Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một tâm hồn cô độc

2021-01-05 01:27

Tác giả: Tran Tuyet


blogradio.vn - Một cách sống trầm lặng, đôi khi ghét sự xô bồ và các mối quan hệ, đang dần khiến tôi trở lên tách biệt với mọi người, không mối quan hệ mới, không cơ hội thăng tiến mới, và ngay cả không có cơ hội để tìm kiếm người yêu. Tôi biết điều đó, nhưng tôi ngại chẳng muốn thay đổi. Có lẽ tôi đã quen với vỏ bọc của chính mình.

***

Lâu lâu ta bỗng muốn viết một cái gì đó, gọi là tâm trạng cho một tâm hồn cô độc. Cô độc không phải vì ta không có bạn bè, người thân, mà sự cô độc khi ta có một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc mới thật sự là đáng sợ. Cô độc trong tâm hồn, cô độc trong suy nghĩ, cô độc trong hành động, và ta là người cô độc. Tôi tin chắc rằng trong chúng ta sẽ luôn tồn tại một khoảng thời gian cô độc, cô độc do gia đình không hành phúc, cô độc do bạn bè xa lánh, hay chính chúng ta đang tạo ra sự cô độc đó.

Tôi là một người rất thân thiện, hòa đồng. Bạn bè tôi đánh giá như vậy, những người xung quanh nghĩ tôi như vậy, tôi cũng tự cảm thấy mình như vậy. Đó là tôi của quá khứ, là vẻ bên ngoài của hiện tại và là mong muốn của tương lại.

Tình cờ tháng trước, tôi có dịp gặp lại người bạn cùng bàn năm lớp 11, sau 6 năm không gặp lại. Cậu ấy vẫn giống như trong tưởng tượng của tôi, là một người với năng lượng tích cực, vẫn theo đuổi công việc đó, vẫn là người bạn mà tôi luôn ngưỡng mộ. Và tôi sững sờ khi cậu ấy nói rằng: ”Tuyết của tôi ngày xưa đâu rồi”. Cậu ấy vẫn luôn nghĩ về tôi là một cô gái mạnh mẽ, hòa đồng, mạnh dạn, và có lẽ cũng sẽ thành công về mặt nào đó như cậu ấy hiện tại. Tôi chợt hoài nghi về chính bản thân mình. Tôi đã khác trong suy nghĩ của cậu ấy ư. Tôi hôm đó tôi suy nghĩ và nhận ra mình đã khác thực sự. Tôi mang trong mình sự cô độc do chính tôi tạo ra.

Trong một cuộc trò chuyện ngắn đầu giờ học buổi chiều của học kỳ cuối lớp 11, tôi băn khoăn về ngành nghề tương lại mà tôi thích. Hồi đó chúng tôi không có được định hướng nghề nghiệp thuận lợi như bây giờ. Ở vùng quê nghèo, bố mẹ luôn định hướng chúng tôi theo những ngành phổ biến hồi đó: Sư phạm, kế toán, xây dựng,...Tôi nói rằng tôi thích sự sáng tạo, thích môi trường làm việc năng động, không phải là văn phòng gò bó 8 tiếng/ngày. Và cậu ấy nói một câu làm thay đổi định hướng cả cuộc đời tôi. “Vậy thì theo Marketing đi”.

Marketing là ngành gì, phù hợp với tôi không. Tôi đã tin tưởng vào cậu ấy và quyết định sẽ thi đại học vào ngành Marketing. Tôi biết cậu ấy thích kinh doanh. Chúng tôi đã hồn nhiên lên kế hoạch về một tương lại tươi sáng rằng: Cậu ấy sẽ mở một công ty và mời tôi về làm nhân viên Marketing cho cậu. Chúng tôi sẽ cùng xây dựng một công ty phát triển. Đó chỉ là những suy nghĩ hết sức ngây thơ của các cô cậu học trò đang ngồi trên ghế nhà trường, chưa thấm trải sự đời. Tuy nhiên lên lớp 12, chúng tôi tách lớp và tôi cũng chuyển vô miền Nam học đại học. Từ đó chúng tôi không còn liên hệ nữa. Và câu chuyện có thể coi là cuối cùng đó vẫn luôn sống trong tâm trí của tôi, mỗi khi nhớ về thời học sinh. Tôi cũng không rõ cậu ấy có theo con đường như chúng tôi đã từng “vẽ” ra không. Nhưng tôi tin chắc rằng cậu ấy sẽ thành công trên con đường cậu ấy đã chọn.

Và tôi đã đúng, cả hai chúng tôi cùng chọn ngành Marketing để phát triển sự nghiệp. Cậu ấy thì vẫn kết hợp Marketing với kinh doanh để thỏa mãn đam mê của bản thân, thử kinh doanh một vài sản phẩm, nghiên cứu các mô hình kinh doanh của những người thành công trên thế giới. Đi dọc Bắc – Nam để tìm kiếm cơ hội cho bản thân. Còn tôi cũng đi theo nhiều ngã rẽ trong Marketing: từ truyền thông sang event rồi lại chuyển sang thị trường. Khá chông chênh cho một cô gái mới lớn nhưng thực sự đem lại nhiều kinh nghiệm quý báu.

Có lẽ chính cái vẻ ngoài hào nhoáng của ngành Marketing khiến mọi người luôn nghĩ tôi không phải là một người cô độc. Nhưng tôi tự nhận ra rằng, chính tôi đang cô độc chính mình với công việc và cuộc sống. Một cách sống trầm lặng, đôi khi ghét sự xô bồ và các mối quan hệ, đang dần khiến tôi trở lên tách biệt với mọi người, không mối quan hệ mới, không cơ hội thăng tiến mới, và ngay cả không có cơ hội để tìm kiếm người yêu. Tôi biết điều đó, nhưng tôi ngại chẳng muốn thay đổi. Có lẽ tôi đã quen với vỏ bọc của chính mình. Tôi an phận, hài lòng và chấp nhận nó, như một lẽ đương nhiên. Trở thành người vô hình trong một tập thể lớn đôi khi chẳng khó khăn gì.

Nếu bạn ở trong tình trạng như tôi bạn sẽ giải quyết như thế nào. Quyết tâm thay đổi bản thân để trở thành con người như mọi người luôn kỳ vọng, hay đơn giản chỉ là trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Hoặc là cứ lặng lẽ sống một cuộc sống trong lớp vỏ mình đã tạo ra, đơn giản và yên bình, và ta sẽ luôn là một cá thể cô độc.

Cho dù bạn giải quyết như thế nào, tôi mong bạn hãy phán đoán thật cẩn thẩn, hãy hành động như một người “trưởng thành”. Và hãy nhớ luôn là phiên bản hoàn hảo nhất của chính mình. Đừng sống cuộc đời của người khác. Vì bạn không phải là họ, bạn sẽ bị cô độc nếu muốn trở thành họ mà thôi.

© Tran Tuyet - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Khi còn trẻ ta hãy cứ tựa vào cô đơn l Radio Tình Yêu

Tran Tuyet

Là một cô gái rất đơn giản

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Bất luận là nắm giữ hay níu giữ đều không được. Bởi khoảnh khắc tồn tại chỉ một cái rợp mi, còn con người ta thì còn lâu lắm mới giác ngộ ra nuối tiếc trong đời.

Hội chứng 'trót yêu bầu trời' - Bạn khao khát điều gì?

Hội chứng 'trót yêu bầu trời' - Bạn khao khát điều gì?

Thật ra khi bạn chuyên chú nhìn vào các đám mây, để cho bộ não và tâm hồn cùng thỏa sức bay lượn, bạn sẽ hiểu được sâu bên trong mình qua những hình ảnh mà bạn thấy được

Thanh xuân đã trở nên thật dịu dàng vì có cậu

Thanh xuân đã trở nên thật dịu dàng vì có cậu

Quân không phải mặt trời rực rỡ, bây giờ tôi mới nhận ra cậu ấy là mặt trăng dịu dàng. Chỉ khi mặt trăng xuất hiện, những vì sao mới bắt đầu tỏa sáng rực rỡ trên bầu trời đêm. Cậu ấy không chỉ bảo vệ tôi, cậu ấy còn giúp tôi tìm lại ánh sáng đã tắt và thắp nó lại bằng sự dịu dàng. Vì thế, tôi mới yêu Quân.

Đừng để bản thân luôn sống trong sự sợ hãi

Đừng để bản thân luôn sống trong sự sợ hãi

Hằng ngày, báo chí và truyền thông đăng tải rất nhiều tin tức tiêu cực dễ khiến ta lo âu, sự sợ hãi đó thuộc về bản năng. Còn những nỗi sợ khác như: sợ thất bại, sợ đứng trước đám đông, sợ mất danh dự,.. lại là nỗi sợ xuất phát từ tâm lý. Thay vì tránh né, bạn nên “nhìn sâu” vào chính nỗi sợ của bản thân và học cách xử trí nó. Sau đây là những “mẹo” đơn giản sẽ giúp bạn vượt qua nỗi sợ tâm lý ấy.

Yêu lắm miền Trung quê tôi

Yêu lắm miền Trung quê tôi

Cứ thế, đi qua một mùa mưa là đi qua bao khó khăn. Nhiều lúc, tôi cũng thoáng nghĩ rằng miền Trung sao khó tánh quá vậy: mùa thì hạn, nắng rát da, mùa nước lũ dâng cao, sạt lở… Khó là vậy, nhưng tôi yêu sao vùng đất yên bình này. Vùng đất của những ngày hè, bọn trẻ í ới thả diều, bắt ve sầu. Vùng đất của mấy ngày mưa, bà con ra sông kéo cá, cùng bật cười, bật khóc vì hạnh phúc.

Chuyện ba người

Chuyện ba người

Chuyện tưởng chừng đã cũ Muôn thuở tại chữ "tình" Ba đứa chúng mình Làm một vòng luẩn quẩn.

Những nỗi buồn thật đẹp

Những nỗi buồn thật đẹp

Bản thân tôi từng chạy trốn nỗi buồn, tôi nhìn những người luôn vui vẻ mà ước giá như mình được như họ. Thế nhưng giờ đây tôi nhận ra nỗi buồn khiến cuộc sống thêm phong phú, thêm đáng giá.Khi ta nhận ra nỗi buồn thật đẹp mọi suy nghĩ về cuộc sống sẽ đổi khác.

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Có những người đã mất nhưng tâm hồn vẫn sống mãi. Có nhiều người sống nhưng lại chết một nửa tâm hồn.

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Con cũng không thể đắm mình vào quá khứ mãi như thế được. Say một chút thôi, rồi lại tỉnh. Vì con sợ mình bị quá khứ đánh chìm và đánh mất luôn cả tương lai. Bởi thế, tạm cất nỗi nhớ bà đi, con sẽ quay lại với thực tại để sống và cống hiến hết mình cho nó. Mong rằng, từ nơi xa, bà có thể tự hào về con. Có như vậy, con cũng mới có thể tự hào vì chính mình. Con yêu bà.

Âm thanh của gió

Âm thanh của gió

Tôi không biết làm gì để trở lại như xưa. Một thứ âm thanh vang lên nhưng không có bất kỳ nhạc công nào cả. Đó là một loại âm thanh kỳ bí, ẩn hiện để ôm vào lòng. Đó là âm thanh của gió.

back to top