Tôi và anh ấy
2026-01-08 18:05
Tác giả:
blogradio.vn - Bây giờ, khi kể lại câu chuyện này, tôi vẫn xưng “tôi” và gọi “anh ấy” như ngày đầu. Có những tình yêu không trọn vẹn, không đúng thời điểm, nhưng lại theo người ta suốt cả cuộc đời. Anh ấy là một phần thanh xuân của tôi, dù đi xa, dù không biết ngày gặp lại, vẫn là người khiến tim tôi đau theo một cách rất dịu dàng.
***
Tôi gặp anh ấy vào một buổi sáng rất bình thường ở nơi làm việc. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ anh là một đồng nghiệp mới, nụ cười hiền, ánh mắt ấm và cách nói chuyện đủ để khiến người khác cảm thấy dễ chịu. Không ai trong chúng tôi nghĩ rằng, từ những buổi trao đổi công việc ngắn ngủi, từ những lần ở lại muộn hơn người khác một chút, tình yêu lại âm thầm lớn lên lúc nào không hay.
Chúng tôi yêu nhau khi cả hai còn rất trẻ. Tình yêu nơi công sở không ồn ào, chỉ là những cái nhìn lén lút, những tin nhắn vội vàng, những lần giả vờ vô tình ngồi cạnh nhau. Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần như thế là đủ. Nhưng tuổi trẻ thì luôn đi kèm với những hiểu lầm và cái tôi quá lớn. Chúng tôi giận nhau vì những điều rất nhỏ, nhưng lại im lặng với những điều rất lớn.
Có một ngày, anh ấy nói muốn ở bên tôi lâu dài. Anh nói bằng giọng nghiêm túc mà tôi chưa từng thấy trước đó. Tôi đã im lặng rất lâu. Không phải vì tôi không yêu anh, mà vì tôi sợ. Sợ tương lai mờ mịt, sợ những lời dị nghị, sợ cả việc đánh đổi quá nhiều thứ. Cuối cùng, tôi đã lắc đầu. Ánh mắt anh hôm ấy buồn đến mức tôi không dám nhìn thẳng.

Rồi anh về lấy vợ. Tôi cũng đi lấy chồng. Hai đám cưới diễn ra như những cột mốc mà cả hai đều bước qua trong im lặng. Tôi tưởng rằng mọi thứ giữa tôi và anh đã kết thúc từ đó.
Nhưng không. Chúng tôi vẫn đi làm chung. Ban đầu là những câu chào xã giao, những khoảng cách được giữ rất cẩn thận. Dần dần, những khúc mắc năm xưa được nói ra, nhẹ nhàng hơn, chín chắn hơn. Không còn trách móc, chỉ còn tiếc nuối. Và rồi, tôi không biết từ lúc nào, trái tim mình lại một lần nữa lạc lối.
Chúng tôi quay lại yêu nhau, trong lén lút và day dứt. Không ai dám gọi tên mối quan hệ ấy, chỉ biết rằng khi ở cạnh anh, tôi vẫn là tôi của những ngày xưa cũ. Hạnh phúc mong manh như sương sớm, đẹp nhưng đầy tội lỗi. Tôi đã từng tự hỏi mình đúng hay sai, nhưng trái tim thì không biết nói dối.
Một năm sau, anh ấy nói sẽ đi nước ngoài. Hôm đó, anh nắm tay tôi rất lâu và nói: “Đợi anh nhé.” Tôi không trả lời ngay. Tôi chỉ nhìn anh, cố ghi nhớ từng đường nét quen thuộc. Tôi biết lời hứa ấy nặng nề đến thế nào, và cả hai chúng tôi đều không còn đủ tự do như trước.
Bây giờ, khi kể lại câu chuyện này, tôi vẫn xưng “tôi” và gọi “anh ấy” như ngày đầu. Có những tình yêu không trọn vẹn, không đúng thời điểm, nhưng lại theo người ta suốt cả cuộc đời. Anh ấy là một phần thanh xuân của tôi, dù đi xa, dù không biết ngày gặp lại, vẫn là người khiến tim tôi đau theo một cách rất dịu dàng.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 2)
Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.
Tết này con sẽ về (Phần 1)
Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.
Hái trăng đêm Đông
Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?
Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)
Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 16)
Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

