Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy đứng dậy vì chính mình và những người yêu thương

2020-11-16 01:27

Tác giả: Đóa cúc xanh


blogradio.vn - Hít thật sâu và thở thật chậm nào. Được rồi đây là thực tế, cố lên nào. Tôi vẫn còn một cái đầu, đôi tay và hai chân này để đi và để chạy. Chạy vì những người yêu thương ta và chạy vì ta yêu chính mình. 

***

Ai trong đời mà không có những lần vấp ngã, những lần thất bại, ngã đến đau điếng người, đến mức tưởng chừng không bao giờ có thể ngóc đầu lên được nữa.

Bạn sẽ chọn trốn trong bóng tối của căn phòng nhỏ hẹp, bạn chìm dần trong bóng tối chỉ một mình một mình bạn mà thôi. Thứ bóng tối ấy không chỉ che lấp đi thể xác này, mà còn vùi lấp đi thứ ánh sáng nhỏ bé, niềm tin trong bạn dần lụi tắt hòa vào đêm đen. 

Cảm thấy tội lỗi "tại sao lại là tôi?" khóc, khóc trong vô vọng, hối hận thật nhiều "giá như, giá như tôi đã không ngu ngốc đến vậy, giá như tôi có thể quay ngược lại thời gian" hàng ngàn chữ giá như bắt đầu xuất hiện trong cái đầu nhỏ bé ấy. 

Cái cảm giác tồi tệ, thấy nghèn nghẹn ở đâu đó không giải tỏa được, một cái đầu nặng trĩu. Rồi lặng đi trong đêm, cái thế giới của bạn chết dần chết mòn chỉ có thế giới trong bạn mà thôi.

bo_lo_nhau

Nhưng bạn có biết không? Chẳng ai cảm thấy đau buồn vì bạn đâu, chỉ là bạn đang tự dằn vặt chính mình, đang tự hành hạ chính mình, thế giới này vẫn tươi đẹp, vẫn sặc sỡ sắc màu mặc dù thế giới trong bạn đang u buồn và tuyệt vọng lắm. 

Bạn không phải đen đi vì đêm mà bạn tối đi vì bạn muốn biến mình thành đêm, chính bạn là người đã biến cuộc đời bạn thành bóng tối. 

Bạn nghĩ bạn sẽ làm gì tiếp theo nào? Khóc ư? Hãy khóc thật lớn, thật lớn, khóc thật nhiều đến khi nước mắt đã cạn, đã thấm mệt và đôi mắt dần chìm vào giấc ngủ. 

Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa, đừng cố gồng lên nữa, hôm nay bạn được phép khóc, được phép yếu đuối vì ngày mai bạn sẽ không được khóc nữa, vì ngày mai bạn sẽ đứng dậy làm lại từ đầu, vì ngày mai bạn là một con người mới, mạnh mẽ, nhiệt huyết và thành công.

Trời sáng rồi, bạn cảm thấy thế nào, có đỡ hơn chút nào không? 

dau-don-roi-hay-kien-cuong-dung-day-thoi

Đã đến lúc bạn phải tỉnh dậy và bắt đầu lại rồi đấy. Bắt đầu một ngày mới và quên đi con người đau khổ, thất bại của ngày hôm qua. Bạn không bỏ cuộc chỉ là dừng lại để nghỉ ngơi, để chạy tiếp trên quãng đường dài, để nhìn lại những thiếu xót vì không muốn ngã nhiều lần một chỗ. 

Hít thật sâu và thở thật chậm nào. Được rồi đây là thực tế, cố lên nào. Tôi vẫn còn một cái đầu, đôi tay và hai chân này để đi và để chạy. Chạy vì những người yêu thương ta và chạy vì ta yêu chính mình. 

© Hướng Dương - blogradio.vn

Xem thêm: Những bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Đóa cúc xanh

Hạnh phúc là khi tôi được là chính mình

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Lại sắp vào tháng 12 rồi đấy, cuối mùa cúc rồi. Năm nay, cúc nở đẹp lắm Họa Mi à. Anh có ghé bà cụ ở ngã tư đường để mua vài bó cắm ở phòng. Đông năm nay lạnh như mọi năm, đôi lúc lại lất phất mưa phùn nữa. Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều.

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn tháng 12 vì đã cho tôi những buổi sáng tốt lành, được ngắm nhìn người thân và những người tôi thương yêu tươi cười vui vẻ. Cảm ơn đã mang đến cho tôi nhiều niềm vui và không ít thử thách. Cảm ơn vì đã cho tôi một mùa đông thật ấm áp.

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em Yêu như cách tôi thấy em trên nền đồng xanh ngắt

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu Khoảng trời tôi nhìn qua khung cửa sổ Chở che tôi suốt mười hai năm học Khoảng trời trong vắt màu xanh ngọc Đẹp như tuổi thiên thần của tôi.

Thương về miền Trung

Thương về miền Trung

Con người miền Trung nơi đây thật thà chất phát, yêu thương lẫn nhau và nhiệt tình với du khách gần xa.

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Đông đã về. Gió vẫn thổi xuyên qua những mảnh tôn trước hiên nhà. Nhớ lại ánh nhìn đầu tiên tôi gặp, nhớ lại khoảng thời gian trước đây tôi và cậu chơi thân với nhau, tôi lại ước gì lúc đó đừng ngước lên nhìn ánh mắt ấy. Giá như không nhìn thì trong tôi đã không đầy sự phức tạp như thế này. Nhưng mỗi khi nhắc tới hai chữ “giá như” thì có lẽ đã quá muộn rồi. Năm 17 tuổi, tôi chưa thích ai nhiều đến thế. Còn cậu chưa biết ai thích cậu nhiều đến vậy?

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

W.G.Sebald, nhà văn Đức nổi tiếng chuyên viết về ký ức, chiêm nghiệm rằng “ký ức nằm ngủ trong chúng ta hằng tháng, hằng năm trời, lặng lẽ sinh sôi, cho đến khi thức dậy bởi một chuyện vặt nào đó”.

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Tôi đã từng hẹn hò một anh chàng vào mùa đông và chia tay vào mùa hè, chỉ vì tôi không muốn anh ấy nắm bàn tay ướt mồ hôi của tôi.

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Đã 6 năm trôi qua, tôi vẫn bồi hồi khi nhớ lại mùa hè năm ấy. Tôi của 6 năm trước chỉ là cô bé 13 tuổi còn anh cũng chỉ vừa bước vào Đại học. Tôi lúc ấy không có giữ số điện thoại cũng một bức hình của anh, tất cả những gì về anh chỉ nằm trong ký ức của tôi.

Anh sẽ đi cùng em

Anh sẽ đi cùng em

Nếu em đang muốn khóc Thì hãy báo cho anh Anh không phải dỗ dành, Giúp cho em cười được. Điều anh cần làm trước Là sẽ khóc cùng em

back to top