Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Ngủ đi thôi, ngày mai chúng ta lại cố gắng...

2020-06-15 01:32

Tác giả: Yến Vũ


blogradio.vn - Có lúc mình ngỡ mình đi lầm đường, mệt mỏi thật sự, muốn buông bỏ tất cả để chạy về nhà sà vào lòng ba mẹ, nô đùa với những đứa em. Nhưng mà, chỉ cần nghĩ đến đó thôi là mình lại biết mình đang phấn đấu vì điều gì. Luôn có những bàn tay ấm sẵn sàng đỡ mình dậy nếu có vấp ngã nên mình chẳng ngại ngần gì nữa, cứ tiếp tục cố gắng thôi.

***

Thành phố trước một ngày bão về mọi thứ vẫn rất bình yên.

Mình đánh nhịp đếm từng bước chân trên con dốc nhỏ quen thuộc. Hai bên đường hoa dại bắt đầu nở. Mình gọi nơi này là xứ sở của những loài hoa dại vì chưa thấy ở chỗ nào mà hoa dại lại mọc nhiều và phong phú như thế. Chẳng cần một bàn tay nào reo rắc nhưng chúng vẫn sinh sôi và ra hoa quanh năm. Mùa nào cũng có. Mình hay đi dạo trên con đường này vào những buổi chiều tà, những ngày không biết đi đâu, làm gì, những ngày trống rỗng, chẳng có gì, đến cả một chút cảm xúc cũng bỏ đi.

Những ngày như hôm nay vậy...

Không biết phải nói về ngày hôm nay như thế nào. Ngày hôm nay của mình cũng như hôm qua, hôm kia và những hôm trước đó. Buổi sáng thức dậy đi làm và trở về nhà với một tâm trạng trống rỗng. Không buồn, không vui. Không biết từ bao giờ cuộc sống của mình lại trở nên tẻ nhạt như thế. Nó không phải cuộc sống mà mình của nhiều năm về trước mong ước và luôn phấn đấu để đạt được.

Năm mười bảy tuổi, mình mơ ước mình đậu đại học, có một cuộc sống sinh viên nhiều kỉ niệm.

Năm mười tám tuổi, mình đậu đại học, đặt chân vào cánh cổng trường đại học mình mơ ước với những hoài bão lớn nao hơn tuổi mười. Về một anh người yêu, công việc làm thêm, học bổng và những mối quan hệ. Nhìn các bạn xung quanh mỗi ngày đều nỗ lực mình không dám để bản thân thả lỏng. Những va vấp tuổi đôi mươi dạy mình biết không phải lúc nào cho đi chân thành thì cũng nhận lại chân thành. Rồi cứ vậy từ bao giờ bản thân chọn cô đơn đồng hành trong suốt những ngày tháng trên giảng đường. Bốn năm đại học cứ thế trôi đi để đến cuối cùng mình quên mất mơ ước của năm mười bảy.

Hai mươi hai tuổi, mình xa Việt Nam đến một nơi mà người ta gọi là miền đất hứa để làm việc. Không phải một công việc gì cao sang nhàn hạ. Càng không phải công việc mà mình theo học suốt mấy năm trời ở đại học. Một công việc mà ai cũng có thể làm, không cần tấm bằng đại học, không trình độ tiếng anh cao siêu, không kinh nghiệm, không CV đẹp, không gì ngoài sức khoẻ. Ở tuổi này mình thấy những nếp nhăn trên chán ba, những sợi bạc trên tóc mẹ ngày một nhiều hơn và mình cần nhiều thứ để giúp gia đình. Vậy nên mình vẫn luôn nỗ lực dù nhiều lần muốn gục ngã.

Tuổi trẻ của mình là chuỗi ngày chỉ biết cố gắng và cố gắng. Có đôi lúc mình quên mất mục tiêu. Chênh vênh vô cùng trước cái tuổi hai mươi hai chưa có gì trong tay. Có lúc mình ngỡ mình đi lầm đường, mệt mỏi thật sự, muốn buông bỏ tất cả để chạy về nhà sà vào lòng ba mẹ, nô đùa với những đứa em. Nhưng mà, chỉ cần nghĩ đến đó thôi là mình lại biết mình đang phấn đấu vì điều gì. Luôn có những bàn tay ấm sẵn sàng đỡ mình dậy nếu có vấp ngã nên mình chẳng ngại ngần gì nữa, cứ tiếp tục cố gắng thôi.

Cuộc sống xa nhà đối với bất kì một ai cũng là điều khó khăn. Nhất là ở một đất nước xa lạ, không bạn bè, bất đồng ngôn ngữ. Có những ngày nhớ nhà, nhớ quê da diết không biết phải làm thế nào chỉ biết lang thang hết ngõ nghách của con phố này để tìm một nơi giống quê. Như là một con ngốc vậy. Thỉnh thoảng chạy xe nghe loáng thoáng có người nói tiếng Việt là dừng ngay xe lại ngó nghiêng tìm kiếm, nếu phải người Việt thật thì lập tức trò chuyện làm quen rồi tỉ tê nhau nghe cuộc sống ở đây, nói nhiều lắm, cảm xúc ùa về một cách ồ ạt như là để nó chết đói lâu ngày... Cũng phải, đã lâu rồi mình có để bản thân thật sự sống với những cảm xúc của mình đâu... từ lâu lắm rồi, khi nào cũng không biết nữa.

Vài hôm trước mình đọc được đâu đó người ta đặt cho những người trẻ như mình hôm nay một cái tên: “Thế hệ không cảm xúc”. Mình buồn vì điều đó. Nó không đúng. Chỉ là cuộc sống này có quá nhiều mối nguy hại nên chúng mình - những đứa trẻ đang học làm người lớn - không dám để người khác thấy được cảm xúc thật của bản thân. Điều đó thật sự cần thiết trong một xã hội nhiều dối gian như bây giờ cậu nhỉ. Đâu phải ai cũng rộng lượng để hiểu cho cảm xúc của người khác.

Cậu thì sao? Có đang cố gắng vì điều gì không? Cậu, có từng lạc bước trước con đường mình chọn chưa? Vẫn ổn chứ? Dù thế nào cũng đừng để bị ốm cậu nhé, nếu mệt hãy nghỉ ngơi một chút đi... ngày mai chúng ta lại cố gắng...

© Yến Vũ - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Để thanh xuân không hối tiếc, hãy dũng cảm theo đuổi ước mơ | Radio Tâm Sự

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bây giờ không phải em, anh xứng đáng thuộc về một bầu trời khác

Bây giờ không phải em, anh xứng đáng thuộc về một bầu trời khác

Em xin lỗi. Có lẽ anh sẽ không giận em nếu em nói với anh “Chờ em trưởng thành được không?”. Nhưng bây giờ thì không phải lúc đó nữa rồi. Bây giờ anh xứng đáng thuộc về một bầu trời khác bằng sự trân trọng và thương yêu.

Chọn bạn mà chơi, 3 kiểu người nhất định đừng bỏ lỡ trên đường đời

Chọn bạn mà chơi, 3 kiểu người nhất định đừng bỏ lỡ trên đường đời

Người ta vẫn nói, chọn bạn mà chơi, chọn người mà tin. Một người bạn sẽ có những ảnh hưởng nhất định đến tinh thần cũng như tính cách của chúng ta. Nhận biết được sự ảnh hưởng của những người đó sẽ giúp bạn dễ đạt được thành công hơn.

Top 3 con giáp cố gắng làm việc, chăm chỉ tích cóp cuối cùng cũng được giàu sang sau tuổi 35

Top 3 con giáp cố gắng làm việc, chăm chỉ tích cóp cuối cùng cũng được giàu sang sau tuổi 35

Dù không phải là người quá thông minh nhưng 3 con giáp này được nết chăm chỉ, chịu khó, tiết kiệm nên sau 35 tuổi giàu sang hơn người.

Thế nào là tình bạn đẹp?

Thế nào là tình bạn đẹp?

Tình bạn đẹp, là một tình bạn biết chia sẻ, giúp đỡ lẫn nhau, hay thậm chí là cùng trải qua nhiều chuyện trong cuộc sống, chỉ cần bấy nhiêu đó thôi là đủ rồi.

Nếu một ngày mình không còn sống nữa

Nếu một ngày mình không còn sống nữa

Người mình yêu có thể sẽ quên mình Hoặc thương nhớ đến tận cùng da diết Những ngọt ngào còn nương náu nơi tim

Quê hương ơi lưu luyến biết nhường nào

Quê hương ơi lưu luyến biết nhường nào

Quê hương ơi lưu luyến biết nhường nào Dù xa cách nhưng lòng tôi vẫn nhớ Dẫu dòng đời còn gặp nhiều trắc trở Mãi nguyện cầu niềm sáng ở tương lai.

Lời hứa sẽ yêu em trọn đời mà anh nói ra hôm ấy đâu rồi?

Lời hứa sẽ yêu em trọn đời mà anh nói ra hôm ấy đâu rồi?

Người ta thường nói rằng nếu cùng nhau ngắm pháo hoa trong ngày đầu năm mới thì cặp đôi ấy sẽ hạnh phúc cả năm. Giờ đây, em mới hiểu đó chỉ là lời truyền và nó không có thật vì nước mắt em đang rơi làm nhòa đi tấm ảnh kỉ niệm của chúng ta đêm giao thừa. Còn lời hứa sẽ yêu em trọn đời mà anh buột miệng nói ra hôm ấy cũng đã từng được em xem như là chân lý bất di bất dịch, để rồi mỗi khi nhớ lại em thấy mình dại khờ quá đỗi.

Khi tâm trạng tệ cùng cực, hãy nhớ đến 21 điều này

Khi tâm trạng tệ cùng cực, hãy nhớ đến 21 điều này

Cuộc đời không phải lúc nào cũng suôn sẻ, êm ả. Nếu đang phải trải qua tâm trạng tệ, bạn hãy nhớ lấy những điều này.

Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả

Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả

Ta mượn nhau một đoạn đường, dìu nhau đi qua những con đường đầy nắng, gió, mây mù. Gửi gắm cho nhau niềm vui, nỗi buồn và cả những giọt nước mắt lăn trên gò má, thấm ướt đôi mi. Mà mượn thì phải trả, tạm bợ vốn không bền, cho nhau lối đi riêng có lẽ là điều duy nhất giúp chúng ta tìm thấy nẻo đường về, nơi chốn bình yên ở tương lai.

Bạn có phải người thành công hay không? Nhìn ngón tay đeo nhẫn sẽ biết

Bạn có phải người thành công hay không? Nhìn ngón tay đeo nhẫn sẽ biết

Hãy so sánh độ dài của ngón trỏ và ngón đeo nhẫn, bạn sẽ biết nhiều điều thú vị.

back to top