Đừng lùi bước nhé tôi ơi!
2018-08-08 01:26
Tác giả:

Tôi biết bạn đang rất mệt và chán chường, bạn tự dằn vặt vì những thất bại và sai lầm mà mình gặp phải trên những chặng đường đã qua của cuộc sống. Bạn thấy mình thật vô dụng vì làm việc gì cũng thất bại và gặp thật nhiều khó khăn, bạn muốn buông mặc, muốn thả mình cho sự nâng chảy của giấc mơ dòng đời.
Nhưng này bạn tôi ơi! Nếu được bạn hãy khóc đi, khóc một lần sau cuối trên đôi vai của tôi rồi sau đó dẹp bỏ mọi đau khổ, buồn bã vào một góc sâu kín nơi hành trang của bạn. Khóc xong rồi, hãy để tôi lau giọt nước mắt cuối cùng trên khóe mắt của bạn. Ngày mai, chúng ta sẽ tiếp tục cuộc hành trình và làm lại từ đầu, từ những thất bại và cay đắng của cuộc đời. Khó khăn, gian nan nhưng đừng nản lòng nhé vì bạn luôn có tôi bên cạnh, bạn sẽ không còn cô độc sau giọt nước mắt cuối cùng.
Bạn hỏi tôi có mệt không ư? Tôi mệt và cũng như bạn, thất bại nhiều lắm, nhưng tôi và bạn, hai chúng ta đâu được phép dừng lại vì cuộc sống luôn vận động và tiến bước không ngừng. Nếu chúng ta chấp nhận những thua cuộc, chấp nhận sự sắp đặt của tự nhiên – thứ mà người đời hay gọi là số phận thì liệu rằng cuộc sống của chúng ta có tốt hơn không? Liệu rằng tôi và bạn sẽ có gì đẹp đẽ để kể cho thế hệ con cháu chúng ta về những chặng đường đã qua khi hai ta bước đến tuổi xế chiều.
Cuộc đời này bạn thấy đấy, thật ngắn ngủi, thời gian sẽ chẳng ưu tiên cho bất kỳ ai trên dòng chảy mà nó lướt qua, tôi cũng từng muốn buông xuôi, muốn như những cánh lục bình bất định dập dìu trên sóng nước cho nhẹ những vấn vương và nỗi niềm chất chứa. Những lúc ấy, tôi muốn thả mình trong không gian yên tĩnh để cho tâm hồn và cả chính mình trống rỗng, để tìm lấy lại sự cân bằng.
Khi đó, trong tôi lại ùa về biết bao điều. Đó là những ngày khó nhọc của mẹ cha khi dưỡng dục nuôi tôi lớn khôn mà chưa thể báo đáp, là màu khói lam chiều nơi quê nhà, là ánh mắt dịu hiền của một người con gái, là tôi phải làm gì để thực hiện giấc mơ đời mình. Những hình ảnh ấy dội về lòng tôi, chạm đáy nơi thẳm sâu tâm hồn con tim, để tôi gượng dậy bước tiếp và bạn thấy đấy bản thân. Ít nhất tôi đâu còn cô đơn khi gặp và có được bạn cùng đi trên hành trình của mình về sau, tôi đâu phải lúc nào cũng thất bại phải không?

Bạn cũng phải luôn như vậy! Bạn đã cố gắng, cố gắng rất nhiều và dù cho bạn với tôi có thể thất bại thêm nhiều lần nữa nhưng chúng ta nhất định không được bỏ cuộc, không được dừng lại giữa chừng vì như vậy mãi mãi tôi với bạn chẳng bao giờ tìm thấy thành công, mà ngược lại chúng ta sẽ càng chìm sâu hơn trong nỗi đau và thất bại. Những tháng ngày trên con đường cuộc sống mà chúng ta lựa chọn đầy những chông gai và khó nhọc, bản thân bạn và tôi hoàn toàn có thể lựa chọn một cung đường khác – an toàn, bằng phẳng hơn rất nhiều nhưng bạn thấy không, khi đó cuộc sống đâu còn những giá trị và chúng ta đâu thể biết được bản lĩnh của mình trong nghịch cảnh ra sao.
Trong gian khó, tôi tin rằng bạn sẽ học được thật nhiều điều lớn lao, sức chịu đựng và sự dẻo dai của bạn chắc hẳn sẽ không tồn tại nếu như bạn mãi đi trên những chặng đường bằng phẳng chẳng bao giờ bị che phủ bởi gập ghềnh và phong ba. Trên đời này mọi chuyện có bao giờ là dễ dàng, tất cả là nằm ở sự cố gắng và kiên trì của chúng ta.
Hãy cố thêm một chút, một chút nữa thôi tôi cùng bạn sẽ về đến đích con đường và khi đó thành công không bao giờ lãng tránh chúng ta. Khi khó nhọc và bí cực bạn sẽ luôn có tôi bên cạnh, mãi mãi tôi không rời xa – người bạn tốt của tôi! Chúng ta hãy luôn nhìn và hướng về phía trước, hãy nghĩ về những điều tốt đẹp nhất nơi cuối hành trình đang đi, ở đó chúng ta sẽ được khắc tên trong vinh quang của người chiến thắng. Chỉ ở đó, chúng ta mới có thể tự hào về những gì mà bạn và tôi đã làm trong quãng thời gian đi qua, ở đó ta sẽ thấy được giá trị và ý nghĩa vì sự cố gắng của chính mình.
Còn đợi gì nữa, chúng ta lại tiếp bước nhé bản thân!
© Trịnh Ngọc Quý – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Trả em về nơi bắt đầu
“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Lời hẹn gặp lại
Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.







