Nơi đây có bình yên (Phần 2)
2026-03-21 21:10
Tác giả:
Bằng Lăng Tím ♾
blogradio.vn - Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
***
(Tiếp phần 1)
Chương 2. Một thời cắp sách đến trường
Kể từ lần bị chặn đường đó, tôi không còn dám đi một mình như trước nữa. Những buổi trực nhật về trễ, tôi cố tình chọn những con đường đông người qua lại dù phải vòng xa hơn một chút, và mỗi khi nghe tiếng ai đó gọi nhau phía sau, tim tôi lại giật thót, bước chân vô thức nhanh hơn như thể chỉ cần chậm lại một nhịp thôi là mọi chuyện hôm ấy sẽ lặp lại.
Phải mất mấy ngày sau tôi mới thôi giật mình mỗi khi nghe tiếng động lạ, nhưng cảm giác mang ơn thì vẫn còn nguyên.
Tôi không biết tên anh và đám bạn anh. Hôm đó hoảng quá, tôi chỉ kịp nói lời cảm ơn rồi vội vã rời đi. Có lúc tôi tự trách mình, giá như bình tĩnh hơn một chút, hỏi anh học lớp nào, tên gì… thì có lẽ tôi đã không phải chờ đợi một cơ hội mơ hồ như thế.
Và rồi, định mệnh sắp xếp cho chúng tôi gặp lại nhau.
Trường tổ chức Hội Khỏe Phù Đổng.
Lớp tôi học ban xã hội, hơn bốn mươi học sinh mà số bạn nam chưa đủ mười đầu ngón tay. Khi nghe thông báo thi đấu bóng đá nam, cả lớp đều nghĩ chắc chắn mình sẽ không đủ điều kiện tham gia, nhưng nhà trường quyết định ghép một lớp ban xã hội với một lớp ban tự nhiên thành một đội.
Buổi sáng hôm đó, trời rất đẹp.
Tôi và mấy bạn đang tụm ba tụm bốn nói chuyện gần cửa lớp thì thấy một nhóm học sinh lớp khác bước tới. Gần như theo phản xạ, cả bọn cùng quay ra nhìn.
Chỉ một cái nhìn thoáng qua, tôi nhận ra anh ngay lập tức người đã giúp tôi hôm đó.
Tim tôi hụt một nhịp rồi đập nhanh hơn.
“Lớp trưởng đâu rồi?”. Một bạn đứng cạnh anh lên tiếng.
Lớp trưởng lớp tôi bước tới trao đổi về đội hình, lịch tập, sân tập. Anh đứng đó, lặng lẽ nghe, thỉnh thoảng gật đầu. Khác với hôm ở cổng trường, hôm nay anh cười nhiều hơn, cười với bạn bè, cười rất thoải mái như thể thế giới khi ấy chỉ xoay quanh sân bóng và những trận đấu phía trước.
Tôi để ý trên cổ tay anh còn quấn băng thun, chắc do tập luyện nhiều. Tôi không dám nhìn thẳng, chỉ lén liếc qua vài lần rồi giả vờ cúi xuống nói chuyện với bạn, sợ ánh mắt mình sẽ tố cáo điều gì đó.
Khi anh cùng các bạn rời đi, lớp trưởng lớp tôi quay lại với vẻ mặt hớn hở, các bạn nam mừng ra mặt vì cuối cùng cũng có thể tham gia thi đấu.

Còn tôi thì bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn mức cần thiết.
Từ lần gặp thứ hai đó, hình ảnh anh thỉnh thoảng xuất hiện trong đầu tôi, nhưng không phải lúc nào cũng theo cách dịu dàng.
Có hôm tôi đi ngang qua sân bóng, thấy anh cùng nhóm bạn ngồi dưới gốc cây cười nói ồn ào. Một bạn nào đó khoác vai anh, nói gì đó khiến cả nhóm cười nghiêng ngả. Anh cũng cười, ngửa đầu rất tự nhiên, rất vô tư, như thể chẳng có điều gì trên đời đáng để bận tâm quá lâu.
Tôi đứng xa nhìn.
Trong lòng dấy lên một cảm giác khó gọi tên.
Anh thuộc về một thế giới rất khác tôi, thế giới của bạn bè đông đúc, của những trận bóng, của những buổi tụ tập rộn ràng. Còn tôi chỉ có căn phòng trọ nhỏ và bà nội cách đó ba mươi cây số, có những buổi tối ngồi học một mình đến khuya trong tiếng quạt quay đều đều.
Tôi không biết, nếu một ngày nào đó anh phải lựa chọn giữa những buổi vui chơi ấy và một cô gái nhút nhát như tôi… anh sẽ chọn điều gì.
Nghĩ đến đó, tôi lại tự trách mình vì đã đi quá xa so với thực tế.
Khi mấy bạn nữ rủ nhau xuống sân sau xem đội bóng tập, tôi lập tức đồng ý.
Trường tôi rất rộng. Phía sau là sân bóng lớn dùng cho học thể dục và các hoạt động ngoại khóa. Con đường dẫn ra đó rợp bóng cây, nhưng vừa bước ra khỏi hàng mát là cả một khoảng sân đầy nắng, nơi tiếng hò reo vang lên từng đợt.
Tôi nhìn khắp sân.
Không thấy anh.
Một chút thất vọng len vào, rất khẽ nhưng đủ làm tôi chậm lại một nhịp.
Tôi định bước sang chỗ có bóng râm để đứng thì nghe tiếng gọi:
“Ê, Thành! Nhanh tới đây!”
“Nghe rồi.” Giọng anh vang lên, bình thản.
Tôi khựng lại.
Thì ra anh đang đứng dưới bóng râm gần đó từ lúc nào, tay cầm chai nước, áo đồng phục tháo hai nút trên cùng, mồ hôi thấm ướt lưng áo. Anh bước ra khỏi khoảng mát, đi về phía sân cỏ, và khi anh đi ngang qua tôi, tim tôi đập mạnh đến mức tôi sợ người đứng cạnh cũng nghe thấy.
Tôi lấy hết can đảm.
“Cảm ơn anh… chuyện hôm trước.”
Anh nhìn tôi.
Một giây trôi qua. Rồi thêm một giây nữa.
Ánh mắt anh không lạnh, nhưng cũng không dịu dàng như tôi đã tưởng tượng suốt mấy ngày qua.
“Không có gì. Lần sau, nhớ nói to để người xung quanh nghe.”
Tôi thoáng sững lại. Giọng anh có chút trêu chọc, không phải xấu nhưng cũng không nghiêm túc như hôm ở cổng trường. Anh lướt qua tôi, bước vào sân, nhập lại với nhóm bạn như thể cuộc trò chuyện vừa rồi chỉ là một điều rất nhỏ trong ngày.
Tôi đứng đó, buồn vui lẫn lộn.
Tôi hiểu ý anh, anh không muốn tôi sợ, không muốn tôi giữ trong lòng như một điều gì bí mật. Nhưng tôi cũng nhận ra một điều khác: anh không xem chuyện đó là điều gì đặc biệt.
Chỉ có tôi là giữ nó trong tim quá lâu.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý anh nhiều hơn.
Mỗi lần lớp anh tập dợt, tôi đều tìm một lý do để đi ngang qua sân. Tôi nghe các bạn nam nhắc đến anh với sự ngưỡng mộ anh đá bóng rất hay, xử lý tình huống bình tĩnh, ít khi nóng nảy.
Nhưng cũng có lúc tôi nghe loáng thoáng:
“Thành hôm qua lại trốn học thêm để đi đá giải giao hữu.”
“Má nó la suốt mà có sợ đâu.”
Tôi không biết những lời đó có hoàn toàn đúng không, nhưng tôi bắt đầu hiểu anh không phải kiểu học sinh chỉ biết học và nghe lời. Anh có phần ngang tàng của tuổi trẻ, có chút bất cần, có những ưu tiên rất rõ ràng và bóng đá chắc chắn nằm trong số đó.
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Việc sắp xếp lại chỗ ngồi trong lớp vô tình kéo tôi gần hơn với một người có thể thay đổi cả quãng thời gian sau này của tôi.
Hiền.
Trước đó tôi và Hiền không thân. Hiền khác hẳn tôi thông minh, nhanh nhẹn, tinh nghịch đúng tuổi học trò. Nếu so hai đứa, tôi là khoảng lặng còn Hiền là cơn gió.
Chúng tôi dần nói chuyện nhiều hơn. Hiền kể về gia đình, về các anh chị em trong nhà, giọng lúc nào cũng đầy sức sống. Khi biết tôi ở trọ một mình, Hiền càng hay kéo tôi đi đây đó.
“Nhà tôi đông vui lắm, nếu bà thấy buồn thì cứ đến tìm tôi.”
Câu nói ấy dần trở thành một nơi để tôi mong chờ.
Và rồi tôi lại gặp anh, trong chính không gian gia đình ấy.
“Bạn em tên Tâm. Giờ hai đứa ngồi chung bàn nên thân lắm.” Hiền ôm tay tôi cười giới thiệu.
Anh nhìn tôi, có chút ngạc nhiên thoáng qua.
“Biết rồi.”
Chỉ hai từ.
Nhưng lần này tôi nhìn rõ hơn, ánh mắt anh không chỉ là nhận ra, mà là nhớ.
Tôi chào anh. Anh gật nhẹ rồi đi vào trong. Phía sau, tôi nghe Hiền gọi với theo:
“Anh ba! Nhớ chiều nay đón em đó, đừng có đi đá banh quên giờ nữa!”
Anh cười lớn từ trong nhà vọng ra:
“Biết rồi!”
Hiền quay sang tôi, lắc đầu:
“Ảnh mê đá bóng hơn mê ở nhà.”
Tôi cười theo, nhưng trong lòng bỗng hiện lên một suy nghĩ rất nhỏ: nếu một ngày nào đó có người cần anh hơn một trận bóng, liệu anh có đến đúng giờ không?
Hiền nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Khai mau. Có chuyện gì giữa bà với anh ba tôi?”
Tôi bật cười, rồi cuối cùng cũng kể lại lần anh giúp tôi trước cổng trường. Hiền nghe xong, vỗ tay:
“Sau này đi đâu cứ gọi tôi.”
Mặc dù chuyện đã qua, mỗi lần nhắc lại tôi vẫn thấy sợ, nhưng bên dưới nỗi sợ ấy là lòng biết ơn. Anh đã xuất hiện vào lúc tôi yếu nhất.
Chỉ là tôi bắt đầu hiểu rằng một người xuất hiện đúng lúc chưa chắc sẽ luôn ở lại đúng lúc.
Từ hôm đó, Hiền vô tình hay cố ý thường kể về anh trước mặt tôi: anh thích ăn gì, hay làm gì, tính tình ra sao. Mỗi lần tôi im lặng nghe, Hiền lại trêu, và rồi giữa hai đứa con gái tuổi mới lớn, một bí mật nhỏ được giữ lại.
Sự rung động đầu đời.
Nhẹ, mong manh, nhưng đủ làm tim tôi khác đi mỗi ngày.
(Còn tiếp)
© Bằng Lăng Tím - blogradio.vn
Xem thêm: Mọi Cuộc Gặp Gỡ Trên Đời Đều Có Lý Do | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!















