Tháng 5 rồi, mùa hè sao đến vội?
2017-05-10 01:35
Tác giả:
Ngỡ ngàng tôi nhìn cái nắng hạ đầu mùa, phải khi người ta mệt mỏi, phải khi ngươi ta cần một nơi để trở về, cần một vài điểm tựa bình yên mới nhớ đến những thứ lỡ đánh mất.
Tháng 5, tôi vội ngước lên cao phát hiện hoa sấu đã nở tự lúc nào, mà dưới đất những nụ sấu chưa kịp bung bị gió đưa đẩy rải khắp mặt đường, cúi xuống nhặt vài bông vừa rụng xuýt xoa tiếc thay cho nụ sấu chưa nở trong lòng tay. Hà Nội mùa thu có hoa sữa, mùa đông có hoa cải nở rộ, mùa xuân có hoa đào đua sắc, mùa hè lại có hoa loa kèn, hoa sấu. Hôm nay hoa sấu đã nở, hè đến rồi sao? Tôi ngờ ngợ nhìn sang những chậu hoa loa kèn đủ màu sắc trên những ban công, hoa loa kèn cũng đã nở.
Hè đến thật rồi! Hè năm nay sao mà đến vội.
Tôi chợt nhớ đến những mùa hè đến muộn năm tôi học cấp một. Tôi chạy lon ton trước sân nhà ngoại. Nhà ngoại có cây nhài trước cửa, hè đến hoa nhài nở rộ hương thơm của nó bay khắp căn nhà nhỏ. Ông kêu tôi ngắt vài bông đem cho ông ướp trà, tôi thường nghịch ngợm chọn bông đẹp nhất cài lên tóc chơi làm công chúa. Những mùa hè đến muộn, tôi háo hức những chùm roi xanh ngọt lịm sau vườn nhà ngoại. Bà ngắt cho tôi vài chùm thật to, tôi hứa phần cái Béo ở nhà mà cuối cùng chỉ còn lại toàn hạt trong giỏ. Những mùa hè đến muộn năm ấy, tôi ra ngóng vào trông mẹ đi làm về sẽ đèo tôi sang ngoại để cùng thằng Tít ra đê thả diều. Thế rồi mẹ cũng về, tôi được đi thả diều cùng thằng Tít, nó nghịch dại lấy đất ném con bò của bác Hải, bò lồng lên, tức giận đuổi theo khiến cả lũ sợ chạy toán loạn. Tôi nhớ những mùa hè đến muộn năm ấy sao mà vui vẻ, sao mà háo hức...

Những mùa hè của sau này đến nhanh dần, kịp giờ và thật đúng lúc. Tôi vẫn sang ngoại, vẫn ngắt hoa nhài cho ông ướp trà, vẫn nghịch ngợm trèo lên cây roi đã có phần già cỗi ngắt những chùm quả ngon mắt xuống biếu bà. Những mùa hè đến kịp này tôi không còn trông ngóng mẹ về nữa, tôi tự đạp xe và đèo cái Béo sang ngoại. Thằng Tít không còn nghịch dại nhưng thay vào đó là em nó. Em nó nhặt hòn đá to mất nửa bàn tay lém con bò của chú Hải. Dường như chú bò đã quen với việc bị anh em nhà nó chêu trọc nên lé được và chẳng thèm giận dữ.
Những mùa hè kịp giờ của những năm 13, 14 tuổi đến như một lẽ thường tình. Vẫn vui, vẫn chơi, vẫn cười nói bên bạn bè. Nhưng bớt những trò ngốc nghếch. Bớt trẻ con và có phần trưởng thành hơn những mùa hè trước. Những mùa hè đó, tôi và bạn kịp mỉm cười chào nó đến, kịp tiếc nuối tiễn hè đi như một người bạn tri kỉ.
Hè cứ qua đi, cứ chạy nhanh dần để đến một ngày ta chợt thấy nó đến sao mà vội vã như thế. Chẳng có mùa hè nào vội vã như mùa hè của những cô cậu cuối cấp. Tôi đưa tay ngắt từng cành bằng lăng, ngắm nhìn màu tím biếc của nó. Màu tím như màu mực trên những trang giấy học sinh. Hè qua rồi hoa cũng tàn phai sắc tím, những dòng lưu bút nghiêng ngả mực cũng sẽ nhạt nhòa. Góc sân trường hoa phượng đỏ rực như vui vẻ tiễn lớp học sinh cuối cấp đã một phần trưởng thành bước khỏi cánh cổng trường thân thuộc. Những mùa hè năm ấy, nghe tiếng trống sao hóa vội vàng. Mùa hè năm ấy, vội vã một cơn mưa của tuổi trẻ, vội vã một tiếng trống trường, vội vã một lời thương chưa kịp nói...

Hè lại qua, hè lại đến, hè lại đi, rồi có một ngày mệt mỏi tiếng gọi thân thương của những kỉ niệm cũ chợt ùa về khiến bạn giật mình như tôi hôm nay, lại vội vàng nhìn về những mùa hè đã qua mà lòng tự vấn: Hè năm nay đâu rồi? Nó đến bao giờ thế? Ta chưa kịp thấy mà nó đã vội đi. Chỉ còn bóng dáng những kỉ niệm lỡ bỏ quên của những cái hè xưa cũ.
Gió thổi nhẹ những bông hoa sấu thớt thớt rụng xuống đường. Tôi ngỡ ngàng nhìn cái nắng đầu hạ tự nhủ: "À, thì ra khi ta đủ trưởng thành hè không đến nữa, hay có đến nhưng đi thật vội vàng!"
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.







