Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình yêu có đảm bảo một cuộc hôn nhân hạnh phúc?

2021-08-19 01:25

Tác giả: Trangmias


blogradio.vn - Nếu ngày ấy Mai không chọn tiền mà chọn tình yêu thì có phài cuộc hôn nhân chí ít cũng hơn bây giờ không? Ít ra hai người vẫn có tình cảm với nhau. Nhưng thật khó để trả lời vì chả ai dám nói về tương lai, về hai chữ nếu như. Một người theo chủ nghĩa tình yêu như tôi chuyện tình cảm cũng chẳng đâu vào đâu đấy thôi.

***

Thành phố bé thế thôi

Mà tìm hoài chẳng được

Tìm hoài sao chẳng thấy nhau giữa chốn đông người

Thành phố bé đến thế thôi

Mà tìm hoài không thấy

Chút ấm áp

Chút yêu thương riêng mình.

 

Trong đêm khuya thanh vắng, lời bài hát ‘Khi người lớn cô đơn’ nhẹ nhàng cất từ radio 365FM ở phòng trọ. Bên ngoài gió rít lên từng cơn. Hai đứa thì vừa thi kết thúc học phần xong có vẻ đều nhẹ nhõm nằm dài trên gác xép. Mai bỗng chợt nói:

- Hình như sắp bão mày nhờ? Gió to lắm.

- Ừ! May vừa thi xong mai không phải lên trường.

- Kì này chắc tao lại trượt mấy môn.

Trong cái dịu mát của một tối tháng mười bỗng thổi tôi quay về những ngày đầu hai đứa gặp nhau. Lần đầu tiên tôi gặp Mai là ở tại trường đại học. Cái duyên cái số thế nào mà hai đứa sau này lại trở thành bạn trọ của nhau. Mai là một người có nhan sắc bình thường nhưng ở cái tuổi đôi mươi lại mang cho cô ấy vẻ tươi tắn đến lạ. Ở với nhau lâu tôi mới biết, Mai là con cả trong một gia đình ba anh em, không quá khó khăn nhưng cũng không phải dư giả. Bắt đầu từ năm nhất cô ấy đã đi làm thêm. Quả thật là quá vất cho một cô gái mới chập chững bước chân vào một thành phố lớn như Hà Nội. Tôi có từng khuyên Mai là nếu vất vả quá thì có thể đi gia sư với tôi. Nhưng câu trả lời của Mai chỉ là tiếng cười trừ:

- Tao có học hành gì đâu. Công nhận hai tiếng dạy của mày nhiều tiền thật nhưng mày một tháng cũng chỉ được dăm, bảy trăm còn đâu bố mẹ mày lo. Chứ bố mẹ tao ở quê còn hai đứa em nữa, tiền đâu mà gửi cho tao nhiều thế. Với cả việc làm thêm của tao tốt lắm, một giờ được những 10 nghìn. Tính ra một tháng tao cũng phải được hơn một triệu.

Nhìn thấy vẻ mặt cười tít lên khi nhắc đến tiền lương của nó, tôi cũng không đành lòng hỏi gì thêm. Và cứ thế trong suốt thời gian chúng tôi ở cùng nhau Mai đều quay cuồng với công việc, mỗi tối về trọ nó đều mệt lử, tắm giặt ăn uống xong là đi ngủ luôn. Tôi thực sự hâm mộ Mai, nó luôn nghĩ đến bố mẹ , nó thậm chí chấp nhận cả đánh đổi việc học của bản thân chứ không để bố mẹ ở quê vì nó mà cực khổ. Nhiều lúc tôi thực sự muốn hỏi nó là tại sao nó lại phải vất vả thế. Tiền lương đó một tháng của không tiêu hết thì thà rằng làm ít đi chú tâm vào việc học một chút chứ mỗi lần thấy nó đóng tiền thi lại tôi thực sự cảm thấy tiếc thay nó. Dù sao đấy cũng là tiền phải bỏ mồ hôi nước mắt mới kiếm được. Nhưng tôi lại không dám hỏi, bởi nhẽ chúng tôi chưa thực sự thân thiết đến mức độ can thiệp vào cuộc sống của nhau. Tôi sợ khi nói ra Mai sẽ tự ái, sợ Mai nghĩ rằng tôi có chút học bổng mà lên mặt đời dạy nó.

Bỗng chợt trong tiếng gió đập vào mái tôn ngoài hiên cùng với tiếng nói của Mai kéo tôi về hiện thực:

- Này nghĩ gì mà suy tư thế?

Tính ra đến nay khi đã ở cùng nhau gót nghét hai năm, nhất là lại trong một đêm trăng thanh gió mát, tinh thần dễ chịu khiến tôi bỗng kích động liền bật dậy:

- Mai này hỏi cái này nhớ?

Nó tròn xoe mắt nhìn tôi:

- Gì mà nghiêm trọng thế. Tháng này chủ trọ lại tăng tiền nhà à?... Có gì cứ nói đi, tao với mày mặc dù không phải chị em ruột nhưng ở cái đất Hà Nội này có ai thân thiết với tao bằng mày đâu.

Lại là cái vẻ cười tít lên lộ hai núm đồng tiền nhỏ xinh trên má. Đúng vậy nó luôn thẳng thắn, vô tư. Không biết trong lúc đấy động lực đến từ đâu tôi bỗng can đảm ngồi bật dậy hỏi Mai:

- Mày ra Hà Nội mà chỉ cứ đi làm thế này… Ừm… Thì sao hồi ấy lại thi đại học. Ở quê có bằng cấp 3 đi xin làm trong mấy công ty lương cứng đã hơn 3, 4 triệu rồi.

Bỗng thấy nó im lặng, tôi chợt giật mình. Chết rồi tôi nói ra rồi.

- Tao không có ý gì đâu… Ý tao là mày… chỉ đi làm như thế…

- Không có gì đâu tao hiểu mà. Mày nghĩ tao muốn học đại học à? Cái đứa học kiểu cao không tới thấp không thông như tao thì học hành gì. Cái thứ tao muốn là cái tấm bằng đại học kia kìa. Bọn nhà giàu cần nó. Lí tưởng của tao ý là được lấy chồng giàu.

Nó nói thản nhiên như một câu chuyện của ai đó vậy. Tôi cũng không thể tin được, nhưng nhìn vào đôi mắt kia tôi thấy được sự kiên định, chắc chắn đến lạ:

- Sao, có phải khó tin lắm không? Tao nói thật đấy, không đùa đâu. Tiền ai chả ham.

- Không ý tao chỉ là… hôn nhân không phải dựa trên cơ sở của tình yêu à. Tiền nhiều thì thích thật đấy nhưng không yêu nhau làm sao sống được với nhau. Mày chấp nhận sống với một người không yêu mình à? Mày… sẽ hạnh phúc chứ?

- Úi dời, mày cứ bị mơ mộng hoá, ông bà ngày xưa đấy có yêu đương gì đâu thế mà vẫn sống với nhau thôi. Bố mẹ tao này, trước cũng là do ông bà tao đặt đâu ngồi đấy, bây giờ đã ly hôn hay bỏ nhau đâu. Hạnh phúc của hôn nhân không phải là tình yêu mà là tiền mày hiểu không? Chỉ có tiền thì cuộc sống gia đình mới có thể êm ấm thôi. Chứ không có tiền như bố mẹ tao dăm bữa nửa tháng lại cãi nhau mệt lắm.

Đúng vậy! Về khoản này nó trải đời hơn tôi nhiều. Tôi chợt nhớ đến những lần bố mẹ tôi cãi nhau, phần lớn hình như cũng có liên quan đến tiền thì phải. Cuộc sống bươn trải có lẽ đôi lúc làm người ta mệt mỏi, họ chỉ đơn giản là muốn phát tiết hết những khó khăn, nhọc nhằn mà mình đang phải chịu đựng. Nhưng tôi nghĩ nếu không yêu nhau làm sao họ có thể hàn gắn lại sau những cuộc tranh cãi. Không yêu nhau mà sống với nhau như thế có phải quá gượng ép không? Rồi sau này, khi có con thì họ sẽ phải diễn vai gia đình hạnh phúc đến bao giờ. Như thế có mệt không? Đang mê man trong cơn suy nghĩ tiếng Mai bỗng chợt vang lên:

- Mày là gái Hà thành được ăn sung mặc sướng từ nhỏ không hiểu được đâu? Haiz… Mày nghĩ cái gì tao cũng biết làm từ nấu ăn, thuê thùa… là vì tao ở quê à. Không! Thậm chí mặc dù ở quê nhưng tao chưa cấy bao giờ. Từ nhỏ tao chỉ được dạy làm thế nào để trở thành một người con gái công dung ngôn hạnh thôi. Mẹ tao bảo ra đồng như thế da sẽ đen, chân tay không mịn màng. Bọn nhà giàu nó trọng hình thức lắm. Tao là con gái lớn trong nhà mai sau bố mẹ với mấy đứa em của tao còn phải nhờ tao nữa.

Thì ra là đây là điều mẹ Mai muốn và Mai cũng đồng ý thoả hiệp. Tôi định khuyên nó nhưng tôi chả biết nói gì. Một đứa không có kinh nghiệm yêu đương, ra ngoài cũng chưa thực sự va vấp nhiều thì lấy gì khuyên. Hơn hết tôi thấy được sự chắc nịch trong câu nói đó. Đấy là sự khẳng định, quyết tâm của nó. Và câu chuyện cứ thế kết thúc, chẳng ai hỏi cũng chẳng ai nói gì nữa, ngoài trời mưa đã tí tách rơi, trong phòng trọ lúc này chỉ còn tiếng đài đã chuyển sang bài hát của Lê Cát Trọng Lý:

 

Nhiều người ôm giấc mơ giàu sang

Vài người ôm giấc mơ bình yên

Em cần an chúc

Em cần yêu thương

Thôi thì ai cũng xem mình hay

Và thì em cũng xem mình hơn.

 

Hai năm sau tôi có nhận được thiệp cưới của Mai, nhưng vì đang đi công tác tôi không thể nào đến chúc mừng cho nó được. Nhưng nghe từ một vài người bạn đồng hương của Mai là nó lấy được con của một ông chủ tịch xã, nhà giàu lắm. Không biết phải diễn tả cảm xúc của tôi thế nào, đây có lẽ là điều mà tôi có thể đoán trước nhưng sao tôi vẫn cảm thấy bất ngờ. Thì ra là lý tưởng nó muốn nói với tôi đã thực hiện được rồi, thật sự từ trong đáy lòng tôi mong nó sẽ hạnh phúc.

Một thời gian sau, khi có dịp đi công tác ở quê Mai, tôi háo hức muốn gặp nó, vậy nên tôi có hẹn nó và vài người bạn đi chơi. Nhưng tối đó Mai không đến, lâu ngày gặp lại chúng tôi nói chuyện vui vẻ, tôi có vô tình nhắc đến Mai nhưng ngay sau đó tôi chỉ nhận được những những lời bàn tán không hay từ mấy người bạn kia:

- Mai á, đừng nói đi chơi, bây giờ mỗi lần ra khỏi nhà chỉ có thể đi chợ thôi.

- Thật không? Thấy nó cưới nhà ý giàu lắm mà.

- Giàu thì giàu thật đấy nhưng mà nhà đấy khó tính lắm. Nghe nói khi bắt đầu về đấy mẹ chồng nó bảo không phải đi làm chỉ cần ở nhà lo việc nội trợ thôi. Nhưng nhà đấy mấy thế hệ ở liền, sao mà lo hết được.

- Tao thấy cứ phải là tiền của mình mới chắc chứ tiền của bọn nhà giàu khó lấy lắm.

-Thế chồng nó thì sao? Hình như lúc cưới cũng không có tình cảm gì thì phải.

- Gớm, chồng nó thấy bảo có tình nhân bên ngoài, nghe đâu yêu nhau từ cấp ba đấy. Hồi trước thấy cũng dẫn nhau về ra mắt nhưng con bé đấy bố nó bị nghiện mà nó lại không được học hành đến nơi đến chốn nên gia đình chồng cái Mai không đồng ý. Haiz... Cuộc đời đúng là chẳng biết thế nào.

Trong tiếng cười nói, vui vẻ của mọi người không hiểu sao lòng tôi chợt nhói nhói lên. Nhưng tôi lại chẳng thể làm gì. Mỗi người đều có sự lựa chọn cuộc sống của riêng cho mình. Tôi chỉ tiếc thay cho Mai, nếu đấy là sự thật thì liệu nó có hối hận không?

Hôm sau là ngày cuối cùng tôi ở lại đây, tôi quyết định sẽ dành một buổi chiều để khám phá vùng đất xinh đẹp này. Nhưng thật bất ngờ chúng tôi gặp nhau.Tôi thấy Mai, một cô gái tràn đầy sự sống, luôn vui vẻ giờ thay vào đó vẻ vẻ tiều tụy đến chán nản. Bây giờ thì có lẽ tôi biết vì sao buổi hẹn trước Mai không đến. Có lẽ những gì tôi nghe được tối hôm qua là sự thật. Lúc Mai thấy tôi nó chỉ cười, nhưng không phải là cái vẻ cưới tít mắt lên nữa, rõ ràng hai cái núm đồng tiền vẫn ở đó sao tôi thấy nó lại mang đầy phiền muộn.

Chúng tôi có vào ngồi ở một quán cà phê ngay gần đó. Lâu ngày gặp lại, hai đứa cũng trở nên xa cách đến lạ. Lúc này tôi muốn mở lời trước để phá vỡ cái bầu không khí căng thẳng này. Nhưng nói gì bây giờ ‘Mày có hạnh phúc không?’ chắc là không rồi, làm gì có người phụ nữ nào hạnh phúc đến nỗi mà cười cũng không nổi hay hỏi ‘mày thấy thế nào’ đây dường như giống một câu châm chọc hơn nhìn nó chán nản, mệt mỏi như thế tôi cũng không lỡ. Cuối cùng tôi chỉ hỏi:

- Mày thấy ổn không?

Nó lại cười nhưng sao nhìn cam chịu, chua chát quá. Nó nhìn xuống bụng mình:

- Tao có em bé rồi. Không bỏ được.

Sau khi ra khỏi quán cà phê, ngoài đường lúc này đông đúc người qua lại nhưng chẳng hiểu sao tôi chỉ thấy mỗi dáng vẻ cô đơn, lạc lõng của Mai. Một mình đi trên con đường lớn câu ‘không bỏ được’ của Mai cứ vang vẳng bên tai tôi. Là không bỏ được đứa bé hay không bỏ được lý tưởng mà nó trước đây vẫn luôn theo đuổi. Có lẽ trên vai của nó mang quá nhiều gắng nặng không thể nào bỏ xuống mà chỉ có thể tiếp tục cố gắng chịu đựng. Tôi chỉ thấy tiếc, tiếc cho một cô gái đáng lẽ ra phải được hưởng hạnh phúc. Tôi cứ đi mãi, không có mục, suy nghĩ về nhiều thứ. Nếu ngày ấy Mai không chọn tiền mà chọn tình yêu thì có phài cuộc hôn nhân chí ít cũng hơn bây giờ không? Ít ra hai người vẫn có tình cảm với nhau. Nhưng thật khó để trả lời vì chả ai dám nói về tương lai, về hai chữ nếu như. Một người theo chủ nghĩa tình yêu như tôi chuyện tình cảm cũng chẳng đâu vào đâu đấy thôi. Tiền có thể hết, tình có thể tan ai nào dám đảm bảo chứ. Chỉ biết rằng cuộc sống là phải càng trở nên ưu tú không phải để tìm một người đàn ông tốt dựa vào mà chính là để khi gặp người thích hợp bạn có thể thẳng lưng đứng bên cạnh, khi bỏ đi có thể kiêu hãnh bước tiếp.

Tất cả mọi chuyện cứ như một cuốn băng tua lại trong suy nghĩ của tôi. Ngày tôi với nó gặp nhau, lúc tôi với nó trò chuyện về lí tưởng của cuộc đời rồi đến lúc gặp lại ngày hôm nay. Hai con người, hai lí tưởng, tiền và tình, hạnh phúc và thỏa mãn thật khó để lựa chọn. Không ai biết rằng lựa chọn như nào là đúng nhất nhưng hãy lựa chọn để dù mai về sau có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa bạn cũng không phải hối hận.

Hít thở thật sâu để trở về hiện tại, tôi mới chợt nhận ra mình đang đứng trước một sạp bán đài cổ. Vẫn câu nói quen thuộc phát mà đêm nào tôi với Mai cũng nghe: "Đài 356FM xin được phát bài hát “Chiều nay không có mưa bay” của thính giả có ba số điện thoại cuối 890”. Lúc ấy tôi thấy sống mũi chợt cay cay, sờ lên mặt thấy ướt, không biết là nước mắt rơi từ lúc nào nữa nữa. Quay lưng đi hòa vào dòng người, tôi muốn bỏ quên hết những ký ức khi nãy gặp, chỉ muốn nhớ về một cô gái vô tư, mỗi lần cười tít mắt lộ ra núm đồng tiền xinh xinh hồi ở trọ. Đằng sau, tiếng đài vẫn vang lên:       

 

Chiều nay không có mưa rơi ướt trên đôi bờ vai

Chiều nay không có mắt em cười như lúc xưa

Dường như góc phố cũng biết buồn   

Thả hoa bay khắp con đường

Chiều nay không có mưa rơi, anh lặng im

 

Rồi phiêu linh hát để gió cuốn anh đi mãi xa vời

Làm mây phiêu lãng nơi cuối trời tìm em

Phải làm sao để có nụ cười

Một ngày mưa bay năm nào

Chiều nay không có mưa rơi

Chiều nay không có những mộng mơ

 

Nắng vàng góc phố

Hoa nghiêng dài trong mắt

Và thu nhẹ trôi rất êm

Chiều nay không có mưa bay

Và anh ngủ quên đã lâu rồi

Ngủ quên trên phố một mình.

 

© Trangmias - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 561: Yêu thôi sao phải cưới?

 

Trangmias

Bỗng một ngày bạn chợt nhận thấy: hóa ra mình không phải là một đóa hoa hướng dương (bạn hướng về mặt trời còn mọi người hướng về bạn) mà bạn chỉ là một đám hoa dại bên đường (dù nắng, mưa, bão tố hay là bị người ta dẫm đạp thì bạn vẫn phải cố gắng sống, cố gắng nở hoa để làm đẹp cho đời). Và mình cũng vậy! Một ngọn cỏ ven đường mới chớm bắt đầu hứng sướng, đón nắng để trưởng thành.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top