Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những mùa hè của tôi

2015-07-01 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Mùa hè của tuổi mười chín, tôi chọn cho mình màu áo tình nguyện của mùa Tiếp sức mùa thi và Mùa hè xanh! Rồi những mùa hè sau này tôi cũng sẽ tìm cho mình một câu chuyện riêng nhưng những mùa hè ấu thơ sẽ mãi là miền ký ức bình yên nhất trong cuộc đời tôi!

***

Hai mươi tuổi nhưng tôi vẫn thích đọc những câu chuyện về tuổi thơ như một thói quen. Những lúc rảnh rỗi, tôi lại cầm cuốn “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đọc đi đọc lại rồi mỉm cười khúc khích. Những trò chơi trong cuốn truyện như đưa tôi về với miền ký ức mang tên “Thời thơ ấu”.

Nhớ những ngày còn bé, cứ mỗi độ ve kêu râm ran là bọn nhóc con chúng tôi biết là hè đã về và cái thời “huy hoàng” được bay nhảy đã đến mà không bị la mắng vì sách vở. Khi mà ngày bế giảng kết thúc, bọn nhóc con lại làm rộn ràng hết cả con đường về nhà lên với tiếng cười, câu chuyện về những dự định trong hè… Ừ thì hè nên tha hồ mà tung tăng… Cái ngày bé tí ấy, hè về là một cái gì đó rất đỗi sung sướng trong tâm hồn non nớt của lũ trẻ con chúng tôi…

mùa hè tuổi thơ

Hè về cũng là lúc những cánh đồng quê tôi vừa xong mùa gặt, lũ con nít cứ thế lăn lộn, vui đùa trên đó. Đối với lũ nhóc chúng tôi ngày ấy, cánh đồng cứ như là thiên đường… Cứ tầm chiều là chúng tôi lại dắt trâu bò lên đồng chăn thả, trâu bò thì cứ gặm cỏ còn chúng tôi thì cứ vui chơi. Này thì nướng khoai nè, nướng xong được củ khoai là bụi bay mù trời, mặt mày đứa nào đứa nấy đen nhẻm nhưng mà ăn vào thì ngon hết chỗ nói luôn. Có lẽ nhiều năm sau này, tôi được ăn khoai nướng khá nhiều nhưng chưa bao giờ tìm lại được cái “ngon” của củ khoai thời thơ ấu. Rồi còn thả diều, bắt dế, đánh trận giả… đủ thứ trò. Tôi nhớ những cánh diều giấy được dán từ cơm nguội, đơn giản nhưng đó là gia tài của cả bọn, những cánh diều ấy đã mang theo biết bao ước mơ của lũ nhóc chúng tôi ngày ấy. Hè là có mưa giông, tắm mưa giông là sở thích của bọn con nít hồi đó hay sao ấy cứ hễ trời bắt đầu đen một góc là lại í ới gọi nhau: “Tắm mưa tụi bây ơi” và rồi khi trời trút những hạt mưa to “đùng” xuống thì lũ nhóc con lại tha hồ tắm, nghịch nước và treo đùa nhau mặc cho tiếng người lớn la mắng trong nhà.

Lớn hơn một chút, đó là khi lên cấp hai, hè đến vẫn mang đến niềm vui sướng nhưng cái nghèo khó ở nơi miền quê đầy nắng gió đã không cho phép chúng tôi có những mùa hè chỉ biết rong chơi như ngày xưa nữa. Chúng tôi vẫn cùng nhau chăn bò, thả diều, bắt dế.. rồi tắm mưa giông nhưng chẳng lúc nào đông đủ cả đám như hồi bé tí ấy. Những đứa trẻ quê tôi khi lên cấp hai là phải phụ giúp gia đình làm việc, đứa chăn bò, đứa cắt cỏ, đứa bắt ốc, đứa kiếm củi bán lấy tiền ăn học,… Chúng tôi đã lớn lên và trưởng thành cùng những năm tháng ấy như thế. Cái hẹn của chúng tôi cho những trò chơi tuổi thơ đó là xế chiều hoặc đúng giữa trưa khi người lớn đã đi vào giấc ngủ trưa. Thế là chúng tôi bắt đầu đủ thứ trò: ô ăn quan, nhảy dây, chơi đồ hàng, đánh thẻ, đá bóng, rồng rắn lên mây… Nhớ những buổi trưa chúng tôi bị người lớn trong xóm ví chạy té khói vì cái tội làm ồn hoặc vì ham chơi quá không về ăn cơm. Chạy chừng nào thì gọi nhau chạy theo chừng đó, té lên té xuống vậy mà cười thì vẫn cứ cười - nụ cười trong trẻo của tuổi thơ!

mùa hè tuổi thơ

Nhớ cái ngày khi cả lũ chúng tôi học xong lớp chín, khi đó hè về trong chúng tôi nhiều lắm những nỗi niềm. Vui không trọn nhưng buồn thì chưa tới. Hết lớp chín nghĩa là lũ nhóc cùng xóm ngày xưa vui buồn có nhau sắp bước qua một giai đoạn mới rồi, lớn hơn, không còn chỉ biết ăn, học và chơi. Trong cả bọn, có đứa tiếp tục đi học, có đứa vì nhiều lý do mà phải nghỉ học…rồi đứa ở lại quê nhà, đứa ra thành phố. Chừng ấy lý do cũng khiến lũ nhóc mười mấy tuổi chúng tôi phải buồn. Và cũng từ ngày ấy chúng tôi xa nhau thật, những kỷ niệm ngày bé thơ đã được gói ghém trong mỗi đứa, cất vào một nơi mà tôi gọi đó là miền ký ức.

Hết lớp chín, tôi xuống thành phố học, lũ bạn còn lại có vài đứa tiếp tục học, số còn lại thì ở nhà phụ giúp gia đình, có đứa lại vào tận trong nam rồi năm tháng qua đi, những mùa hè như một cái tất yếu của thời gian cũng trở lại nhưng chúng tôi – lũ nhóc con năm xưa thì chẳng được như xưa. Cuộc sống với những vất vả thường nhật rồi học tập, công việc và những mối quan hệ mới đôi khi khiến ta xa những điều cũ mà chẳng kịp nhận ra.

mùa hè xanh

Tôi rời quê mang theo những ký ức vào nam nhập học. Những mùa hè lại đến rồi qua đi. Mùa hè của tuổi mười chín, tôi chọn cho mình màu áo tình nguyện của mùa Tiếp sức mùa thi và Mùa hè xanh! Mùa hè ấy sẽ không bình yên theo cách của những mùa hè thời thơ ấu hay thời áo trắng nhưng tôi vẫn tìm được cho mình những điều ý nghĩa và hạnh phúc riêng. Rồi những mùa hè sau này tôi cũng sẽ tìm cho mình một câu chuyện riêng nhưng những mùa hè ấu thơ sẽ mãi là miền ký ức bình yên nhất trong cuộc đời tôi!

Ai mang cho tôi
Vé về tuổi thơ
Bay cùng cánh diều
Thả ước mơ bay

Ai mang cho tôi
Vé về ấu thơ
Rong chơi tháng ngày
Bên bạn bè tôi..


© Trà Thị Thu Thảo – blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.

yeublogradio


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Con người giỏi nhất là ngụy trang

Con người giỏi nhất là ngụy trang

Không phải là ngụy trang vẻ ngoài để tránh nguy hiểm như sâu bướm hay để săn mồi như cá chụp đèn. Thứ chúng ta ngụy trang chính là cảm xúc.

Bỏ túi 4 cách phân biệt kẻ 'giả vờ tốt bụng' để sống không phải nhìn trước ngó sau lo lắng

Bỏ túi 4 cách phân biệt kẻ 'giả vờ tốt bụng' để sống không phải nhìn trước ngó sau lo lắng

Chẳng ai muốn làm bạn với người xấu, nhưng họ lại là người rất biết cách giấu đi bộ mặt xấu xa đó, khiến bạn khó có thể phát giác được. Vậy thì làm thế nào để lột được mặt nạ của những kẻ cố tỏ ra mình là người tốt kia?

Là tự em đa tình

Là tự em đa tình

Những tổn thương mà anh mang lại cho em, nhờ anh mà em có, em sẽ không bao giờ quên, em không bao giờ tha thứ cho anh, em đã tự dặn lòng mình như thế. Yêu rồi nhớ, rồi xa và rồi lại hận. Cái vòng tuần hoàn này sẽ mãi mãi không thể tách rời, và thực chất tình yêu là vậy mà.

Ngày xưa ta đi tìm chẳng thấy

Ngày xưa ta đi tìm chẳng thấy

Ngày đông ấy dệt khoảng trời bé nhỏ Kí ức về lũ bạn tắm mưa chung Nụ cười giòn tan sao giờ thấy mông lung Bởi ngày xưa ta đi tìm chẳng thấy.

Vé số may mắn (Phần 3/5)

Vé số may mắn (Phần 3/5)

Minh bị đánh cũng không cảm thấy bực dọc trong lòng cho lắm, bởi cậu cũng khá quen thuộc với cảnh tượng này rồi.

Yêu lại từ đầu theo một cách khác

Yêu lại từ đầu theo một cách khác

Tình đầu của tôi trải qua rất nhanh, vội vàng và kết thúc đáng tiếc. Nhưng mà có mấy ai sẽ vì tình đầu thất bại mà không dám yêu tiếp, bước tiếp đâu nhỉ?

Bỏ túi ngay những bí kíp kích thích hormone hạnh phúc để tinh thần luôn phơi phới

Bỏ túi ngay những bí kíp kích thích hormone hạnh phúc để tinh thần luôn phơi phới

Một trong những chức năng quan trọng nhất của hormone là giúp chúng ta điều chỉnh tâm trạng. Chúng ta đã biết đến một số hormone giúp thúc đẩy cảm giác tích cực, bao gồm cả hạnh phúc và niềm vui. Đó là 4 hormone dopamine, serotonin, oxytocin, endorphin. Và đâu là cách tận dụng và kích thích tối đa những tác nhân cải thiện tâm trạng tự nhiên này? Hãy cùng nhau tìm hiểu nhé.

Nắm vững bí kíp sống khi 'Bạn chỉ sống có một lần'

Nắm vững bí kíp sống khi 'Bạn chỉ sống có một lần'

Vì ta chỉ sống có 1 lần nên hãy tận hưởng “hãy sống như thể hôm nay là ngày cuối.”

Trước khi anh đến, em đã chuẩn bị những gì?

Trước khi anh đến, em đã chuẩn bị những gì?

Trước khi anh đến, em đã chọn sẽ làm điểm tựa cho chính mình, là nguồn cảm hứng để thúc đẩy chính bản thân em không ngừng cố gắng, là động lực to lớn để em trở thành người truyền cảm hứng cho chính mình. Ngày anh đến, anh cũng là nguồn cảm hứng to lớn, luôn truyền trao sức mạnh cho em như thế. Là người mà em thật sự tôn trọng và ngưỡng mộ.

Hạnh phúc rất gần ở đây

Hạnh phúc rất gần ở đây

Hạnh phúc đang ở ngay trong đầu bạn, ở ngay trong từng chi tiết hằng ngày bạn đang trải qua. Đừng cố tìm kiếm ở đâu xa xôi. Hạnh phúc là do bạn tạo ra. Và cũng đừng cho mình là người bất hạnh vì làm gì có người bất hạnh nào lại muốn được sống tiếp phải không? Lạc quan lên nhé.

back to top