Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày mai, gió sẽ cuốn những buồn đau đi thật xa( Thì thầm 248 )

2013-04-16 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Rồi ngày mai khi gió cuốn những buồn đau đi thật xa,nắng lại về bên em, mặc dù không còn lung linh như trước nhưng những tia nắng yếu ớt cũng đủ xua tan màn đêm giá lạnh. Cảm ơn anh! Con người của tự do, cảm ơn anh cho em hiểu tất cả, cảm ơn những gì anh mang dến cho em... Cảm ơn anh con người của quá khứ.

Em, cô bé bướng bỉnh, tinh nghịch. Em không thực sự nổi bật, nhưng nụ cười của em cũng đủ làm nhiều kẻ si tình mơ mộng. Em sôi nổi, năng động, thích sự xô bồ của phố lúc màn đêm buông xuống. Em thích những lúc ngồi tám cùng mấy đứa bạn, thích được nũng nịunhư một đứa trẻ con,thích được mọi người quan tâm. Quanh em có bao người dành cho em sự quan tâm đặc biệt nhưng chưa có một ai làm trái tim em rung động. Em vô tình với tình cảm của họ hay nói đúng ra là em đặt mình vào vị trí cao trong lòng họ…..

Anh, chàng trai của sự tự do.Anh là hình mẫu lý tưởng của bao cô gái với một khuôn mặt ưa nhìn,một chiều cao lý tưởng và ngoại hình tương đối. Vẻ bề ngoài của anh làm bao chàng trai khác phải ước ao. Anh luôn làm người khác tin tưởng vào mình, luôn làm cho người khác cảm giác thoải mái khi bên anh. Nhưng tính tình của anh lại quá buông thả,thích tự do. Anh trẻ con, suy nghĩ chưa chín chắn, anh hơn em bốn tuổi nhưng suy nghĩ mọi chuyện còn quá đơn giản,anh thích tìm hiểu mọi thứ lạ lẫm, mới mẻ... và đối với anh mọi thứ cũng chỉ tồn tại được một thời gian.



Ngày anh đến, bầu trời trong vắt. Cuộc sống của em như những tia nắng muôn màu. Anh đến bên em như một sự tình cờ...Bên anh, thế giới của em đầy nắng ấm và tràn ngập trong tiếng cười,mọi thứ xung quanh em trải dài một màu hồng vô tận.Chính em cũng không hiểu vì sao lại rung động trước tình cảm của anh, hay đó là duyên số mà mọi người vẫn thường nói…Em dang tay đón nhận cái duyên số mà ông trời sắp đặt cho mình với một nụ cười hạnh phúc. Cảm giác lần đầu tiên rung động của 1 cô bé 18 tuổi, em hồn nhiên vô tư đón nhận tình yêu của anh như món quà của cuộc sống.Em dành cho anh hết tất cả niềm tin và sự thơ ngây, tình yêu của em trao anh như quả cầu pha lê trong suốt.Yêu anh, em yêu thêm cuộc sống xung quanh mình,em thường ngân nga mấy bài hát và tủm tỉm cười một mình khi lục lại mấy tin nhắn của anh.

Anh gọi em là ngốc, hay giận. Anh chê em không xinh bằng ai, nhưng anh yêu cái tính mộc mạc bướng bỉnh của em, anh yêu sự vô tư hồn nhiên của em.Ở bên em trái tim anh không còn lạnh giá. Tình yêu của anh là những tin nhắn yêu thương mỗi buổi sáng, là những cuộc gọi thâu đêm, là những khúc tình ca và đôi khi cả những sự im lặng đáng sợ... nhưng tất cả đều khiến cho em cảm thấy ấm áp khi bên anh. Từng ngày em thay đổi bản thân mình vốn là “tiểu thư” được ba mẹ chiều chuộng, với em công việc mà đáng lẽ người con gái phải làm lại trở nên lạ lẫm. Từ lúc yêu anh, em học nấu ăn, học đan len, học nữ công gia chánh và học cách yêu thương chân thành. Anh là nguồn động lực vô giá để em hoàn thành được mọi công việc.
Nhưng anh đa tình, tình yêu của em không làm thay đổi được con ngời của anh,anh thích trêu chọc mọi người và nhiều lúc anh lại quá vô tâm với tình cảm của em. Rồi em nhận ra trong anh vẫn còn tồn tại nhiều yêu thương không mang tên em, tình yêu phai nhạt dần...

Rồi một ngày, bầu trời không còn xanh như hôm nào, anh vội vã ra đi, kéo theo mây đen về giăng kín lối.

Hụt hẫng…

Vỡ tan…



Yêu thương trong em vỡ òa, chỉ biết giấu đi những giọt nước mắt khi anh vui bên tình mới, niềm hạnh phúc xa vời quá. Em chỉ biết khóc một mình, khóc thật nhiều, em không đủ cam đảm để tin vào sự thật, giữ kín nỗi đau cho riêng mình. Em trở nên lạnh lùng đến khó hiểu, em chưa quen với cuộc sống thiếu anh. Tất cả mọi thứ quanh em như vô hình. Bước chân em như lỡ nhịp, cuộc sống quanh em bất chợt trở nên tẻ nhạt. Từng ngày em chỉ biết trút bỏ những suy nghĩ vào cuốn nhật ký. Những lúc yếu lòng em chỉ cười nhạt, nụ cười gượng gạo không đủ để che giấu một con tim vỡ vụn. Em chỉ biết nhìn về quá khứ rồi khóc một mình trong đau khổ. Anh à! Bốn tháng yêu anh,thời gian tuy ngắn ngủi nhưng anh đã mang đến cho em rất nhiều điều:

Anh cho em biết thế nào là quan tâm

Anh cho em biết thế nào là yêu thương thực sự

Anh cho em biết thế nào là chia sẻ

Anh cho em biết thế nào là hi sinh cho người mình yêu

Và anh cũng cho em biết thế nào là sự đau khổ đến tột cùng……

Cảm ơn anh vì tất cả, cảm ơn anh cho em hiểu ra những điều mà cô bé khờ dại như em chưa từng hiểu.

Rồi ngày mai khi gió cuốn những buồn đau đi thật xa,nắng lại về bên em, mặc dù không còn lung linh như trước nhưng những tia nắng yếu ớt cũng đủ xua tan màn đêm giá lạnh. Em chín chắn hơn, học được cách chấp nhận mọi chuyện, biết chia sẻ cùng người khác… Hoàng hôn, em yêu cái tĩnh lặng của hoàng hôn, từ khi anh đi cái sôi nổi trong em cũng phai dần. Nụ cười của em lại vô tư hồn nhiên như trước. Thả hồn mình trôi theo làn gió để cuốn đi những phiền muộn của ngày hôm qua đến một nơi thật xa. Em yêu cuộc sống hiện tại.

Cảm ơn anh! Con người của tự do, cảm ơn anh cho em hiểu tất cả, cảm ơn những gì anh mang dến cho em... Cảm ơn anh con người của quá khứ.

Gửi từ thính giả Quỳnh Trang : email trangtrontram084@

Thì thầm số 248 được thể hiện qua giọng đọc Bum Bum và Nhóm sản xuất Dalink Studio


(...)

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Sau chia tay, có ai không bi luỵ lẫn tổn thương… chẳng qua chúng ta chỉ khác nhau ở thời gian chữa lành mà thôi. Có người cần một tháng, có người cần một năm, có người cần thời gian đủ lâu và có kẻ chấp nhận dùng cả một đời để học cách quên đi một người.

 Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Ngày hôm đó chúng ta đã nói sẽ luôn nhớ tới nhau, sẽ giữ trọn vẹn trong tim mối tình của năm tháng ấy. Nhưng anh biết không, mỗi người chúng ta ai rồi cũng đều khác, lời hứa năm đó cũng chỉ là tên gọi khác của lời tạm biệt mà thôi.

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Dây xích sắt trượt dài trên thanh chắn cửa, rít lên một tràng âm thanh chói tai, kết thúc bằng tiếng đáp đất nặng trịch. Trời lặng gió, áng mây vắt ngang qua ngọn cây, trong đêm tối không trăng không sao, chiếc lồng đèn cũ phủ một lớp bụi mỏng

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Mưa rơi, làm hình bóng anh trong mắt cô mờ đi, gương mặt điển trai sau màn mưa trắng chẳng rõ đang vui hay buồn. Mưa vẫn không ngừng xối lên thân ảnh liu xiu của anh, lớp áo sơ mi trắng dính vào da lộ ra vết sẹo dài chạy dọc theo cánh tay khẳng khiu.

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn chính là chủ nhân của cuộc đời mình. Tương lai ra sao, do bạn định đoạt. Đừng để năm tháng trôi qua, trong bạn chỉ toàn là tiếc nuối.”

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Đôi khi, sự ra đi của người khác là lí do để ta nhìn lại mình. Nhìn lại những gì mà bản thân đã cư xử. Có phải vì ta chưa đủ trưởng thành? Có phải vì ta vẫn còn quá cảm xúc và bi kịch hoá mọi thứ?

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy tận hưởng điều đó. Độc thân không có nghĩa là chưa đủ tốt để yêu. Độc thân nghĩa là chưa có ai đủ tốt để được bạn yêu.

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Muốn ngắm bình minh, phải dậy thật sớm. Muốn tạm biệt ngày tàn, phải vẫy chào hoàng hôn. Hạnh phúc của mình nên tự mình nắm lấy...

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Một giấc mơ dang dở dấy lên trong lòng tôi một sự hiếu kỳ với dáng vẻ của hạnh phúc. Nếu bước qua lằn ranh giữa quá khứ và hiện tại, tôi sẽ thấy được điều, có phải kết cục sẽ vẹn tròn hơn không.

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Bên trong ai cũng có một vài vết thương, có kẻ biến vết thương thành một sự hiểu biết. Có người lại biến vết thương thành một nguyên nhân, sinh ra một vết thương mới đau hơn…

back to top