Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có một người yêu em như thế ( Phần 2 )

2013-04-15 09:32

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Năm tháng thoi đưa. Vết thương dù có đớn đau đến mấy rồi thì cũng được xoa dịu. Thời gian đôi khi là liều thuốc tốt nhưng đôi khi lại là con dao bén nhọn. Thời gian có thể khoét sâu thêm nỗi đau, làm dày thêm nỗi nhớ. Cô và anh, dường như đang bước trên hai nửa vòng tròn, gặp nhau tại điểm bắt đầu rồi cứ bước về hai hướng ngược nhau.

Cô đứng trước anh, tinh khôi và thuần khiết như những năm tháng hạnh phúc ấy. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên mắt anh, dọc theo cánh mũi rồi miết nhẹ lên đôi môi yêu thương. Cô mỉm cười nhưng nước mắt cứ từng giọt lăn dài. Anh muốn đưa tay lau đi nhưng bỗng dưng phát hiện chính mình không thể nào cử động được.

Cô nhìn anh, mỉm cười, nụ cười heo hắt đến úa lòng. Chút nắng hoàng hôn chênh chao rồi đổ hẳn lên đôi vai gầy từng vệt dài tím thẫm.



Bước chân nhỏ lui dần về phía sau, rồi xoay người chạy về hướng ngược lại với anh. Gió phần phật trên con đường vắng át đi cả tiếng kêu của anh. Bước chân như bị ghì chặt khiến anh không thể nào chạy tới, vươn tay giữ lấy cô.

- Tường Vy! Đừng đi… - Tiếng rít như một con thú bị thương bật ra khỏi lồng ngực, nhức nhối đến nỗi khiến anh tỉnh giấc.

Tất cả chỉ là một giấc mơ.

Nhìn những sợi nắng mỏng len lỏi trong từng thớ vải tràn vào căn phòng quen thuộc, anh thở phào nhẹ nhõm. Kí ức ngày hôm qua bất chợt tràn về khiến anh ngây ngốc. Làn môi ấy, vòng tay ấy, nụ hôn ấy, tất cả đều không phải là một giấc mơ chứ?

Anh sờ vào chỗ trống bên cạnh mình, không có ai, nhưng hơi ấm vẫn còn lưu lại. Anh chạy khắp nơi trong nhà, cả khu vườn phía sau nhưng không hề tìm thấy bóng dáng của người con gái anh thương yêu.
Trong cơn tức giận không thể nào kìm chế, anh đấm mạnh vào tấm kiếng trên tường rồi mệt mỏi thả người xuống sofa. Từng giọt máu đỏ thẫm trào ra khỏi tay, lăn dài ướt đẫm…

Dương Tường Vy! Em nói đi tôi nên hận em thế nào đây? Lẽ nào, với em tôi chỉ là sự vui đùa trong chốc lát. Trong cuộc chơi này, tại sao kẻ ngốc luôn là tôi?

Lần thứ ba, anh để lạc mất cô…



Năm tháng thoi đưa. Vết thương dù có đớn đau đến mấy rồi thì cũng được xoa dịu. Thời gian đôi khi là liều thuốc tốt nhưng đôi khi lại là con dao bén nhọn. Thời gian có thể khoét sâu thêm nỗi đau, làm dày thêm nỗi nhớ. Cô và anh, dường như đang bước trên hai nửa vòng tròn, gặp nhau tại điểm bắt đầu rồi cứ bước về hai hướng ngược nhau.



Với anh, thời gian luôn là liều thuốc độc. Đôi khi anh lại tự trách mình sao quá nhu nhược như thế? Với một người con gái như vậy, anh còn lưu luyến điều gì? Chỉ là con tim anh quá ư bướng bỉnh, vẫn không chịu buông tha cho cô. Sau hôm ấy, anh không hề đi tìm cô như lần đầu tiên cô bỏ đi, nhưng anh hiểu khoảng trống mất mát cô để lại cho anh chỉ nhiều hơn chứ không ít. Yêu cô, có lẽ là sai lầm hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh. Tựa hồ như một cuộc đuổi bắt, cô chạy, anh đuổi, chẳng biết đâu là điểm dừng…

- Giám đốc, có người gặp anh. – Cô thư kí nhẹ nhàng thông báo rồi khẽ lui ra khi thấy anh đã hờ hững gật đầu.

Anh lặng người nhìn người phụ nữ trước mặt cùng cô bé gái mà cô ta đang ôm trong lòng. Ánh nhìn của anh khóa chặt vào cô bé con ấy, cô bé có đôi mắt tròn trong vắt, cảm giác sợ hãi mơ hồ dâng trào trong lòng anh.

- Cô là…?

- Tôi là bạn của Tường Vy.

Bất giác anh thấy tim mình đập mạnh, cả người trở nên lạnh toát.

- Xin lỗi khi đường đột đến tìm anh, nhưng… tôi nghĩ anh cần biết đến sự tồn tại của cô bé này. – Người phụ nữ không nhanh không chậm nói

- Tường Vy, cô ấy ở đâu? – Anh gấp gáp hỏi, vì vội vã mà bỏ lơ đi mất đoạn phía sau trong câu nói của người phụ nữ.

- Anh có biết vì sao ngày ấy, Tường Vy lại rời khỏi anh không? – Thay vì trả lời câu hỏi của anh, người phụ nữ lại đặt cho anh câu hỏi khác, hóc búa hơn rất nhiều. Thấy anh trầm mặc, cô ta tiếp lời – Cô ấy là một cô gái yếu đuối, phải nói là cực kì yếu đuối. Sự tan vỡ trong hôn nhân của ba mẹ khiến Tường Vy sợ hãi việc mở lòng mình. Nhưng rồi anh đã đến. Có lẽ anh không biết, cô ấy đã nói với tôi về anh, rất nhiều. Chỉ bấy nhiêu, tôi cũng hiểu cô ấy yêu anh như thế nào. Anh còn nhớ khoảng thời gian hai người bên nhau rồi chia xa chứ? – Cô ta bất chợt hỏi khiến anh giật mình

- Là khoảng thời gian tôi vừa tốt nghiệp, đang tìm việc làm. – Anh trả lời gần như lập tức, không hề nghĩ ngợi. Đó là khoảng thời gian đầy nụ cười mà cũng lắm nước mắt.

- Thời điểm hai người chia tay là lúc ba Tường Vy phải vào tù vì tội lừa đảo. Trước khi cô ấy nghĩ đến chuyện có nên cho anh biết hay không thì mẹ anh đã đến năn nỉ cô ấy rời khỏi anh. Đừng trách mẹ anh. Bất kì người mẹ nào trong trường hợp ấy cũng làm thế. Bà chỉ là lo cho con đường tương lai của anh thôi.

- Cô ấy… là vì thế nên mới ra đi. Tại sao? – Anh nghẹn đi. Tại sao lại không hề cho anh biết. Cô cao thượng để biến anh thành kẻ khốn nạn nhất trên thế gian này. Bao năm qua anh đã trách, trách một người vì anh mà tự nguyện gánh lấy tất cả nỗi đau.

- Rời khỏi anh, ba bị tù tội, bạn bè không một ai bên cạnh, cuộc sống của cô ấy trong những năm đó, có lẽ anh cũng hiểu được. Tường Vy đã khóc nức nở với tôi qua điện thoại trong đêm gặp lại anh sau nhiều năm xa nhau như thế. Và sau đêm ấy, đêm nào cô ấy cũng ngồi đợi ở đấy, chỉ với một mong muốn duy nhất: được thấy anh.

Lần ấy, cô bị ngất do nhiễm lạnh là cũng vì anh?

- Làm ơn, hãy nói cho tôi biết, cô ấy giờ ở đâu? – Anh khẩn thiết lên tiếng. Cõi lòng anh chết lặng khi nghĩ về tất cả những gì đã qua, về nụ cười, những giọt nước mặn đắng nơi khóe môi, những yêu thương và cả sự hận thù trong đau đớn.

CÔ. ẤY. MẤT. RỒI…

Bốn chữ ấy khiến căn phòng bỗng chốc trở nên lặng như tờ. Dường như ngoại trừ tiếng “Xoảng” vỡ tan của cốc coffee ấm thì không còn bất cứ một âm thanh nào khác.Cơn run rẩy từ lồng ngực tỏa ra khiến anh không kiềm chế nổi mình, môi mấp máy không thể nói nên lời. Nỗi đau tựa hồ như những con sóng cả dữ dội tràn lên rồi nhấn chìm tất cả. Thế giới quanh anh lặng ngắt, không một tiếng động, không một âm thanh. Trước mắt chỉ còn lại một mảng đau thương trắng xóa.

Tác giả : nangcauvong

Được thể hiện qua giọng đọc : Jun, Minh Thương

Kỹ thuật : Jun


(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 770: Nghịch duyên nên gỡ đừng nên buộc

Blog Radio 770: Nghịch duyên nên gỡ đừng nên buộc

Mối duyên bền chặt nhất phải kể đến mối quan hệ ruột thịt trong gia đình, đó chính là mối ràng buộc suốt đời, dù người ta từng làm tổn thương nhau chăng nữa. Sau cùng thì, nghịch duyên nên gỡ chứ không nên tiếp tục buộc chặt bằng những oán hận trong lòng.

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Nếu tuyệt vọng và muốn bỏ cuộc vì chọn sai ngành, hãy nhớ tới lý do mà cậu đã thức khuya dậy sớm học bài, hãy nhớ tới sự quyết tâm khi ấy của cậu. Vậy lý do khiến cậu nỗ lực nhiều đến thế là gì?

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

back to top