Ngủ đi thôi, ngày mai chúng ta lại cố gắng...
2020-06-15 01:32
Tác giả:
Yến Vũ
blogradio.vn - Có lúc mình ngỡ mình đi lầm đường, mệt mỏi thật sự, muốn buông bỏ tất cả để chạy về nhà sà vào lòng ba mẹ, nô đùa với những đứa em. Nhưng mà, chỉ cần nghĩ đến đó thôi là mình lại biết mình đang phấn đấu vì điều gì. Luôn có những bàn tay ấm sẵn sàng đỡ mình dậy nếu có vấp ngã nên mình chẳng ngại ngần gì nữa, cứ tiếp tục cố gắng thôi.
***
Thành phố trước một ngày bão về mọi thứ vẫn rất bình yên.
Mình đánh nhịp đếm từng bước chân trên con dốc nhỏ quen thuộc. Hai bên đường hoa dại bắt đầu nở. Mình gọi nơi này là xứ sở của những loài hoa dại vì chưa thấy ở chỗ nào mà hoa dại lại mọc nhiều và phong phú như thế. Chẳng cần một bàn tay nào reo rắc nhưng chúng vẫn sinh sôi và ra hoa quanh năm. Mùa nào cũng có. Mình hay đi dạo trên con đường này vào những buổi chiều tà, những ngày không biết đi đâu, làm gì, những ngày trống rỗng, chẳng có gì, đến cả một chút cảm xúc cũng bỏ đi.
Những ngày như hôm nay vậy...
Không biết phải nói về ngày hôm nay như thế nào. Ngày hôm nay của mình cũng như hôm qua, hôm kia và những hôm trước đó. Buổi sáng thức dậy đi làm và trở về nhà với một tâm trạng trống rỗng. Không buồn, không vui. Không biết từ bao giờ cuộc sống của mình lại trở nên tẻ nhạt như thế. Nó không phải cuộc sống mà mình của nhiều năm về trước mong ước và luôn phấn đấu để đạt được.

Năm mười bảy tuổi, mình mơ ước mình đậu đại học, có một cuộc sống sinh viên nhiều kỉ niệm.
Năm mười tám tuổi, mình đậu đại học, đặt chân vào cánh cổng trường đại học mình mơ ước với những hoài bão lớn nao hơn tuổi mười. Về một anh người yêu, công việc làm thêm, học bổng và những mối quan hệ. Nhìn các bạn xung quanh mỗi ngày đều nỗ lực mình không dám để bản thân thả lỏng. Những va vấp tuổi đôi mươi dạy mình biết không phải lúc nào cho đi chân thành thì cũng nhận lại chân thành. Rồi cứ vậy từ bao giờ bản thân chọn cô đơn đồng hành trong suốt những ngày tháng trên giảng đường. Bốn năm đại học cứ thế trôi đi để đến cuối cùng mình quên mất mơ ước của năm mười bảy.
Hai mươi hai tuổi, mình xa Việt Nam đến một nơi mà người ta gọi là miền đất hứa để làm việc. Không phải một công việc gì cao sang nhàn hạ. Càng không phải công việc mà mình theo học suốt mấy năm trời ở đại học. Một công việc mà ai cũng có thể làm, không cần tấm bằng đại học, không trình độ tiếng anh cao siêu, không kinh nghiệm, không CV đẹp, không gì ngoài sức khoẻ. Ở tuổi này mình thấy những nếp nhăn trên chán ba, những sợi bạc trên tóc mẹ ngày một nhiều hơn và mình cần nhiều thứ để giúp gia đình. Vậy nên mình vẫn luôn nỗ lực dù nhiều lần muốn gục ngã.
Tuổi trẻ của mình là chuỗi ngày chỉ biết cố gắng và cố gắng. Có đôi lúc mình quên mất mục tiêu. Chênh vênh vô cùng trước cái tuổi hai mươi hai chưa có gì trong tay. Có lúc mình ngỡ mình đi lầm đường, mệt mỏi thật sự, muốn buông bỏ tất cả để chạy về nhà sà vào lòng ba mẹ, nô đùa với những đứa em. Nhưng mà, chỉ cần nghĩ đến đó thôi là mình lại biết mình đang phấn đấu vì điều gì. Luôn có những bàn tay ấm sẵn sàng đỡ mình dậy nếu có vấp ngã nên mình chẳng ngại ngần gì nữa, cứ tiếp tục cố gắng thôi.
Cuộc sống xa nhà đối với bất kì một ai cũng là điều khó khăn. Nhất là ở một đất nước xa lạ, không bạn bè, bất đồng ngôn ngữ. Có những ngày nhớ nhà, nhớ quê da diết không biết phải làm thế nào chỉ biết lang thang hết ngõ nghách của con phố này để tìm một nơi giống quê. Như là một con ngốc vậy. Thỉnh thoảng chạy xe nghe loáng thoáng có người nói tiếng Việt là dừng ngay xe lại ngó nghiêng tìm kiếm, nếu phải người Việt thật thì lập tức trò chuyện làm quen rồi tỉ tê nhau nghe cuộc sống ở đây, nói nhiều lắm, cảm xúc ùa về một cách ồ ạt như là để nó chết đói lâu ngày... Cũng phải, đã lâu rồi mình có để bản thân thật sự sống với những cảm xúc của mình đâu... từ lâu lắm rồi, khi nào cũng không biết nữa.
.jpg)
Vài hôm trước mình đọc được đâu đó người ta đặt cho những người trẻ như mình hôm nay một cái tên: “Thế hệ không cảm xúc”. Mình buồn vì điều đó. Nó không đúng. Chỉ là cuộc sống này có quá nhiều mối nguy hại nên chúng mình - những đứa trẻ đang học làm người lớn - không dám để người khác thấy được cảm xúc thật của bản thân. Điều đó thật sự cần thiết trong một xã hội nhiều dối gian như bây giờ cậu nhỉ. Đâu phải ai cũng rộng lượng để hiểu cho cảm xúc của người khác.
Cậu thì sao? Có đang cố gắng vì điều gì không? Cậu, có từng lạc bước trước con đường mình chọn chưa? Vẫn ổn chứ? Dù thế nào cũng đừng để bị ốm cậu nhé, nếu mệt hãy nghỉ ngơi một chút đi... ngày mai chúng ta lại cố gắng...
© Yến Vũ - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Để thanh xuân không hối tiếc, hãy dũng cảm theo đuổi ước mơ | Radio Tâm Sự
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống









