Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hôn nhân sẽ luôn êm ấm nếu luôn thấu hiểu và sẻ chia

2021-10-20 01:20

Tác giả: JangJang


blogradio.vn - Hôn nhân sẽ không phải là địa ngục của tình yêu nếu chúng ta có yêu thương đủ lớn và tâm lý đủ vững để luôn thấu hiểu và chấp nhận điểm khuyết của nhau. Con người khi sinh ra vốn không ai hợp ai, tất cả đều phải do chính bản thân chúng ta dung hòa để có thể tạo nên một cuộc sống hạnh phúc.

***

Người ta hay nói, hôn nhân là địa ngục của tình yêu, có lẽ câu nói này không sai, nếu chúng ta không chuẩn bị đủ tâm lý sẵn sàng chấp nhận hy sinh và tha thứ thì hôn nhân sẽ thực sự trở thành một biển lửa sau những mật ngọt của tình yêu.

Ngày ta mới lớn, ta thường hay nghe nói hay đọc qua sách vở rằng tình yêu là một điều rất đẹp và ngọt ngào, ai có tình yêu cũng giống như người uống mật ong vậy, luôn cảm thấy một sự ngọt ngào trong miệng không tan được. Chính vì thế, ở cái tuổi mới biết yêu lần đầu, ta có thể nhìn bầu trời giông bão thành một bầu trời lãng mạn khi cùng nhau trú mưa dưới hiên hay mặc dù có nắm tay nhau chạy dưới một cơn mưa lớn, tất cả đều là niềm hạnh phúc. Khi tình yêu đến, mọi thứ đều đẹp đến thế.

Rồi bước vào giai đoạn hôn nhân, ta nghĩ chỉ cần có một tình yêu đẹp và chân thành, thì hôn nhân cũng sẽ đẹp như mơ. Nhưng giữa tình yêu và hôn nhân có một khoảng cách rất xa, khi yêu ta có thể vô tư vô nghĩ để yêu, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm, không bị những ràng buộc trên vai. Còn đối với hôn nhân, ta phải có những trách nhiệm cần phải gánh vác như chăm sóc con cái, kinh tế gia đình, khiến chúng ta cảm thấy bị ràng buộc và mệt mỏi.

Khi yêu ta có thể tìm đủ mọi lý do để bỏ qua những lỗi phạm của nhau, nhưng trong hôn nhân ta lại tìm đủ mọi cách để buộc tội nhau. Nếu như không đủ yêu thương, hôn nhân sẽ rất dễ tan vỡ. Ví dụ trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, ta muốn lăn ra giường để ngủ một giấc thật ngon như khi độc thân, nhưng khi lập gia đình rồi, điều đó là không thể, thời gian ở nhà sau một ngày chính là thời gian ta phải dành cho gia đình, hoặc nếu có con cái thì phải chăm sóc cho chúng. 

nghi-ve-ex-4

Về kinh tế, khi độc thân ta có bao nhiêu thì dùng bấy nhiêu, không phải lo rằng khi hết tiền rồi sẽ như thế nào, nhưng khi bước vào hôn nhân, ta bắt đầu phải học cách tiết kiệm để lo cho sau này và nhất là khi bắt đầu có con cái, chúng ta cần phải biết cách chi tiêu để gia đình không rơi vào tình trạng khủng hoảng về tiền bạc. Có rất nhiều thứ ta cần phải học và gánh vác khi bước vào con đường hôn nhân.

Đối với một cô gái, khi còn trong giai đoạn độc thân, bản thân có thể lười biếng một ngày nằm dài trong nhà mà không làm gì, có thể đi chơi khắp nơi, có thể tự do tụ tập bạn bè mà không vướng bận chuyện gì. Nhưng khi đã lập gia đình, người phụ nữ buộc phải dành thời gian chăm lo bữa ăn cho gia đình, dọn dẹp nhà cửa, không thể tùy ý đi đây đi đó quá lâu, không thể nằm dài một ngày nếu không sẽ bị đánh giá là một người vợ hư hỏng, không biết quán xuyến gia đình.

Đối với một chàng trai, khi anh chưa lập gia đình, có thể tự do tụ tập ăn chơi cùng bạn bè sau mỗi giờ tan ca hoặc có thể thoải mái tiêu tiền mà không cần nghĩ đến phải chăm lo cho ai. Nhưng khi có một gia đình nhỏ, người đàn ông buộc phải về nhà sau giờ làm để ăn cơm cùng vợ con, gánh nặng kinh tế lúc này bắt buộc phải gánh vác vai để vợ con không phải chịu khổ cực để không mang tiếng là người không thể lo nổi gia đình.

Hôn nhân đi liền với hai chữ trách nhiệm, mà trách nhiệm thì lúc nào cũng khó thực hiện hơn. Nếu như tình yêu là cầu nối để đưa hai người đến với nhau, thì sự thấu hiểu và biết chấp nhận nhau mới là phương thức giúp hôn nhân lâu bền.

Chúng ta thường nghĩ rằng, yêu nhau một thời gian đủ lâu thì chúng ta đã hiểu được hết tính cách của đối phương, chính vì vậy, chúng ta quyết định kết hôn với nhau. Rồi sau những ngày vui vẻ của tuần trăng mật qua đi, chúng ta bắt đầu quay lại với cuộc sống thường ngày, nhưng lúc này, chúng ta không còn một mình nữa mà đã có một người bên cạnh để chăm sóc. 

ky-luat-cho-ban-than-trong-dai-dich-4

Các cô gái bắt đầu làm quen với việc chuẩn bị những bữa cơm gia đình, chăm lo quần áo, nhà cửa sau khi đi làm về. Còn người chồng cũng phải làm quen với việc trở về nhà sớm để phụ vợ và ăn cơm gia đình.

Nếu như cả hai đều có tư tưởng biết quan tâm và chăm sóc nhau như thế, thì hôn nhân chính là mộng đẹp. Nhưng đời thực không như mộng, khi ở cùng nhau một thời gian, chúng ta bắt đầu phát hiện ra những cái xấu của nhau ví dụ như vợ mình lười biếng, không biết dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ hay chồng mình hay vứt quần áo bừa bãi, rồi đến việc vợ mình không về nhà đúng giờ để nấu cơm, hay chồng mình không về nhà ăn cơm sau giờ làm mà để vợ ở nhà một mình, không biết phụ giúp vợ cũng sẽ trở thành cái xấu.

Qua từng việc nhỏ như thế, lâu dần tích tụ thành những sự khó chịu trong lòng, rồi đến khi có con cái, trách nhiệm chăm sóc và nuôi dạy con cái lại khiến cả hai tăng thêm phần mệt mỏi hơn và bắt đầu trách móc nhau. Ban đầu có thể mới là những câu càm ràm của người vợ về việc chồng không phụ vợ chăm con trong khi vợ còn phải làm việc nhà, nấu ăn. Người đàn ông thường ít nói hơn nên ban đầu sẽ nhẫn nhịn và không nói gì.

Rồi lâu dần, những câu càm ràm của người vợ càng nhiều hơn, nào là anh không nên tụ tập bạn bè, anh không nên để quần áo bừa bộn, anh không nên chỉ biết lo đi làm, anh nên phụ giúp em... Khi dần trở nên mệt mỏi, ta sẽ nghĩ ra đủ mọi thứ để trách móc nhau, từ đó dẫn tới người chồng vì tránh phải nghe người vợ càm ràm nên càng không muốn về nhà sau mỗi ngày làm việc nữa, anh muốn được im lặng nghỉ ngơi sau một ngày làm việc căng thẳng. Khoảng cách giữa vợ và chồng từ đó cứ mỗi ngày một xa hơn.

Đây chính là lúc căng thẳng nhất, những thứ ngọt ngào trước kia nay đã biến thành những đốm lửa luôn chực chờ để bùng cháy, thiêu rụi cuộc hôn nhân. Hai vợ chồng dần mất tiếng nói chung, người vợ đổ lỗi người chồng vô tâm, người chồng nghĩ vợ mình hay kiếm chuyện, rồi cả hai cãi vã, không muốn sống chung nữa, quyết tâm đường ai nấy đi và những đứa con phải chịu liên lụy mất đi tình thương của một gia đình.

hoang-dao-trong-mua-he

Có bao giờ ta ngồi bình tâm mà suy nghĩ, ngày trước vì sao mình yêu người ấy, vì sao bây giờ mọi thứ lại quá khác nhau, phải chăng vì cả hai không còn yêu thương nhau nữa. 

Thực ra, tình yêu không bao giờ mất đi, có chăng nó sẽ thay đổi từ dạng này sang dạng khác, khi mới bắt đầu, tình yêu là tình cảm lứa đôi nồng nàn, cần gìn giữ để không mất đi. Nhưng lâu dần tình cảm đó sẽ chuyển thành tình thân, mà tình thân chính là tình cảm quen thuộc không sợ mất đi và ta cũng không còn phải gìn giữ. Ta không còn muốn thông cảm cho nhau, không còn muốn hiểu người kia vì sao lại như vậy, ta chỉ muốn người kia phải làm theo ý mình, nếu như không đáp ứng thì tiếp tục cãi vã.

Hãy một lần gạt bỏ cái tôi để cùng nhau tâm sự, hãy lắng nghe tiếng nói của đối phương để có thể thấu hiểu vì sao mọi thứ lại thay đổi. Mỗi một cô gái đều là công chúa trong vòng tay ba mẹ, nhưng khi về nhà chồng đều phải trở thành một bà nội trợ chăm lo gia đình, nếu không may mắn gặp phải người gia đình bên chồng không ưa mình thì càng vất vả hơn. 

Thời gian người vợ dành cho chăm sóc bản thân sẽ không còn nếu như có thêm con cái và gặp một người chồng vô tâm. Vì vậy những người đàn ông khi đã đón cô ấy về nhà làm vợ, hãy bỏ qua những cuộc vui không cần thiết để cùng vợ mình san sẻ công việc nhà, phụ giúp chăm sóc con cái, nếu lỡ như có thấy vợ mình ngủ rồi quên nấu ăn tối thì cũng đừng vội trách, vì lúc đó vợ mình thực sự cần nghỉ ngơi vì quá mệt.

Còn những người chồng, với trách nhiệm phải lo kinh tế cho gia đình đầy đủ sẽ luôn nỗ lực làm việc không ngừng nghĩ, và không thể tránh khỏi những cuộc giao lưu sau giờ làm. Hoặc những lúc gặp khó khăn trong công việc, chồng mình bỗng trở im lặng, người vợ nên tinh ý quan sát để thông cảm thay vì càm ràm. 

hon-nhan-1-

Người đàn ông thường ít nói ra những khó khăn trong công việc bởi vì không muốn người vợ lo lắng và vì cả sĩ diện nữa, thật khó mở lời than vãn vì sợ mọi người chê cười. Những lúc này, người vợ hãy nhẹ nhàng chăm sóc cho chồng mình, đơn giản như chỉ cần rót một ly nước mang đến, xoa bóp vai cho chồng mình và nói “Hôm nay anh mệt lắm phải không?”, người chồng lập tức sẽ cảm thấy được an ủi trong lòng, cảm thấy người vợ của mình là người hiểu mình nhất.

Trong hôn nhân không cần phải phân chia trách nhiệm quá rõ ràng, dù là về mặt kinh tế hay chăm sóc con cái, cả hai đều nên làm cùng nhau, như vậy mọi thứ mới có được sự cân bằng. 

Hôn nhân sẽ không phải là địa ngục của tình yêu nếu chúng ta có yêu thương đủ lớn và tâm lý đủ vững để luôn thấu hiểu và chấp nhận điểm khuyết của nhau. Con người khi sinh ra vốn không ai hợp ai, tất cả đều phải do chính bản thân chúng ta dung hòa để có thể tạo nên một cuộc sống hạnh phúc.

© JangJang - blogradio.vn

Xem thêm: Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời

JangJang

Nếu bạn biết cách chấp nhận, cuộc sống khó khăn đến mấy cũng sẽ là niềm vui!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.

Tết của những người con xa quê

Tết của những người con xa quê

Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…

Quá khứ không còn thuộc về anh

Quá khứ không còn thuộc về anh

Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.

Đàn anh bí mật

Đàn anh bí mật

Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?

back to top