Phát thanh xúc cảm của bạn !

Oan hồn cô thư ký

2012-11-22 20:31

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

- A A A A A!!! Vân vừa la vừa nhảy khỏi chỗ ngồi của mình, mặt mày xanh lét.

Cô lắp bắp nói không thành lời khi mọi người trong phòng ngạc nhiên hỏi có chuyện gì xảy ra? Định thần nhìn lại vẻ mặt ngơ ngác của những người chung quanh, Vân mới biết vừa rồi chỉ mình cô thấy cái hình ảnh đáng sợ kia, cô kềm lòng không nói ra sự thật, vì cô chắc là sẽ không ai tin cô vừa thấy một bóng ma trên màn hình máy tính. Vân vào làm việc ở công ty xây dựng này mới được một tháng, vậy mà đã bốn lần cô phải yêu cầu kỹ thuật viên vi tính của công ty xuống sửa chữa cái máy này. Hình như nó không thích Vân hay sao ấy, yên ổn được đôi ba ngày lại tắt tịt. Thế nhưng khi anh kỹ thuật viên ngồi xuống mở máy thì nó lại hoạt động bình thường, đến nỗi mọi người trong phòng đều ngạc nhiên. Vân yêu cầu đổi máy khác cho cô thì không được duyệt vì rõ ràng kỹ thuật viên báo cáo rằng máy không có vấn đề gì. Lần này Vân tức mình đập ầm ầm vào cái bàn phím, miệng lẩm bẩm một cách tức tối:

- Bực mình quá đi! Đập cho hư luôn thay cái khác.

Vân bất ngờ hoảng hốt khi màn hình chợt nhá sáng và hình ảnh một gương mặt ghê rợn thoáng hiện lên trong tích tắc đã khiến cô buột miệng la lên.


Tác giả: Sưu tầm - Người đọc: Na Ngố, Thảo Kòi  - Kỹ Thuật: Na Ngố

Ảnh minh họa

Một con gián ở đâu trong hộc tủ để bàn phím bỗng chấp chới bay ra. Diễm ngồi ở cạnh bàn Vân vội vàng dùng tập tài liệu trên tay đập đuổi nó. Mấy người kia cũng chuẩn bị tư thế để đập con gián nếu nó sà vào họ, nhưng đột nhiên con gián biến mất tăm không thấy đâu nữa. Cả phòng làm việc nhốn nháo lên một lúc rồi cũng trở lại im lặng bình thường, mọi ngườ vẫn tưởng Vân sợ con gián, nhưng cô thì đang hãi hùng với hình ảnh kinh khiếp khi nãy. Vân nghĩ nếu bây giờ là ban đêm và chỉ có một mình cô trong phòng này thì chắc cô sẽ ngất đi mất tiêu rồi. Tự nhiên Vân cảm thấy mình buồn nôn, cô vội vàng chạy vào toa-let. Vân không nôn được, trong người cô hiện giờ rất khó chịu, bao tử cứ gợn lên từng hồi. Vân vã mồ hôi, cô cảm giác mình đang yếu đi, cô lo lắng móc điện thoại định gọi cho Diễm vào cùng cô.

Nhưng vừa ngẩng lên Vân đã cứng người, chiếc điện thoại rơi xuống đất bung ra. Sau lưng Vân, hình ảnh một cô gái với gương mặt có màu tro, hai mắt trắng dã, tóc tai bờm lên rối mù phản chiếu lên tấm gương trước mặt Vân. "Đau lắm...". Vân điếng cả người, tiếng rên rỉ như từ đâu vọng về xoáy vào tai cô, theo phản xạ Vân quay phắt lại phía sau... không một bóng người, chỉ một mình Vân trong toa-let, cô lắng nghe... im ắng, vắng lặng. Từ nhỏ Vân đã không tin chuyện ma quỷ và cô cũng không sợ bóng tối, cô gan lì như con trai, nên ba mẹ mới chiều theo ý mà cho cô theo học cái nghành kiến trúc, chứ thật ra họ chỉ muốn con gái sau này trở thành giáo sư khoa văn chương mà thôi. Không kịp nhặt cả những mảnh rơi của chiếc điện thoại, Vân lao ra ngoài hớt hải, lạnh ngắt, chạy đến ôm cánh tay Diễm lắc lắc, miệng nói không thành lời. - Trời đất! Sao Vân lạnh ngắt vậy? Trúng gió hả? Diễm vừa hỏi dứt câu thì Vân cũng khuỵu xuống bất tỉnh, vì trong khi Diễm hốt hoảng thì Vân đã kịp thấy bóng cô gái lúc nãy ngồi xoay lưng lại phía họ, trên chiếc ghế ở bàn làm việc của Vân. "Cô ấy tỉnh chưa?"... "Xoa dầu đi! Xoa vào thái dương ấy!"... "Tỉnh rồi! Vân tỉnh rồi!", tiếng lao xao lo lắng của mọi người cùng mùi dầu xanh cay xè cả mũi và mắt khiến Vân lơ mơ tỉnh lại. Vân thấy rất mệt và tựa như cơ thể cô bị yếu đi vậy, chân tay không nhấc lên nổi nữa.

- Vân xin nghỉ hôm nay đi. Để Diễm đưa Vân về! Anh trưởng phòng nghe Diễm nói vậy xoay qua nhiệt tình: - Hai cô cứ về đi, anh sẽ báo lại tình hình với sếp cho. Không sao đâu! Trên đường về Vân không nói câu nào, cô miên man nghĩ về những điều mình vừa trải qua.

Từ bé đến giờ đây là lần đầu tiên xảy ra đối với Vân, cho nên lúc đầu cô không biết nó có thật hay không. Rồi sau đó là hoảng sợ thật sự khi hình bóng cô gái lạ kia xuất hiện lần thứ ba, Vân không muốn tin cũng phải công nhận là nó đang xảy đến với cô. Diễm lại tưởng rằng Vân quá mệt: - Vân mệt lắm hả? Có cần Diễm đưa đi khám bệnh không? Lúc này Vân thấy trong người thế nào? - Không đâu Diễm. Vân nghỉ ngơi là khỏe lại ngay thôi. Bước vào nhà đột nhiên Vân chợt khựng lại ở ngưỡng cửa. Lần đầu tiên Vân thấy ngại bước vào nơi u tối. Căn nhà này nằm lọt thỏm giữa những bóng cây to trong vườn, từ đời ông cố của Vân đã cho trồng các cây này và xây ngôi nhà ở giữa thật đẹp. Ba mẹ Vân gần đây đi coi thầy coi bói gì đó mà cho rằng hai người không hợp phong thổ của ngôi nhà này nên đau ốm hoài, vì vậy họ quyết định dọn lên Đà Lạt ở, giao căn nhà cho Vân quản lý. Vì vườn cây um tùm bên ngoài nên dù là ban ngày ngôi nhà cũng có vẻ âm u nếu đóng kín các cửa lại. Diễm bước vào mau mắn mở toang cửa sổ, ánh nắng yếu ớt lọt qua những tàn cây rậm rạp giúp ngôi nhà sáng hơn một chút.

- Sao Vân không cho người mé bớt nhánh các cây này đi. Rậm rạp quá rồi đấy!

Diễm thò đầu ra ngoài cửa sổ, ngửa cổ nhìn lên những táng cây vừa nói với Vân. Không nghe thấy tiếng bạn trả lời mà đột nhiên thấy một bàn tay lạnh ngắt nắm lấy tay mình, Diễm hoảng hông quay lại. Vẫn mặt mày tái xanh và bất ổn đang níu lấy Diễm như cầu cứu. Vân bất ổn thật sự. Cô không thể giữ nỗi sợ hãi này riêng một mình, nó sẽ lấy mất sự bình yên trong cô, cô phải chia sẻ nó với Diễm mới được. 

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

 Replay Blog Radio: Đừng yêu ai đó quá nhiều và đợi chờ người tình quá lâu

Replay Blog Radio: Đừng yêu ai đó quá nhiều và đợi chờ người tình quá lâu

Việc yêu và chờ đợi một người đôi khi giống như đánh cược, được thì ăn cả mà ngã thì trắng tay. Những năm đằng đẵng đợi chờ có khi đổi lại bằng những giọt nước mắt khóc thầm trên vai một người.

back to top