Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sao Đêm Tinh Tú (Thì thầm 374)

2014-07-09 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Bạn thân mến, chắc hẳn các sĩ tử của chúng ta đã bước qua kỳ thi đại học với rất nhiều lo lắng và băn khoăn. Lo lắng cho kết quả kì thi và băn khoăn không biết mình chọn được đúng trường mình thích chưa. Những chia sẻ sau đây cũng được gửi tới từ một bạn đọc đã từng ở trong tâm trạng mông lung, rối bởi khi đứng trước ngưỡng cửa tương lai đấy. Nếu bạn chọn được đúng trường mình yêu thích thì bạn thật may mắn, còn nếu không cũng đừng bi quan nhé, bạn vẫn có thể thành công nếu bạn luôn chăm chỉ và cố gắng.




***


Đêm. Mát lạnh!

Chẳng biết tự khi nào, nó bỗng trở nên thích lạ kì cái cảm giác được đạp xe chầm chậm vào buổi đêm như thế này để nghe âm thanh đều đều đơn điệu của những guồng bánh xe, để nếm mùi của gió đêm tháng tư_mát mẻ, thanh thoát, không như cái nóng oi nồng của buổi ban trưa, và, hơn hết, nó muốn nhìn vào đêm tĩnh lặng…đêm không hối thúc, giục giã nó, đêm kiên nhẫn, nhẹ nhàng và trìu mến ôm lấy nó, vỗ về nó, vỗ về trái tim non nớt đang thổn thức của nó…

Từ khi nào nhỉ? Từ khi nào nó thích buổi đêm đến thế? Phải chăng từ dạo nó phải vùi mình vào những lò luyện thi, những lớp học thêm mà mài mòn tai những bài giảng nhạt nhếch kia, để rồi tự thấy bản thân được giải thoát khi cùng chiếc xe chiến hữu nhẹ nhàng bước vào vòng tay ân cần của “mẹ đêm”.

Bọn con gái thường sợ buổi đêm, cái sợ mơ hồ khó gọi tên. Còn nó? Ừ thì, cũng là con gái đấy thôi, nhưng nó chẳng sợ, thậm chí nó còn thích mê khi đêm đến nữa kia, đôi lúc ngốc nghếch nó ước giá như ở miền Nam của miếng đất hình chữ S này có đêm dài như đêm ở Bắc Cực thì hay biết mấy, nhưng rồi vội vã hối hận ngay về suy nghĩ ấy, bởi lẽ “ ta chỉ thực sự trân trọng một điều gì đó khi nó ít ỏi và hiếm hoi thôi…cũng như rằng vàng bạc thì quí hơn đồng chì vậy…”. Thế nên nó luôn dành chút ít thời gian trống trong ngày, khoảng trống ít ỏi của con đường từ lớp học thêm về nhà. Đó là lí do vì sao nó luôn đạp xe chầm chậm bất kể đêm đã khuya nhường nào. Chỉ khi chầm chậm bước đi trong màn đêm thế kia nó mới thấy thảnh thơi, không bị vướng bận bởi bất cứ điều chi…không có các công thức lượng giác sin, cos; không có các chất hóa học vô cơ, hữu cơ; không có những công thức ngữ pháp Tiếng Anh dài ngoằn và khi ấy, mọi áp lực từ lòng tin của bố mẹ, cô thầy, người thân,… dành cho nó cũng hòa vào đêm đen bay đến các vì sao để nó thấy trái tim nhẹ nhàng, bay bỗng, đập nhịp đập của riêng nó chứ không răm rắp như một cỗ máy.

Sao trời. Tinh tú lung linh trên cao thật nhiều, thật đẹp như chính những ước mơ và hoài bão của nó vậy nhưng cớ sao những vì tinh tú xinh đẹp ấy lại luôn bị che khuất vào ban sáng để đến tận đêm khuya ta mới có thể nhìn thấy? Do khói bụi, do mây trời hay chính do “thực tế” đã vùi dập nó?

Đêm nay, lạ lùng thay, trời thăm thẳm không có lấy một vì tinh tú, đêm bỗng trở nên thăm thẳm và xa xăm đến lạ lung. Một vệt sáng xuất hiện trên nền trời. Hai cái chớp mắt… Một người lạ, không phải, người này dường như nó đã gặp ở đâu đó rồi thì phải, mang dép xỏ ngón, áo thun trắng in hình chú ong Punny tinh nghịch, quần kaki đen, tóc buộc cao, tay đeo đồng hồ Mono to sụ. Ủa! Nó đây mà, Sững sờ…nó sợ…chuyện gì đang diễn ra. Lạnh toát, cứng đờ. “Nó” thứ hai lên tiếng:

- Bạn đừng sợ!... Mình là người nhân bản thứ hai của bạn_nói rồi cô bé ấy chìa hai tay ra_hai chúng ta là một, cớ sao bạn lại hoảng hốt?

Nó nghe thời gian tích tắc trôi bên tai… khoảng một, hai phút gì sau đó nó mới có thể mở miệng thốt nên lời:

- Bạn…bạn là mình…?

Cô bé gật đầu.

- Thật đường đột khi mình xuất hiện như thế này… Bạn sợ?

- Ưm… ừm…

- Nghe đây! Mình xuất hiện không phải là không có lí do… Mình có chuyện muốn nói với bạn_mặt cô bé nghiêm nghị, dường như từ lúc xuất hiện đến giờ cô bé vẫn luôn giữ nét mặt ấy, nghiêm nghị…

Những tưởng mình đang mơ ngủ tưởng tượng lung tung, nó lắc mạnh đầu, không kết quả, cô bé nhân bản vẫn đứng đó… Nhưng sao nó chẳng thấy sợ, đã bảo rồi mà, không điều gì của buổi đêm khiến nó sợ cả…

“Sao nghiêm trọng thế”, nó nghĩ và tự nhủ với lòng mai này sẽ chẳng bao giờ làm nét mặt nghiêm nghị thế kia đâu, eo, ghê!

- Ừm… nghĩ thế nhưng sao mọi lời nói không hiểu sao vẫn cứ tắt nghẹn nơi cổ họng nó.

- Bạn biết rõ mình đang làm gì chứ?_cô bé hỏi nói

- Ơ… sao chứ?

- Bạn có xác định được mục tiêu trước mắt của mình không vậy?

- Ơ… đương nhiên_nó trả lời mà tự thấy sao câu hỏi của cô bé kia lại có thể ngớ ngẩn đến thế chứ. Đương nhiên rồi, mục tiêu trước mắt của nó là học hành chăm chỉ sáng, trưa, chiều, tối để có cơ may đậu đại học…Ừ nhỉ! Mà đậu đại học rồi thì sau đó sẽ làm gì nữa nhỉ? Đi làm chăng? Ồ! Đó là điều không thể tránh khỏi rồi. Kinh doanh nối nghiệp bố chăng? Đúng! Đó chính là mục tiêu của nó.

Dường như đọc thấu được cả suy nghĩ của nó, cô bé nhân bản hỏi:

- Thế còn niềm yêu thích?

- Sao?

- Yêu thích… Bạn đâu thích kinh doanh, đúng chứ? Bạn không hợp với những con số, những cuộc họp. Bạn biết điều đó mà, đúng chứ?
- …
- Chỗ của bạn không phải là những lớp học thêm chật như nêm hay những văn phòng lồng kín mà bạn nghĩ sau này mình sẽ làm việc tại đó, đúng chứ?
- …
- Chỗ của bạn là những bức tranh, những khung tranh thơm mùi gỗ, là căn phòng ngập tràn mùi sơn ngai ngái, đúng chứ?
- …
- Bạn thích vẽ?... Bạn luôn muốn trở thành một họa sĩ. Đúng chứ?

Mỗi câu hỏi “đúng chứ” như một gáo nước lạnh tạt vào tim nó. Nó run rẫy. Chưa bao giờ? Chưa bao giờ đêm đối xử với nó như thế. Chưa bao giờ đêm khiến nó bất an như thế. Trước nay, đêm luôn là chiếc kén để nó trú mình, trốn khỏi những câu hỏi ấy kia mà. Nó không muốn, không dám đối mặt, thật đấy! Bố mẹ kì vọng nhiều ở nó, gia đình mong ngóng sẽ có được một nữ doanh nhân tài nắng để nối nghiệp, nên từ đầu những năm phổ thông, nó đã phải miệt mài với Toán, Lí, Hóa mà bỏ mặc cây cọ, bỏ mặc màu vẽ mặc dù nó rất thích, thích điên lên được, trái tim nó rộn ràng nhất là khi được cầm cọ, được vẽ, vẽ bất cứ thứ gì… Ôi! Họa sĩ, nó từng mơ ước sẽ trở thành họa sĩ. Nhưng nay đâu rồi? Ước mơ khi xưa có còn khi đã bao năm bị bụi khói “thực tiễn” và niềm tin gia đình che khuất… Liệu những vì sao kia có còn lung linh khi rũ bỏ khói bụi ban ngày?

- Mình là bạn, bạn là mình, bạn mỏi mệt, mình mệt mỏi, mình là bản chất con người bạn, bấy lâu nay mình luôn cố phấn đấu để khơi gợi lại niềm yêu thích nơi bạn, nhưng, thật khó, bạn thực dụng quá… mình không muôn tiếp tục cuộc đua vô nghĩa này nữa, mình sẽ dừng lại…còn bạn, nếu vẫn còn yêu thích, vẫn muốn là chính mình, vẫn muốn lung linh như những vì sao trời buổi đêm kia thì hãy làm đi, làm những điều mà con tim bạn mách bảo, hãy bày tỏ quan điểm, ước vọng của mình với bố mẹ. Được chứ?

- Bạn…

“Bạn” quay đi, tưởng như sắp tan vào màn đêm…

- Đừng!

Vẫn bước đi…

- Ở lại với mình!... Mình vẫn cần… mình vẫn thích… thực sự…thích lắm…màu vẽ…màu nước…mình muốn vẽ, mình là họa sĩ… mình sẽ là họa sĩ… Dừng lại! Đợi mình…

Nó đuổi theo, nắm lấy tay bạn. Hư vô, không năm được. Ôm chầm, không ôm được. Cô bé cười, lần đầu tiên trong suốt buổi nói chuyện.

- Hãy là bạn, bạn nhé!

- Không! Hãy là chúng ta!

- Mình sẽ ở lại… vì bạn… vì mình… vì niềm yêu thích…

Hai cái chớp mắt… Bạn là nó, nó là bạn…

Choàng tình, nó thấy mình đang nằm trên giường. Ồ! Giấc mơ… Giấc mơ ấy là đẹp hay xấu đây?

Không rõ, chỉ biết rằng lát nữa đây sẽ gặp bố mẹ, nói rõ về niềm yêu thích đã sôi sục bấy lâu.

Nhất định sẽ vẽ tranh. Nhất định sẽ theo đuổi niềm yêu thích.

Như những vì sao, rũ bỏ mọi bụi mờ ban sáng, sẽ tỏa sáng lung linh trên nền trời đêm.

Đêm. Ân cần. Lặng lẽ.

Đêm. Không còn là chiếc kén để nó ẩn nấu nữa rồi.

Đêm. Là nguồn cảm hứng. Là nơi ước mơ tỏa sáng lung linh...

  • Thì thầm được gửi từ bạn đọc có bút danh Dưa Hấu.

Mời bạn lắng nghe thì thầm Gửi lại tuổi thanh xuân

Thì thầm số 374 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radicũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.














--





Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta đều mất đi thứ mình từng may mắn có được

Chúng ta đều mất đi thứ mình từng may mắn có được

Ở kiếp này chúng ta biết nhau, có đôi lần bỏ lỡ nhau, vậy mong kiếp sau ta vẫn có thể gặp nhau dù ở vị trí nào thì nhất định hãy gặp lại nhau anh nhé. Em thương anh, thương người mà em thích, thương người mà em chưa một lần gặp mặt.

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Có những lời hứa giống như cánh hoa rơi trong chiều vỡ đôi, mùa hoa xưa tan, những cánh hoa tàn nhưng rồi năm sau xuân về hoa sẽ nở. Tình yêu cũng như vậy, có những mối duyên lỡ như cánh hoa tàn nhưng rồi ta luôn tìm thấy một mùa hoa khác.

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Có những người vì quá yêu ai đó mà quên mất bản thân mình. Tình yêu phải lớn đến mức nào mới có thể bên một người không yêu mình suốt 7 năm trời mà không đòi hỏi gì. Cho đến khi kết thúc, cả thế giới dường như sụp đổ.

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Chúng ta rất giỏi an ủi người khác nhưng lại luôn bỏ mặc nỗi buồn của chính mình. Chúng ta phủ nhận cảm xúc của bản thân, gạt phăng nỗi buồn sang một bên. Điều đó chỉ khiến bạn cảm thấy bứt rứt khó chịu, không sao thoải mái được. Vậy có nên chăng một lần thử chấp nhận nỗi buồn, dỗ dành và xoa dịu nó.

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Có những người đã lìa xa cuộc đời mà “niệm” vẫn chưa tan. Niệm khiến người ta luyến lưu, tiếc nuối những điều chưa trọn vẹn.

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Giữa bộn bề lo toan vất vả của cuộc sống này, mong bạn hãy lặng yên để lắng nghe tiếng đời vọng lại trong tâm hồn mình và bạn sẽ có thêm niềm tin yêu bước tiếp hành trình mà bạn lựa chọn. Bởi hạnh phúc đơn giản đến từ những khoảng khắc lặng yên ngọt ngào như thế…

Yêu người cùng công ty

Yêu người cùng công ty

Người ta có câu con thầy, vợ bạn, gái cơ quan để chỉ những đối tượng nên tránh xa trong việc hẹn hò. Thế nhưng làm sao ngăn nổi trái tim khi đã lỡ yêu một ai đó? Làm sao có thể lựa chọn được người khiến trái tim mình xao động.

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Trong tình yêu không chỉ yêu thôi là đủ mà cần phải có niềm tin. Sự cô đơn, lòng ghen tuông mù quáng dễ khiến người ta sa vào những sai lầm rất khó sửa chữa. Chờ đến ngày tình yêu như đóa hoa nở rộ nhưng cô ấy lại không thể đón nhận nó bằng nụ cười hạnh phúc mà bằng những giọt nước mắt nấc nghẹn.

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh.

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Câu chuyện kể về một cô gái quăng mình vào chuyến đi tự túc tại nơi xa lạ, sẵn sàng xù lông, giương vuốt để che giấu đi sự ngây thơ, lạc lõng và những tổn thương của mình.

back to top