Hơn cả bạn thân
2022-12-27 01:20
Tác giả:
Ly Nguyen
blogradio.vn - Dòng hồi tưởng ấy chợt ngưng khi Tuân xuất hiện, sánh vai bên Tuân là một cô gái đẹp với đôi mắt biếc, nụ cười hiền từ, mái tóc dài ngang lưng, dáng vẻ dịu dàng đúng kiểu con dâu lý tưởng mà mẹ Tuân hằng ao ước, hằng miêu tả cho tôi nghe những lúc tôi ghé thăm phòng bệnh của bà. Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của cô gái ấy, nhìn tấm thiệp hồng được đặt ngay ngắn trên bàn, đột nhiên tim tôi thót một nhịp, đau buốt.
***
Sau hơn nửa tiếng chật vật với chiếc xe đạp bị tuột dây sên giữa đường, tôi đạp hết tốc lực đến trường. Cơn hụt hơi kèm với những ánh nhìn của các bạn ngồi gần cửa khiến tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Phải rồi, ai lại như tôi, ngày đầu tiên nhận lớp đã đi trễ như thế này. Nụ cười hiền từ của thầy chủ nhiệm giúp tôi lấy lại bình tĩnh. Đột nhiên, bạn nam bàn trên quay xuống nhìn tôi cười thân thiện, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt sáng trưng. Tôi bị nụ cười ấy thu hút đến mức không để ý đến tờ giấy A4 cậu ta đưa tôi.
- Bạn điền thông tin cá nhân vào, còn mình bạn thôi đó. Xong đem nộp thầy chủ nhiệm nha.
Giọng cậu ta trầm ấm.
Tôi bối rối cầm tờ giấy điền vào dòng trống duy nhất, mới nhỏm người định mang lên thì thầy chủ nhiệm cao hứng chuyển sang màn văn nghệ.
- Thầy được biết lớp mình có một giọng ca rất xuất sắc, trò mạnh dạng lên hát tạo không khí nha.
Nói rồi thầy nhìn về phía tôi, bạn nam phía trên chậm rãi và tự tin bước lên trong tiếng vỗ tay của cả lớp.
- Mình tên Duy, mình sẽ thể hiện ca khúc Nắng sân trường.
Đúng bài hát tôi thích nhất, chất giọng ấm của Duy cất lên khiến cả lớp im thin thít lắng nghe và khi bài hát kết thúc, một tràn pháo tay dài vang lên. Thầy chủ nhiệm và các bạn trong lớp yêu cầu hát thêm bài nữa nhưng Duy từ chối với dáng vẻ không thể nào khó ưa hơn.
- Cái đồ mắc bệnh ngôi sao.
Tôi bất giác nói khi cậu ta vừa ổn định chỗ ngồi. Duy quay xuống nhìn tôi.
- Bạn đang nói mình sao?
Tôi không thèm trả lời, cười khẩy một tiếng đầy vẻ khinh khỉnh. Và rồi oan gia ngõ hẹp, vì lý gì mà tôi lại bị xếp ngồi cạnh cậu ta, và không hiểu vì lý gì mà bọn con gái trong lớp cứ nhìn tôi với ánh mắt ganh tị. Ừ thì Duy đã được bầu làm lớp trưởng, rồi thì cậu ta có giọng hát tuyệt vời, điểm đầu vào cao nhất trường lại còn cao ráo, đẹp trai. Một người như Duy, ai mà không thích ngồi cạnh cơ chứ, nhưng riêng tôi thì không.
Và suốt tuần đầu tiên, tôi chỉ nói chuyện với Tuân, cậu bạn cùng bàn còn lại, thân thiện và có phần hơi nhút nhát. Tuân nói rất thích nói chuyện với tôi vì tôi cá tính, tôi mạnh mẽ và vì tôi không giống những người con gái khác trong lớp, không hâm mộ Duy một cách cuồng nhiệt. Và đôi khi Tuân nhìn những bức thư hay những món quà trong hộc bàn Duy và phát ra hai chữ “lố bịch” đủ để tôi và Duy nghe thấy. Thế là tôi hiểu, bàn này chia rõ ranh giới hai phe, tôi luôn cảm thấy đắc thắng về điều đó.
Giờ nghĩ lại thấy mình thật ấu trĩ làm sao. Tay vừa khuấy ly cà phê sữa, miệng vừa mỉm cười khi nghĩ về cái thời ngây ngô ấy. Tôi nhìn đồng hồ, trễ 15 phút, đúng là phong cách của Tuân mà. Những giai điệu thất tình trong quán càng khiến tôi thấy thời gian như trôi chậm hơn. Và để giết thời gian, tôi đưa tay lướt facebook, tôi bất ngờ khi thấy Duy thả tim vào bài đăng mới nhất của mình.
Tôi nhớ không lầm Duy đã khóa nick facebook vào 2 năm trước. Như một thói quen, tôi vào tường của cậu ấy, soi những bài đăng gần nhất nhưng không có gì. Bài đăng sau cùng vẫn là của 2 năm về trước, cái status hoài niệm về những tháng năm cấp ba cùng với bức ảnh kỷ yếu chụp ngày tốt nghiệp. Lòng tôi chợt nhói lên một nhịp, tâm trí tôi như một cuốn phim đang tua lại những ngày tháng ấy.
- Sao My lại ghét mình như vậy?
Du hỏi sau 1 tháng ngồi gần mà tôi không thèm nói chuyện với cậu ta.
- Ghét gì? Ghét hồi nào?
- Rõ ràng là My cư xử với Tuân rất thân thiện, còn Duy thì..
- Ừ…thì không thích thôi, chớ hổng có ghét.
- Ý là ghét thì sợ câu “ghét của nào trời trao của đó” đúng không? – Duy cười.
Thế là tôi bị nụ cười ấy xua tan mọi ác cảm trong đầu, nhưng tôi vẫn cố giữ thái độ lạnh lùng với cậu ta. Bởi lẽ, tôi không muốn mình nối dài danh sách những cô gái thích Duy, dù theo thời gian thì trái tim tôi dường như đã đập lỗi nhịp không ít lần. Và vào cái ngày mùa thu mát mẻ của năm cuối cấp, Duy rút từ trong hộc bàn ra tấm thiệp mời sinh nhật, đặt lên bàn tôi.
- Cuối tuần mời My đến dự sinh nhật Duy. My nhớ đến nha.
Tim tôi như đang nhảy nhót trong lòng ngực, còn mặt thì nóng bừng bừng. Bởi lẽ qua các fan cuồng của Duy thì tôi được biết Duy chưa bao giờ mời bất cứ ai đến dự sinh nhật, cậu ta thường chỉ ở bên gia đình vào cái ngày đặc biệt ấy. Tôi ấp úng không nói nên lời. Tuân chen vào như một vị cứu tinh.
- Rồi, đến chớ sao không đến, để Tuân qua chở My đi nha.
Tôi khẽ gật đầu, có lẽ khuôn mặt ửng hồng của tôi đã phản bội lại tất cả những gì tôi đã gây dựng nên từ trước đến giờ. Tôi thấy Duy hơi bối rối, ánh mắt lảng tránh khó hiểu. Tôi bị ám ảnh ánh mắt đó nên cả đêm không ngủ. Dù ngày hôm sau Duy đã trở lại bình thường nhưng tôi vẫn cảm nhận được cậu ta đang che dấu tôi một điều gì đó.
Tối hôm sinh nhật Duy, lúc Tuân qua đón, tôi nói.
- Hay là tao không đi.
- Mày có thấy mày kỳ lắm không? Bữa nhận lời giờ không đi.
- Nhưng mà…tao…tao…
- Mày thích Duy đúng không?
Ánh mắt Tuân buồn vời vợi.
Tôi im lặng như một câu trả lời chắc nịch nhất. Tuân nhìn tôi trân trân, đôi tay lay nhẹ bờ vai tôi.
- Nếu thích Duy thì mày càng phải đi mới phải chứ, nếu không đi, có thể mày sẽ bỏ lỡ những thứ rất quan trọng.
Tôi nhìn thấy đáy mắt Tuân như ươn ướt, ánh mắt cầu khẩn ấy khiến tim tôi chợt dấy lên một nỗi bất an. Tôi bất giác hỏi.
- Mà ánh mắt mày nhìn tao? Là có ý gì?
- Lên xe nhanh rồi đi, trễ giờ rồi.
Tuân hạ giọng.
Đến nhà Duy, căn biệt thự khang trang hiện ra trước mắt. Cánh cổng cũng đủ khiến một đứa ở xóm nghèo như tôi phải xít xoa. Lúc bước vào, ai nấy đều nhìn tôi chăm chăm khiến vẻ tự nhiên hằng ngày của tôi tan biến, tôi chợt thấy mình thật nhỏ bé và yếu đuối làm sao. Đột nhiên, một bàn tay len nhẹ vào tay tôi, ấm áp và mềm mại vô cùng, là Tuân.
- Con chào cả nhà. Đây là My - bạn gái của con.
Tuân nhìn tôi cười vờ hạnh phúc, mặc cho ánh mắt tôi không khỏi ngạc nhiên. Tôi cố vùng tay ra khỏi bàn tay Tuân nhưng vô ích, bàn tay ấy càng siết chặt hơn. Lúc ngồi vào bàn, tôi càng ngạc nhiên hơn khi biết cả gia đình Duy ai cũng biết Tuân, họ hỏi han về công việc làm ăn của ba Tuân, hỏi về sức khỏe của mẹ Tuân, về việc học hành của em gái Tuân. Những lúc ấy, Duy chỉ khẽ trao cho chúng tôi những ánh nhìn bất lực.
Lúc tàn tiệc, bước ra khỏi cánh cống căn biệt thự ấy, tôi hỏi ngay.
- Tại sao? Sao mày biết tao thích Duy mà còn giới thiệu tao là bạn gái của mày. Là ý gì đây, tao chỉ coi mày là bạn thân thôi.
Tuân im lặng. Ra hiệu cho tôi lên xe.
- Nè…không nói không lên xe.
Tuân vẫn im lặng, tôi nhìn thẳng vào ánh mắt ấy, cậu ta như sắp khóc. Tôi theo quán tính bước lên xe. Đoạn đường về nhà dường như dài hơn lúc đi gấp bội phần. Tuân dừng lại ở công viên cạnh nhà tôi, cậu ta bước lại ghế đá, ngồi thẫn thờ, ánh mắt xa xăm nhìn về tán cây bàng đang khẽ đong đưa vì gió. Tôi lên tiếng.
- Sao tao chưa bao giờ nghe mày kể là nhà mày với nhà Duy thân thiết với nhau như vậy?
- Cũng không hẳn là thân thiết.
Lần đầu tiên tôi thấy cái bộ dạng cạn kiệt năng lượng của Tuân như lúc này. Tôi muốn hỏi thêm về sự đường đột lúc nãy nhưng sao miệng không thể mở nên lời, nhìn bộ dạng sầu thảm của Tuân tôi không đành lòng. Mãi đến khi Tuân hít một hơi thật sâu, khuôn mặt dần lấy lại trạng thái bình thường, cậu ta mới lên tiếng.
- Thực ra tao với Duy chơi thân với nhau từ thời cấp 1 tới giờ, ba tao với ba Duy từng là đồng nghiệp.
- Vậy sao…sao giờ mày mới nói cho tao biết…
- Lúc nãy tao nói dối mọi người, tao làm mày hốt hoảng, là có lý do…Tao xin lỗi mày nha.
Tôi sửng sốt nhìn Tuân. Khuôn mặt cậu ta lộ rõ vẻ xót xa.
- Tao với Duy, tụi tao…hơn cả bạn thân…
- Ý mày là mày và Duy là một đôi.
- Ừ…ừm….
Tôi nghe như sét đánh ngang tai, cảm giác như bước tới hay thoái lui đều rơi vào vực thẳm của sự khổ đau. Tôi chết điếng không nói nên lời. Tuân nói tiếp.
- Mày tha lỗi cho tao vì thời gian qua đã che dấu mày. Lý do tao giới thiệu mày là bạn gái tao là vì phía gia đình hai bên đã có sự nghi ngờ, và tao đành dùng mày làm bức bình phong để đập tan mọi hoài nghi ấy. Tao thật sự xin lỗi mày, xin lỗi mày rất nhiều.
Tôi im lặng không nói gì, cổ họng uất nghẹn, đau buốt. Tuân tiếp lời.
- Lúc tao biết mày thích Duy, đã nhiều lần tao muốn nói cho mày biết sự thật nhưng tao chưa có cơ hội. Mày biết đó, vì tao nên mong mày thông cảm cho tao.
Tuân bật khóc, những giọt nước mắt ấy dường như đã bị kìm nén quá lâu. Tôi chợt nhận ra rằng những gì mà tôi vừa trải qua chưa là gì so với nỗi đau của Tuân lúc bấy giờ. Tôi đặt bàn tay lên bờ vai đang run run của Tuân.
- Được rồi, tao sẽ đóng vai bạn gái hờ của mày đến khi nào mày kêu tao dừng lại. Mà cho tao hỏi một câu hơi tế nhị được không?
- Mày muốn hỏi tao nhận ra mình khác biệt từ khi nào đúng không? Là năm tao học lớp 5, tao đã nhận ra tao không có cảm xúc với con gái, tao chán ngấy đến bực bội khi bị ghép đôi với người này người nọ. Và Duy còn nhận ra điều đó trước tao nữa.
Tuân dựa vào vai tôi khóc như một đứa trẻ.
- Tao xin lỗi mày, tao không cố ý đào sâu dâu, chỉ là…
Tôi xuống giọng.
- Không phải vì câu hỏi của mày đâu, chỉ là, là tao….
- Được rồi…mày đừng nói gì nữa, cứ khóc đi, khóc cho nhẹ hết nỗi lòng. Rồi mày với Duy có dự định gì chưa?
- Tụi tao sẽ cùng đi học ở Sài Gòn.
Đêm hôm ấy, Tuân nhắn tin cho tôi rất nhiều, rằng Tuân sẽ sống thật với bản thân mình, sẽ bên Duy đến khi nào có thể, vì trên đời này sẽ không có ai hiểu cậu ta hơn Duy, rằng cậu ta sẽ không bao giờ lấy vợ chỉ vì cậu ta là con trai một trong nhà, là cháu đích tôn.
Dòng hồi tưởng ấy chợt ngưng khi Tuân xuất hiện, sánh vai bên Tuân là một cô gái đẹp với đôi mắt biếc, nụ cười hiền từ, mái tóc dài ngang lưng, dáng vẻ dịu dàng đúng kiểu con dâu lý tưởng mà mẹ Tuân hằng ao ước, hằng miêu tả cho tôi nghe những lúc tôi ghé thăm phòng bệnh của bà. Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của cô gái ấy, nhìn tấm thiệp hồng được đặt ngay ngắn trên bàn, đột nhiên tim tôi thót một nhịp, đau buốt.
© Ly Nguyen - blogradio.vn
Xem thêm: Chàng trai năm ấy tôi theo đuổi, cậu thật sự đã hạnh phúc rồi | Radio Tình yêu
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.












