Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ vẫn lặng lẽ đi qua bao mùa nắng mưa

2018-11-12 01:24

Tác giả: Trịnh Ngọc Qúy


blogradio.vn - Nắng có thể phai sờn và bạc màu vai áo, màu nón nhưng chẳng thể làm phai đi dáng hình mẹ tôi, mẹ tôi vẫn lặng lẽ và miệt mài đi qua những mùa nắng, đi qua những mùa mồ hôi túa ra như tắm vì giấc mơ và hạnh phúc các con.

***

Gió lào hắt từng cơn khô táp những tàu lá, không gian dường như chẳng còn một chút hơi nước và sự ẩm ướt nào của không khí, tất cả chỉ còn là màu vàng ánh của nắng. Sự khô khốc, oi bức của thời tiết được hiện hữu qua những tầng mồ hôi không ngừng đổ xuống của biết bao con người. Mẹ tôi cởi bỏ chiếc nón đã sờn màu mưa nắng, đã trắng bạc và phai nhạt đi những lớp dầu được quang, một viền trắng mờ hiện ra chạy dọc hai bên má mẹ tôi. Nắng và gió đã táp, đã làm sạm đi nước da trên khuôn mặt của mẹ chỉ còn để lại một viền chạy trắng trong vì được che phủ bởi lớp vải mềm của dây quai.

Mẹ ngồi xuống để mặc những mồ hôi túa ra, mẹ đưa ống tay áo vẫn còn nóng ran vì nắng, quẹt đi những lớp mồ hôi, nhưng công sức và mục đích mẹ làm chẳng được bao nhiêu, chưa gạt đi lớp trước thì lớp sau đã thi nhau chầu chực đòi ra, đua chen như những thảm nấm mọc sau cơn mưa. Mẹ tôi ngồi đấy, những ngọn tóc vương khẽ bay bay trong gió, trong nắng hè oi bức đến ngột ngạt. Ánh mắt mẹ nhìn xa xăm nơi đám rơm đang phơi phía trước cổng nhà, mùi rơm hăng hăng mới phơi được sộc lên đượm vị bùn đất của quê hương và những chát mặn vất vả, ánh mắt của mẹ đang nhẩm tính đến khi nào rơm khô, đến khi nào được nắng mà cho lên đống cho gọn để cố gắng giành lấy phần thức ăn ngon nhất cho cặp bò đang nhốt sau nhà. Cả cuộc đời người nông dân vất vả, cặm cụi cũng chỉ để thực hiện những công việc bình dị như vậy, nhưng đổi lại biết bao lớp người đã khôn lớn, đã trưởng thành từ những vị mặn, vị đắng của mồ hôi thấm thoát rơi nơi ruộng cày. 

Mẹ vẫn lặng lẽ đi qua bao mùa nắng mưa

Mẹ khẽ chống tay xuống đất, với nhanh chiếc nón đã phai màu thời gian sau bao năm theo chân mẹ qua mưa qua nắng, cầm chiếc gậy trong tay, mẹ tôi nhỏ nhắn, lanh lẹ bước qua cánh cổng ra phía đường làng. Mẹ hơi khom lưng cúi xuống, hai tay thoăn thoắt và nhanh nhẹn để hất, để lật từng sải rơm trên con đường làng nóng bỏng. Nắng và gió vẫn vậy, vẫn ôm trọn cơ thể và dáng hình mẹ tôi, vẫn muốn tôi luyện và chắt hút những sức lực con người, vẫn muốn những giọt mồ hôi phải quện trên đất làng thân thương đã gắn bó với biết bao kiếp người. Mẹ tôi mong manh và nhỏ bé trước những khắc nghiệt của tự nhiên, nhưng sự khắc nghiệt và hả hê ấy của đất trời đâu biết rằng đã vô tình trui rèn nên người đàn bà ý chí và chịu đựng đến kì lạ, dường như bao gian nan và cơ cực của cuộc đời đã được miễn dịch trong cơ thể và ý chí của mẹ, để mẹ cứ vậy mà tiến bước, cứ vậy vượt qua tất cả những truân chuyên của cuộc sống.

Mồ hôi túa ra phía sau lưng áo, làm ướt ròng lớp vải mềm nơi hai bên quai nón, hơi nóng của thời tiết hun phả từ mọi phía nhưng dáng mẹ vẫn hiên ngang và bền vững trong không gian đặc quánh của màu nắng. Mẹ lật đều từng sải, từng lớp rơm nằm trên bề mặt đường làng, lưng mẹ cúi xuống rồi lại thẳng lên như từng lớp sóng nhẹ xô bờ cát của biển xanh bao la, êm đềm du dương như tiếng hát thiếu nữ nhưng mang trong mình sức sống và sự mãnh liệt đến vô cùng.

Nắng và gió đâu ngăn được mẹ tôi, dáng mẹ vẫn kiên định đi hết chiều dài công việc, vẫn nhẹ nhàng lật từng sải rơm nơi con đường làng đã đẫm mồ hôi của biết bao thế hệ. Mẹ quên đi cái nóng, quên đi đàn mồ hôi đang đua nhau biểu tình và ánh mắt của mẹ cũng quên đi vị cay nồng nơi khóe mắt khi đám mồ hôi cố tình bỡn cợt đi qua, trong ánh mắt sâu thẳm ấy mẹ chỉ nghĩ và nhìn về tương lai các con, nhìn về một mai kia mọi khó khăn sẽ tan biến, sức mạnh trong ánh mắt của mẹ dường như có thể thiêu đốt mọi thứ, nó mạnh hơn, nóng hơn thứ ánh sáng chói chang của tự nhiên đang thiêu đốt không gian, nó biến thành luồng sức mạnh của ý chí và nghị lực để mẹ đưa chân nhẹ nhàng bước qua những chông chênh và sóng gió của cuộc đời.

Mẹ vẫn lặng lẽ đi qua bao mùa nắng mưa

Mẹ tôi gầy và sạm nắng, mẹ tôi khom lưng để chèo chống con thuyền mang tên các con trước những giông lốc của cuộc đời, cứ vậy mẹ bản lĩnh vượt qua, cứ vậy mẹ in dáng mình trong bức tranh cuộc sống vất vả và tất bật, dáng mẹ đã chạm đáy, đã khắc đậm trong tâm hồn chúng tôi – những người con của mẹ. Dáng hình của những tháng năm vất vả, của những ngược xuôi tất bật trong chát chúa mồ hôi được tạc được chạm tinh tế trong tôi, hữu hình mà như vô hình, bình dị nhưng trân quý và thiêng liêng xiết bao.

Màu nắng ánh ngắt nơi không gian bao la, có thể huy hoàng và rực sáng lúc bình minh hay buông lòng lãng mạn lúc ánh chiều tà và cả những sục sôi nhiệt huyết của buổi trưa hè để sinh ra những đàn con mồ hôi trên khắp các sinh vật có sự sống, nhưng tất cả đâu thể nào kì vĩ và mạnh mẽ như dáng hình mẹ tôi, mẹ tôi vẫn đấy, vẫn hòa mình trong nắng dù cho đó là lúc khắc nghiệt hay sục sôi nhất của chu kì chiếu sáng và thời tiết.

Mẹ tôi thản nhiên mà chống chọi, mà đương đầu với không khí và thử thách ngột ngạt ấy để đi qua những chặng đường dài của cuộc sống, để nuôi dạy và dìu dắt các con thành người. Nắng có thể phai sờn và bạc màu vai áo, màu nón nhưng chẳng thể làm phai đi dáng hình mẹ tôi, mẹ tôi vẫn lặng lẽ và miệt mài đi qua những mùa nắng, đi qua những mùa mồ hôi túa ra như tắm vì giấc mơ và hạnh phúc các con.

Dáng mẹ tôi buông dài, in đậm đi qua những mùa nắng của màu thời gian!

© Trịnh Ngọc Quý – blogradio.vn

Trịnh Ngọc Qúy

Không gì là dễ dàng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top