Nhớ lắm mùa lũ tuổi thơ tôi
2014-11-19 01:00
Tác giả:
Phan Thị Kim Thảo
Cơn mưa lùa xuống như thác đổ, từng làn nước vội vã rơi đều kêu rả rích trên mái tôn cũ căn nhà nhỏ của gia đình tôi. Vài ba tiếng một trận to, vài ba hồi thêm một trận nhỏ, cứ ỉ ôi như đàn bà đau đẻ ngóng mãi đứa con vẫn chưa thấy ra đời, cứ nhức nha nhức nhói đến xé ruột gan. Buổi tối cả gia đình tôi vây quanh bên mâm cơm nấu bếp với món đặc sản của mùa mưa là muối mè và sả vằm vụn với thịt ba chỉ kho ruốt. Ngọn đèn dầu leo lắt đặt trên chiếc bàn gỗ khá cao mới có thể chiếu sáng một góc nhỏ của mâm cơm. Gần mười con người vây quanh mâm cơm ngày lụt, ai nấy đều thích thú với miếng cơm nóng hổi có cháy vàng giòn, mấy chị em tôi tranh nhau vét nồi kêu ken két.
Mùa mưa, mùa lụt ở Huế kéo dài khiến lòng người sầu thảm, ước chừng mỗi mùa mưa đi qua như kéo theo cả một thế kỉ dài. Trước mái hiên nhà, gió thổi mạnh một vài tấm tôn bay xa, vài tấm còn lại thì đã rách hết phần nửa kêu bành bạch, nước tạt vào đến tận cửa chính, mấy chân cột bằng gỗ cũng đã liêu xiêu. Ba tôi phải mang chiếc áo mưa nhàu nát chạy xuống vườn lựa cây tre nào chắc chắn đốn lên để chống tạm. Mạ tôi loay hoay đào mương cho nước thoát kẻo ngập vào nhà bếp không còn chỗ nấu nướng. Chị gái đầu của tôi năm đó mới mười ba tuổi đã phải lấy giẻ lâu nền nhà cho khỏi rịn nước đi trượt, tôi và những đứa em sau còn nhỏ nên chỉ việc trùm mền chơi trò trỏ đầu tìm người.
Hết ngày này qua ngày khác, mưa vẫn không dứt mà ngày càng lớn hơn. Trong nhà chỉ còn mỗi chiếc đài bỏ pin con thỏ mới biết được thông tin thời tiết từ xa, ba tôi nghe đài rồi thở dài nói: “Còn mưa lâu lắm”. Mạ tôi nằm trên giường, không than nửa lời nhưng tôi thấy nước trong khóe mắt mạ khẽ ứa ra.

Nửa đêm tỉnh giấc, thỉnh thoảng tôi nghe tiếng cửa hông cứ kéo ra kéo vào kêu cọt kẹt, tưởng đâu gió thổi mạnh làm nó lung lay, tôi xuống giường định kéo chặt lại nhưng khi thấy mạ tôi đứng đó nhìn về phía vườn, tôi mới hay mạ lo lắng ngủ không được nên đi lui đi tới ngóng nước sợ vào nhà. Sáng ra, tôi mở cửa hông đứng nhìn, căng mắt hết cỡ vì ngạc nhiên, lần đầu tiên tôi thấy nước lên cao như thế, một màu vàng sền sệt rộng mênh mông lút đến tận đọt những bụi sắn sau vườn và chỉ còn cách cánh cửa hông tôi đứng chừng vài mươi mét. Nếu hôm nay mưa lớn giống hôm qua thì có lẽ gia đình tôi phải chuyển ra trường Tiểu học gần nhà mà lánh tạm, địa điểm mà ủy ban xã đã bàn trước cho mỗi hộ gia đình khi nước vào nhà. Nhưng may thay cơn lũ thôi không kéo dài nữa, mưa tạnh nên nước cũng rút dần, bầu trời hanh hao. Mấy chị em tôi chạy ra vườn xem những “chiến công” mà cơn lũ để lại và vỏn vẹn chỉ còn một lớp bùn non nhão nhoẹt trên vườn sắn nhà tôi. Đợi cho cơn lũ đã qua vài hôm, chị em chúng tôi rủ nhau đi xem nước, nước đã hạ xuống rất nhiều nhưng vẫn còn cao hơn trước mùa mưa vài mươi mét. Chúng tôi thấy vài ba chiếc ghe chèo ven sông vớt củi, vài ba chiếc khác lại giăng lưới bủa cá. Do ở thượng nguồn của sông Hương, nước lớn cá lùa về theo dòng chảy mạnh nên những mẻ cá được bủa lưới khi kéo lên chi chít các loài cá chình, cá xanh và rất nhiều cá rô phi... Rãi rác khắp mặt sông, là nồi niêu xoong chảo, chị em tôi đang loay hoay cầm sào để vớt thì tiếng ba tôi gọi lớn, đứa nào đứa nấy sợ hãi chạy lên nhà nhưng có cố gắng chạy nhanh thế nào đi chăng nữa thì vẫn bị đòn dính vào mông vì cái tội không nghe lời người lớn. Và tôi vẫn nhớ rất rõ đó là kỉ niệm của mùa lũ năm 99, mùa lũ đi vào lịch sử của Việt Nam.
Vài năm sau đó không có cơn lũ nào lớn hơn cơn lũ ấy nữa và người ta nhanh chóng cho xây dựng đập thủy điện Bình Điền theo quy mô lớn nên cũng chẳng còn ai biết đến lụt là gì. Có cái đập cản nước thì ai nấy cũng vui sướng như được vàng, không lo lụt lội, nước ngập nhà ngập cửa nữa. Chỉ riêng bọn trẻ chúng tôi lại thấy hơi tiếc vì không còn được nhìn nước lên sau vườn sắn, không còn được rong ruổi những ngày vớt xoong nồi nổi lềnh bềnh trên sông và không còn phải khó ngủ vì tiếng cọt kẹt của cánh cửa hông. Bởi vài năm sau đó, nhà tôi được xây cất lại khang trang hơn, che chắn an toàn hơn, lợp mái ngói để chống ồn, tường xây vách để nước khỏi tóe qua các khe gỗ như trước kia.
Sau khi tôi đậu Đại học phải về thành phố ở trọ, mỗi mùa lụt đến, cơn mưa mới kéo xuống ngày đêm thì các con đường chính như Bến Nghé, Đống Đa hay ngay cả Nguyễn Huệ cũng đã ngập đến gần nửa người. Thảm hại nhất vẫn là đoạn qua Đập Đá, nước lên nhanh nhưng rút lại rất chậm. Vậy là tôi lại được ngắm lụt, ngắm nước dâng cao giữa thành phố Huế. Nhưng mùa lụt ở thành phố không làm tôi thích thú như ở quê mình, vì tôi không nhìn thấy cái màu vàng sền sệt của nước và không nhìn thấy cái xoong nồi nào nổi trên mặt nước để vớt.
Tuổi thơ trôi qua, tôi đã nhìn thấy nỗi buồn của ba mạ mình trong những mùa lũ nhưng lại có chút niềm vui riêng đối với kí ức, hoài niệm của bản thân. Tôi vẫn nhớ hoài cái màu nước vàng ngập ngụa ấy sau vườn nhà mình, vẫn muốn tranh nhau miếng cháy vàng của nồi cơm nấu bếp và thèm lắm món thịt kho sả mạ tôi làm bên ngọn đèn dầu leo lắt.
- Phan Thị Kim Thảo
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.












