Sông La quê tôi
2020-11-22 01:10
Tác giả:
Khánh An ( Hồng Minh)
blogradio.vn - Những ngày lũ lụt kinh hoàng của năm 2020, khi mà đâu đâu trên báo chí, truyền hình cũng là những hình ảnh của nước lũ, của mất mát, con sông La cũng ngầu đục và nước dâng trào như đôi mắt đau đớn và những giọt nước mắt vỡ òa của người dân xứ Nghệ.
***
Quê hương tôi là miền quê hiếu học Hà Tĩnh, một vùng đất bình yên lắm, thân thương lắm. Ở đó có lũy tre, làng xóm, sáo diều, và có cả những giọt mồ hôi hòa cùng nỗi nhọc nhằn của bao người trên đồng trong cái nóng cháy da giữa những trận gió Lào. Và nơi đây có dòng sông La xanh mà hiền hòa, chứa đựng biết bao giá trị văn hóa, lịch sử của xứ Nghệ.
“Quê hương ai cũng có một dòng sông bên nhà". Quả đúng như vậy, khắp đất nước Việt Nam cong cong hình chữ S này, mỗi miền quê hầu như đều có một dòng sông xuôi chảy. Và dòng sông quê luôn song hành trong tâm trí, trong niềm mến yêu và nhớ thương của mỗi người. Sông quê cũng là nơi nương náu đi về của tâm hồn mỗi đứa con tha phương lúc lạc lõng và cô đơn nhất.
Nhắc đến sông La là nhắc đến bản tình ca sông nước. Đây không chỉ là niềm kiêu hãnh của quá khứ mà còn là vinh quang hiện tại của đất và người quê tôi.
Con sông Ngàn Phố chảy từ núi Giăng Màn ở độ cao 700m từ biên ải Ai Lao, nằm trọn vẹn trong địa phận Hương Sơn, khi đến ngã ba Tam Soa thì hợp lưu với sông Ngàn Sâu thành sông La.
Sông La một phụ lưu của sông Lam, tuy chỉ vỏn vẹn 12,5km chiều dài nhưng có thể nói sông La chính là linh hồn, là nhạc, là thơ, là biểu trưng, là nỗi nhớ Hà Tĩnh thân thương .
Dòng sông La có tự bao giờ thì tôi không biết, chỉ biết rằng người dân quê tôi đã gắn liền với dòng sông từ ngày mới sinh ra. Dòng sông êm đềm chảy qua cánh đồng như một làn tóc con gái mềm mại buông dài tít tắp, nước sông xanh biếc in bóng những lũy tre mọc sát, in bóng mấy mái tranh nghèo nằm nghiêng nghiêng lặng lẽ.
Dòng sông vẫy vùng trong ánh nắng mùa hạ chói chang, rồi những đêm trăng vàng óng ánh cùng mái chèo sóng vỗ trong câu hát ví dặm hay điệu hát lý giận thương xa đưa, dìu dặt.
Những buổi trưa hè nắng nóng trong trận gió Lào bỏng rát, trẻ nhỏ làng quê thường chẳng chịu ngủ mà í ới rủ nhau ra sông tắm mát. Tại đây, chúng tổ chức thi bơi, khi bơi chán thì chơi trò té nước hay chơi bóng bằng bưởi rụng. Sau mỗi ngày đằm mình dưới dòng sông chang chang nắng, da dẻ đứa nào đứa nấy cứ đen nhẻm đi nhưng ai cũng cười tươi, vui thích lắm.
Sông La còn cung cấp nước tưới cho lúa ngô đồng làng tôi xanh tốt. Nhớ những đêm trăng sáng, khi cây lúa bước vào thì làm đòng, đêm đêm, trai gái mang chiếc gàu sòng ra sông tát nước. Ánh trăng tròn vành vạnh tan loãng dưới lòng sông lấp loáng. Những đôi tay nhịp nhàng vung gàu mà cứ ngỡ như đang “múc ánh trăng vàng đổ đi”.
Đến cuối mùa hè đổ lửa, đứng từ xa nhìn lại, sông La chỉ còn như một sợi chỉ nhỏ vắt qua cánh đồng. Ấy là mùa bắt ốc, mò cua, sàng đãi cát bùn tìm hến của làng tôi. Mỗi mùa, dòng sông đều đem tới một thức quà để tự bao đời nay, người dân quê cứ thế bám víu vào sông mà qua những tháng ngày cơ cực.
Có ai đi xa mà không nhớ da diết quê nhà. Ai tha hương mà không thèm khát ngày được quay trở về bên mái nhà xưa. Người xa quê nào mà lại không muốn quay về để được sà vào lòng mẹ như thuở còn thơ bé.
Có người con Hà Tĩnh xa xứ nào lại không thổn thức cả nỗi lòng để rồi chỉ muốn chạy ngay về “úp mặt vào sông quê” mỗi khi nghe câu hát “Đi mô rồi cũng nhớ về Hà Tĩnh, nhớ núi Hồng Lĩnh, nhớ dòng sông La, nhớ biển rộng quê ta….”.
Quê nhà, ở đó có nhiều, nhiều lắm những nỗi nhớ niềm thương. Và những ký ức bình dị của dòng sông tuổi thơ một thời vẫn luôn đọng mãi trong trái tim tôi.
Để rồi mỗi lần muốn trốn chạy sự căng thẳng, áp lực của cuộc sống hiện tại, tôi lại lục tung kí ức ven bờ sông La những năm tháng đã qua. Bao kỉ niệm cứ lao xao trong miền nhớ nhung rõ mồn một như vừa mới xảy ra hôm qua vậy.
Chiều chiều, ánh mắt xa xăm của tôi cứ hướng nhìn về miền quê Hà Tĩnh dấu yêu. Bên tai như lại vẳng nghe đâu đó “Khúc hát sông quê”, “Sông còn nhớ chăng nơi ta ngồi ngóng mẹ. Vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng..”. Bất giác tôi thấy nghẹn ngào trong lồng ngực, trước mắt lại như thấp thoáng thấy dòng sông La thân thương xanh mát ngay trước mắt mình .
Hà Tĩnh đất cằn đá sỏi nên con người Hà Tĩnh dũng cảm lắm, kiên cường lắm, mạnh mẽ lắm. Chúng tôi không có sự lựa chọn nào khác, chúng tôi không được chọn nơi mình sinh ra nên chúng tôi phải cố gắng, bằng tất cả sức bình sinh trong mình.
Vùng trũng thì lũ lụt, miền núi thì sạt lở, trồng cây công nghiệp thì cất công vun trồng, đến ngày thu hoạch gặp bão, gãy đổ hết tất cả, tay trắng lại thành trắng tay. Năm này qua năm khác như vậy, nó đã làm cho người dân nơi đây quen rồi với sự khắc nghiệt của tự nhiên.
Những ngày lũ lụt kinh hoàng của năm 2020, khi mà đâu đâu trên báo chí, truyền hình cũng là những hình ảnh của nước lũ, của mất mát, con sông La cũng ngầu đục và nước dâng trào như đôi mắt đau đớn và những giọt nước mắt vỡ òa của người dân xứ Nghệ.
Mưa gió liên tục, nước sông cuộn trào, ngầu đục và dâng lên lai láng, tràn qua đôi bờ. Sông như cũng gào thét đến khản giọng trước sự cuồng nộ của mẹ tự nhiên. Tưởng chừng sông cũng đang khóc cùng với sự bất lực và nhỏ bé của con người trước thiên tai hiểm họa.
© Nguyễn Thị Phương Thúy - blogradio.vn
Xem thêm: Bất chợt nỗi nhớ xa quê
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

















