Phát thanh xúc cảm của bạn !

Không sao cả chỉ vì anh là người đến sau (Thì thầm 330)

2014-02-05 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Những lúc cô buồn anh rất muốn chạy đến ôm cô vào lòng và nói cho cô biết tình cảm của mình. Nhưng rồi anh chỉ biết giấu cảm xúc của mình mỗi lúc anh gặp cô, và anh vẫn tự nhắc mình rằng không sao cả vì anh chỉ là người đến sau.

Không sao cả chỉ vì anh là người đến sau (Thì thầm 330)

Anh gặp cô ngày anh đi thi tuyển vào làm giảng viên một trường đại học ở gần nhà. Anh vẫn gọi là ở quê vì anh học đại học và sau đó đi làm ở thủ đô xa nhà đã gần 3 năm rồi.

Gọi là ở quê nhưng ngôi trường đó anh cũng chỉ mới vào lần đó là lần thứ 2 để nộp hồ sơ gần tháng trước.

Hôm ấy trời mưa và anh thì chẳng còn nhớ giảng đường G của cái trường này đi lối nào, anh vốn đã không ưa gì cái cách đặt tên các giảng đường ở trường đại học.

Ngày đó anh gặp cô ở cổng nhà xe, nhìn thấy một cô bé đứng gần đó nghĩ là sinh viên của trường nên anh đã hỏi:

Em ơi làm ơn chỉ cho anh giảng đường G trường em ở đâu với?

Anh cứ đi thẳng rồi rẽ phải, qua nhà H rồi rẽ trái thì tới và đây không phải trường của em.

Anh mỉm cười cảm ơn rồi quay đi, trong lòng cứ ngờ ngợ là đã từng gặp cô bé này ở đâu rồi thì phải.

Cuối cùng anh cũng tìm được cái phòng 206 nhà G nằm ở cuối hành lang của toà nhà không thể cũ hơn được.

Ngồi vào bàn, rút điện thoại ra chơi trò Candy Crush saga mà anh hay đốt thời gian lúc rảnh rỗi.

Mải chơi cho tới khi thấy mọi người đứng lên chào một cán bộ của trường, ông ấy bắt đầu điểm danh các thí sinh:
Tống Diệu Hoa

Anh giật mình vì cái tên đó, hồi học lớp 5, anh đi thi học sinh giỏi của Tỉnh trên cùng 1 chiếc xe với một cô bé cũng có cái tên như thế, và anh vẫn nhớ cái tên đó, không chỉ vì thế mà là vì anh là Tống Minh Hoàng.

Anh quay lại khi cái tên đó vang lên, chính là người Anh đã hỏi tìm nhà G lúc ở cổng nhà xe và Anh cũng đã nhận ra cô chính là cô bé ngày xưa đó, mặc dù bây giờ nhìn cô đã khác nhiều.

Anh thấy có một cảm giác lạ trong lòng.

Thế nhưng lúc ra về anh lại chẳng đủ can đảm để xin số điện thoại của cô.

Cả chiều và sáng hôm sau thi cũng vậy, anh đã không xin số của cô và sau ngày đó anh lại trở về, một mình với công việc vẫn như hơn 2 năm nay từ cái ngày anh chia tay mối tình đầu.

Thời gian đi qua thật nhanh, từ hôm ấy cũng đã hai tuần, anh không được nhận vào làm, anh quên rằng xin việc ở nhà không như ở thành phố lớn như anh đang làm việc, người ta xin bằng tiền chứ không bằng năng lực hay điểm số.

Cô thì được nhận và thế là cái hy vọng gặp lại cô ở trường đại học đó với anh đã không còn nữa.

Một tháng sau, anh lại tham gia một kỳ thi nữa, thi cao học ngay chính tại ngôi trường anh đã học đại học trước đây.

Ngày đi thi anh lại gặp cô, cũng ở nhà xe như lần trước a gặp cô, nhưng là ở trường của anh. Giây phút ấy làm cho anh rất bất ngờ và lúc ấy thì anh biết chắc chắn là cô cũng thi cao học ở trường của mình.

Lần này anh không thể đánh mất cơ hội có số điện thoại của cô được nữa.

Chào em, lại gặp em rồi. Nếu cho anh số điện thoại thì anh sẽ chỉ cho em nhà G trường anh đi lối nào.

Chào anh, cảm ơn anh nhưng ai nói với anh là em tìm nhà G nhỉ, rồi cô cười.

Anh cũng cười.

Sau hôm ấy anh bắt đầu nhắn tin cho cô.

Không sao cả chỉ vì anh là người đến sau (Thì thầm 330)

Em có nhớ anh và e đã quen nhau từ 10 năm trước không em?

Đó chỉ là gặp, đã bao giờ nói chuyện đâu mà nói là quen hả anh.

Bây giờ em đi làm ở đâu chưa vậy em?

Em vẫn ở nhà anh ạ, còn anh?

Những tin nhắn hàng ngày cứ đi qua như thế. Rồi một hôm anh nhắn tin hỏi?

Anh có thể hỏi em có bạn trai chưa không?

Chuyện của em buồn lắm, mình nói chuyện khác đi anh.

Anh và cô cùng đỗ cao học, học Triết học cùng ở nhà G, nhưng lớp anh tầng 2, lớp cô  tầng 3.

Anh vẫn thường trốn lên tầng 3 ngồi cùng cô boặc chỉ là để gặp cô rồi lại về lớp mình.

Học xong em có bận gì không? Hôm nay có bộ phim hay mới chiếu đấy.

Em có hẹn rồi anh ạ.

Và anh đã thấy có người đón cố, và anh biết là bạn trai của cô rồi.

Từ hôm đó anh đã cố không nhắn tin cho cô nhiều như trước nữa, mặc dù anh biết anh đã nhớ cô như thế nào.

Tít tít, tin nhắn đến.

Anh ơi em buồn quá, hai con người khác nhau, hai suy nghĩ trái ngược nhau.

Lúc ấy thì anh biết cô và bạn trai đã cãi nhau.

Anh nhắn lại bằng một câu chuyện cười, cô vẫn bảo anh có năng khiếu làm cô cười và nói chuyện với anh cô thấy rất vui.

Anh và cô vẫn giữ thói quen nhắn tin, kể cho nhau nghe những chuyện riêng của mình như những người bạn thân từ rất lâu rồi.

Cô và bạn trai đã yêu nhau được 2 năm, gần đây họ rất hay mâu thuẫn vì công việc của cô. Anh ta và cô không cùng quê và anh ta muốn cô bỏ công việc đó để xuống Hà Nội làm việc.

Cô nói với anh là cô rất yêu công việc đó, cô cũng không muốn bố mẹ cô buồn vì cô bỏ việc vì người yêu cô muốn vậy.

Những lúc ấy cô thường nhắn tin cho anh, và anh lại làm cô vui bằng những câu truyện cười và cách nói chuyện hóm hỉnh.

Anh luôn làm cô vui như thế, còn anh làm sao anh vui được, bởi vì anh chỉ là người đến sau.

Những lúc cô buồn anh rất muốn chạy đến ôm cô vào lòng và nói cho cô biết tình cảm của mình. Nhưng rồi anh chỉ biết giấu cảm xúc của mình mỗi lúc anh gặp cô, và anh vẫn tự nhắc mình rằng không sao cả vì anh chỉ là người đến sau.

Anh vẫn luôn ở đây, ngay sau cô, làm cô vui, nói chuyện với cô khi cô cần một người bạn để sẻ chia. Và anh biết anh đã yêu cô.

Được gặp cô ở trường 5 lần một tuần, cũng làm anh đỡ nhớ cô, được nói chuyện với cô, chia sẻ với cô qua những tin nhắn đã đủ làm anh rất vui rồi.

Không sao cả vì anh là người đến sau.

Người đến sau vẫn mãi ở đây mỗi khi cô cần...

  • Thì thầm được gửi từ Hàn Phong

Mời bạn lắng nghe thì thầm Vì em vẫn mãi là người đến sau!

Thì thầm số 330 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)


http://blogviet.com.vn/truyen-online/hay-yeu-khi-con-co-the-khi-trai-tim-van-con-du-suc-de-yeu-thuong/193095

Click vào đây để tìm hiểu về tuyển tập mới nhất của blogviet.com.vn


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.






Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Đời người vô thường. Giấc mộng phù du. Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy. Ai còn đứng lại nơi này?

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

Blog Radio 663: Tình yêu và sự nghiệp chọn gì để không nuối tiếc?

Blog Radio 663: Tình yêu và sự nghiệp chọn gì để không nuối tiếc?

Những người trẻ thường đứng phân vân lựa chọn tình yêu hay sự nghiệp, bởi khi còn trẻ ta rất khó để có được cả hai thứ đó. Mấy ai có thể từ bỏ một cơ hội quá tốt cho tương lai của chính mình. Nhưng khi tưởng chừng đã có trong tay tất cả những thứ mình muốn thì khi ngoảng lại, người ấy đã không còn đứng ở bên ta nữa. Tình yêu hay sự nghiệp, chọn gì để không phải nuối tiếc?

back to top