái tôi từ trước tới nay ngoan ngoãn, chưa bao giờ dám cãi lời chúng tôi. Cậu cố tỏ vẻ đáng thương để dụ dỗ nó.

- Cháu chưa từng có ý định như thế… bác đang nói gì vậy?

- Tôi đọc trong tin nhắn nói gì cậu bị bắt nạt, bị ám ảnh tâm lý sợ nói chuyện gì gì đó, làm gì có cái bệnh đấy, tôi hỏi qua thầy giáo, cậu nói chuyện kinh khủng luôn chứ ngại, sợ cái gì?

Những gì anh sợ hãi đang diễn ra, những tin nhắn tâm sự của anh bị người khác đọc được. Ngay phút giây này đây anh chẳng biết phải làm sao, anh rất muốn chất vấn cô ấy “Tại sao lại để mẹ lấy được điện thoại”, những thứ anh chỉ dám mở lòng với riêng mình cô vậy mà giờ đây nó lại bị phanh phui trước tất cả mọi người như thế này. Mồ hôi anh đã chảy ướt cả lưng, những nhịp thở dần gấp gáp, toàn thân run rẩy không kiểm soát được. Giáo viên bước tới, lấy tay che trước mặt anh và bảo với bà ấy:

- Thưa cô, mọi việc không thể khẳng định như vậy chỉ qua vài dòng tin nhắn mà hai đứa nhỏ nói với nhau được, mong cô dừng hành động xúc phạm em ấy.

- Cái dòng xảo trá mà thầy còn bênh nó à?

- Ngay bây giờ mong cô dừng lại, những thắc mắc của cô sẽ được giải đáp trên văn phòng.                                        

(Còn tiếp)

 

© Yamin Aki - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cuối Cùng Anh Đã Nhận Ra Mình Yêu Em | Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top