Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ai chở mùa hè của tôi đi đâu?

2016-05-05 01:31

Tác giả:


blogradio.vn - Dừng xe chờ đèn đỏ dưới cái nắng gắt của thành phố đông đúc, chợt nhận ra vẫn còn những cây phượng vĩ hiếm hoi sót lại sau lần đô thị đốn chặt cây để xúc tiến làm cầu đường. Thưa thớt những chùm hoa bung lửa đỏ, vắng dần tiếng ve hòa tấu giữa trưa hè, trời dường như bớt xanh vì khói bụi ô nhiễm. Còn đâu mùa hè nô nức hoài niệm ăm ắp của những ngày xa xôi. Ai ơi cho tôi về miền nhớ tuổi thơ tôi...

***

Giấc ngủ vừa chợp mắt
Nắng đã về trước cửa
Đêm ngắn phút gần nhau
Ngày dài như nỗi nhớ.


Thuở còn là những cô cậu học trò ê a đọc thơ của thi sĩ Xuân Quỳnh, tôi chỉ đơn thuần hiểu “Đêm ngắn phút gần nhau – Ngày dài như nỗi nhớ” vốn để nói về hiện tượng ngày dài đêm ngắn của mùa hè. Đến tận khi lớn lên, đôi chân bước qua ngưỡng cửa tuổi thơ vụng dại, tôi mới thấu hiểu bề sâu của những con chữ ấy. Là gợi nhắc nôn nao một miền nhớ ngút ngàn trong tiềm thức mỗi người – miền nhớ về những mùa hè nắng vàng rạo rực, trời biếc xanh màu biển, nghệ sĩ ve ngân nga ca hát cùng trận mưa rào ướt sũng tiếng cười trong trẻo.

Chẳng hề đỏng đảnh khó chiều mưa nắng thất thường như nàng em út mùa Xuân. Không buồn man nác nỗi nhớ miên man như cô chị mùa Thu. Càng không nghiêm nghị, lạnh lùng như chị cả mùa Đông. Mùa hè sôi nổi, nhiệt thành và nhạy cảm như tính tình của những cô cậu học trò đang lớn. Có lúc thẳng thắn trút vô vàn cáu gắt, bực bội thành nắng nóng rát thịt đỏ da. Đôi khi lại dễ mủi lòng khóc nhè mít ướt thành những trận mưa rào dai dẳng. Mưa rả rích qua đi, mùa hè như được gột sạch buồn lo, trời mỉm cười xanh trong trở lại, xa xa có cầu vồng bảy sắc uốn mình như một dải lụa mềm phơi trên cổng nhà trời.

Ai chở mùa hè của tôi đi đâu?

Mùa hè bắt mắt như một bức vẽ tài hoa đổ màu những gam sáng đậm đà – màu xanh dương êm dịu của trời, màu vàng óng ả của nắng, màu xanh lá bạt ngàn của cây và màu đỏ rực rỡ của hoa phượng. Những cánh phượng yêu kiều như bướm ngoan hiền ngủ giấc lim dim, thư thái sải cánh đỏ thắm khoe nét đẹp cháy bỏng riêng có. Phượng thức giấc, đu đưa tấm thân mỏng manh trước làn gió Nồm Nam lãng tử, phượng biểu diễn vũ khúc kiêu hãnh. Vòm lá phượng xanh non trông xa tựa vô vàn chiếc đuôi phương tha thướt, hô biến thành sân khấu rủ rèm e ấp, dàn nhạc ve sầu trầm bổng đệm nhịp cho hoa phượng nồng nhiệt rung rinh.

Nếu như phượng quý phái đến mức xa lạ như thế, cớ gì người ta gọi phượng bằng cái tên gần gũi – hoa học trò – đã gán với học trò “nhất quỷ nhì ma” lẽ tất nhiên sẽ bình dị và thân thiết hơn nhiều? Trút bỏ xiêm y kiêu kì, hoa phượng bung nở những đốm lửa thắp đỏ một khoảng trời hoa nắng. Bọn con trai nghịch ngợm trốn mẹ ngủ trưa, đầu trần đội nắng chang chang, chạy đua xem ai đến hàng phượng vĩ ven sông trước tiên. Rồi cả bọn leo trèo lên thân phượng già, những mắt cây lâu năm gồ ghề trở thành bệ đỡ cho những chùm phượng đỏ ối lẫn trong tán lá, cả bọn hò reo ầm ĩ át cả tiếng ve râm ran.

Con gái ép cánh phượng vào trang lưu bút như để in dấu thời học trò áo trắng mộng mơ. Cuốn lưu bút trao tay nhau viết vội, mực tím lòe nhòe nước mắt. Mai này có còn gặp nhau, chia nhau túi ô mai chua lảnh gáy, thì thầm vào tai nhau những bí mật rung động đầu đời về chàng trai có đôi mắt buồn và nụ cười rất tươi?

Bầu trời mùa hè xanh như biển bao la. Mây trắng trôi lững thững tựa con thuyền có cánh buồm trắng. Cái màu xanh hy vọng của tuổi trẻ dẫn đường cho bao ước mơ vun đắp cho mùa hạ cuối cùng. Con trai cuối cấp hăng say luyện tập cho trận chung kết bóng đá. Cùng bè bạn sát cánh trên sân cỏ cho lần đá cuối cùng, liệu chiếc cúp vàng có chạm tay những chàng trai trẻ? Dù thắng hay thua, có lẽ họ không bao giờ hối hận vì đã cống hiến đam mê cùng trái bóng tròn, nỗi buồn niềm vui san sẻ cùng những bằng hữu tốt.

Ai chở mùa hè của tôi đi đâu?

Những ước mơ hình thành từ tấm bé, mơ làm cô giáo, mơ làm bác sĩ, ước làm phi công, mê làm nhà báo... gói gém trong những ngày ôn thi nước rút tiến tới kì thi đại học. Có lúc cũng mệt nhoài, căng thẳng, nản chí, những cô cậu học trò lại ngước đôi mắt trong veo ngắm nhìn bầu trời xanh bát ngát. “Mình muốn ra biển lớn và mình sẽ làm được” – câu thần chú bầu trời xanh nhắn gửi đã tiếp thêm sức mạnh cho những thế hệ học trò hiện thực hóa ước mơ mình ấp ủ.

Lời yêu giấu kín nơi đáy mắt, “Em chở mùa hè của tôi đi đâu?” – lá thư giấu trong hộc bàn cùng nhành bằng lăng tím như ước hẹn chờ đợi nhau qua kì thi cam go, chúng mình sẽ dắt tay nhau đi trên con đường đầy nắng, khi mà cả hai ước mơ đều đã cập bến đỗ. Mối tình học trò biết đâu ngày nào đó chỉ còn là hồi ức xưa cũ. Nhưng ta vẫn yêu, bởi ta còn trẻ...

Yêu mùa hè nóng nực có cánh diều sáo vi vu chấp chới trong giấc mơ tuổi thơ, yêu lưng áo bố ướt đẫm mồ hôi gặp lúa cho con những mùa vàng bội thu trĩu nặng, yêu bát canh mùng tơi vắt chanh mát rượi mẹ để dành trên gác bếp chờ con đi học về... Hè về bắc cầu nối những trái tim yêu.

Vậy mà thời gian trôi nhanh như tâm lưng quay đi vội vã, những cô cậu học trò ngày nào nay đã trở thành người lớn chỉnh chu trong lớp áo quần phẳng phiu, những đuôi mắt thâm quầng độn lớp hóa tảng mĩ miều, những nụ cười nửa vời gượng gạo, những lời nói khách sáo vô hồn... Dừng xe chờ đèn đỏ dưới cái nắng gắt của thành phố đông đúc, chợt nhận ra vẫn còn những cây phượng vĩ hiếm hoi sót lại sau lần đô thị đốn chặt cây để xúc tiến làm cầu đường. Thưa thớt những chùm hoa bung lửa đỏ, vắng dần tiếng ve hòa tấu giữa trưa hè, trời dường như bớt xanh vì khói bụi ô nhiễm. Còn đâu mùa hè nô nức hoài niệm ăm ắp của những ngày xa xôi. Ai ơi cho tôi về miền nhớ tuổi thơ tôi...

© Đỗ Diễm Hằng Minh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những Ngày Nước Rút

Những Ngày Nước Rút

Những ngày cuối, bảng phấn viết thêm vội

Dưới tán bằng lăng

Dưới tán bằng lăng

Ta là bằng lăng tím Nở đầy khoảng sân quen

Quên Ước Hẹn Trở Về

Quên Ước Hẹn Trở Về

Những chuyến tàu đi quên ước hẹn trở về

Thế giới song song của tuổi 17

Thế giới song song của tuổi 17

Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Những người không giàu_Phần 1

Những người không giàu_Phần 1

Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.

Hương vị bình yên

Hương vị bình yên

Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

back to top